Tương đối và tuyệt đối
Cuộc đời là một thứ gì đấy hỗn loạn, lộn xộn và rối tung lên hết cả. Thế nhưng không thể khẳng định rằng nó xấu hay đẹp....
Cuộc đời là một thứ gì đấy hỗn loạn, lộn xộn và rối tung lên hết cả.

Thế nhưng không thể khẳng định rằng nó xấu hay đẹp. Có thể nó mang một vẻ đẹp kì bí xen lẫn một sức hút bí ẩn nào đấy đối với người này. Có thể nó lại là một mớ hổ lốn những thứ bòng bong, quấn quanh và chỉ chực chờ bóp nghẹt sức sống đối với người kia.
Lại nói về chuyện người này, người kia. Mọi thứ có vẻ đều tương đối khi đặt giữa "người này" và "người kia". Nhưng nếu mọi thứ đều tương đối thế thì còn gì mà bàn nữa? Đúng với người này, sai với người kia. Thế nó là cái loại gì?
Cuốn sách này hay với người này nhưng dở với người kia. Thế thì có lẽ tất cả các cuốn sách Đông Tây kim cổ đến nay đều nửa hay, nửa dở? Vậy thì khái niệm hay dở sao lại có thể xuất hiện được?
Thế rồi phim, nhạc, họa, ẩm thực... đều nửa hay nửa dở. Ngay cả đến những quan niệm đạo đức, triết lí cuộc đời,... nay cũng nửa nạc nửa mỡ theo cách định nghĩa của ai đấy. Có lẽ vì thế mà ngày nay người ta thường lạc lối, đứng giữa ngã ba mà chẳng biết phải đi đâu, không biết đường nào là đúng, đường nào là sai. Đường nào đúng với mình, sai với người? Mình là sao, mà người là sao? Thế nên đành đứng im đấy, chờ đợi.
Bài viết cùng tác giả:

Người ta chờ đợi một ai đó vượt mặt mình, nhìn xem họ đi đường nào để mà "tham khảo". Nhưng rồi lại có quá nhiều người vượt mặt mình, và họ lại mỗi người một ý, chẳng khác gì đẽo cày giữa đường. Jack Ma bảo thế này, Bill Gates nói thế nọ. Jack Ma và Bill Gates lại nói khác với Xuân Trường và Công Phượng. Xuân Trường và Công Phượng lại nói khác với Sơn Tùng và Karik. Karik và Công Phượng lại nói khác với thằng Át Bích và Hạ Vũ. Hai thằng đấy lại nói khác với cô giáo ở trường, mẹ hiền ở nhà. Và có khi, tất cả những người trên đều nói khác với Aristotle và Plato. Thế rồi ta đành ngậm ngùi, nhận ra rằng tất cả mọi người trên đều vượt qua mình, và cũng chỉ nhận ra mỗi thế. Đều hơn mình, nhưng nhà văn nghệ sĩ lại có quan niệm khác với nhà khoa học, triết gia lại có quan niệm khác với các doanh nhân, người trong gia đình lại không nghĩ giống bọn nổi tiếng trên internet. Thế thì nên đi theo ai?
Thôi, lại chờ vậy.

Chờ đợi để mong có thể tìm được chính mình, như người khác hay bảo. Vì người ta nghĩ, khi tìm được chính mình rồi, sẽ biết mình thuộc nhóm "người này" hay "người kia". Và người ta cũng nghĩ, khi biết mình là "this" hay "that" rồi, người ta mới lại có thể biết cuốn sách này hay hay dở, món này ngon hay chưa ngon. Người ta nghĩ, người ta sẽ biết nên đi đường nào.
Để tránh phải lạc lối như thế, hãy biết rằng có một số điều là tuyệt đối, một số điều là tương đối.
Ví dụ, tôn trọng người khác là một điều tuyệt đối.
Có thể đôi khi chúng ta gặp những người "không đáng để tôn trọng" nhưng không có nghĩa rằng chúng ta được phép cư xử thiếu tôn trọng đối với họ. Vì như thế là không tôn trọng bản thân, mà đã không tôn trọng bản thân thì người khác cũng sẽ không tôn trọng mình. Bạn vẫn luôn có quyền lựa chọn, dễ dàng cư xử lỗ mãng theo cảm tính hoặc kiềm chế để thể hiện sự tự chủ về mặt cảm xúc của mình. Và tất nhiên người khác sẽ nhìn bạn theo đúng cái cách mà bạn chọn để cư xử ấy.
Tuân thủ các giá trị đạo đức, đó là điều tuyệt đối.
Hãy cư xử có trước, có sau. Hãy sống tình nghĩa. Hãy là một người có trách nhiệm, với mọi người và với bản thân. Hãy tuân theo những quy tắc chung để tránh ảnh hưởng đến người khác, và để tránh họ ảnh hưởng ngược trở lại mình... etc. Có thể người khác không đối tốt với mình như thế, nhưng đấy là chuyện của họ, phải không?
Hãy nhớ rằng, chúng ta sống dựa trên lí tưởng của bản thân, và việc một thằng nào đấy cư xử vớ vẩn chả liên quan gì đến cách cư xử của ta cả. Và chả thể nào liên quan được cả.

Bạn là người ngoan hiền hay kẻ nổi loạn, không quan trọng. Bạn cũng chẳng bị đánh giá vì tính cách như thế, mà vì bạn đã cư xử như thế nào. Bạn thuộc giới tính nào không quan trọng. Bạn cũng chẳng bị đánh giá vì như thế, mà vì bạn đã cư xử như thế nào. Bạn là người ở yên một chỗ hay tôn thờ sự xê dịch không quan trọng. Quan trọng là bạn có vui với điều đó hay không, có thú vị không, và điều thú vị nơi bạn có tạo nên cảm tình với những người bạn muốn tạo ấn tượng hay không.
Những điều tuân theo tư duy tuyến tính, là tuyệt đối.
- Thức khuya thường xuyên thì suy giảm sức khỏe.
- Ngồi nhiều thì dễ sinh bệnh.
- Không ăn thì đói, ăn nhiều thì no.
- Và ăn vớ vẩn thì ị vớ vẩn.
- Ăn đúng thì khỏe, ăn tốt thì đẹp.
...
...
Đó là những điều tuyệt đối, chẳng sai đi đâu được. Và đây là những điều (mà tôi nghĩ là) mọi người nên khuyên bảo nhau. Và chỉ nên khuyên những điều này thôi.
Thế thì những điều gì thì không nên khuyên bảo?
- Quyết định cá nhân: nên học gì, nên cưới ai, nên chia tay hay không, nên tỏ tình hay không,...
- Chuyện cá nhân: vợ chồng, con cái, việc làm, lương lậu, lý tưởng sống,...
- Chuyện phức tạp: là những chuyện phía trên đấy.
- Quyết định cá nhân: nên học gì, nên cưới ai, nên chia tay hay không, nên tỏ tình hay không,...
- Chuyện cá nhân: vợ chồng, con cái, việc làm, lương lậu, lý tưởng sống,...
- Chuyện phức tạp: là những chuyện phía trên đấy.
Vì những điều này, nó phức tạp và ta có nói gì đi chăng nữa cũng chỉ là cảm tính. Chị A tính cách thế này, gặp anh B tính thế kia, sống trong hoàn cảnh thế nọ, gặp chuyện lọ chuyện chai, sinh ra điều này điều kia, dẫn đến abc xyz,... Nó chung là nó phức tạp, và chúng ta nói thẳng ra là đ biết gì cả.
Chúng ta chẳng biết gì ngoài một số cảm xúc cá nhân cộng với một vài thuyết âm mưu vớ vẩn mà kinh nghiệm cuộc đời ngắn cũn cỡn của bản thân đã dạy cho ta. Và ta cũng chẳng có quyền gì mà đưa ra quyết định hộ người khác hay tác động tới quyết định của họ.
Mà tốt nhất là ta không nên như thế. Nếu được chia sẻ, hãy lắng nghe, nếu được hỏi, hãy gợi ý. Ví dụ thằng bạn bảo "tao muốn có bạn gái". Ok thôi, hãy gợi ý hết tất cả mọi cô gái trên thế giới này chứ đừng chọn những cô gái "bạn cảm thấy ok" hay những cô "tao nghĩ là hợp với mày" cho nó.
Bài viết cùng tác giả:

Ta lại quay lại chuyện sách vở.
Các bạn biết đấy, có những điều tương đối và những điều tuyệt đối, trong đánh giá cũng thế. Bất kì đánh giá gì: con người, sách, phim, nhạc,...
Như ở sách, sách hay phải đáp ứng một số yêu cầu nhất định: có truyền tải thông tin, thông tin phải có giá trị, giá trị đó có thể áp dụng được,...
(theo mình thôi)
(theo mình thôi)
Ví dụ một cuốn sách khoa học hàn lâm bên trong một thư viện cổ kính có thể là "dở" đối với một cậu nhóc đang tuổi mới lớn chỉ thích sách lãng mạn, nhưng nó vẫn là một cuốn sách hay vì những giá trị nó mang theo. Nhưng một trăm ngàn trang giấy in từ wikipedia mang những thông tin có giá trị lại không thể là sách, lại càng chẳng thể là một cuốn sách hay.
Một cuốn sách khác trở thành best-seller, được nhiều người đón nhận nhưng nếu nó rỗng tuếch và nhạt toẹt, nông cạn và cảm tính thì cũng chỉ là một đống giấy lộn không hơn không kém. Một đống giấy lộn được một đám lóc chóc loi choi những kẻ rởm đời tôn thờ tất nhiên chẳng thể nào trở thành tuyệt phẩm được.
Tương tự với món ăn, món bạn không ăn được là do khẩu vị sẽ khác với một món không-thể-ăn-được.
Một bản nhạc nhiều người nghe chưa chắc đã là một bản nhạc hay. Và một bản nhạc hay sẽ luôn được nhớ mãi với một thái độ rất khác.

Vì sao kim cương lại đắt chứ không phải phải bất kì viên sỏi nào khác? Và vì sao trong mắt nhiều người Ruby đẹp hơn nhưng giá trị của chúng vẫn thấp hơn kim cương rất nhiều? Vì kim cương là một tạo vật tuyệt mỹ. Tuyệt mỹ từ hình thái bên ngoài đến cấu trúc bên trong. Tuyệt mỹ từ cả cái cách mà nó hình thành: 1050 độ C ở độ sâu 150km và cả độ tuổi tỉ năm của chúng.
Thế nên dù người này có nghĩ thế nào, người kia có thấy ra sao, siêu phẩm vẫn sẽ-mãi-luôn-là siêu phẩm. Vì nó là như thế, không thể khác đi được.
Nó giống như một quy tắc ngầm của vô thức tập thể vậy.
Và đây là lí do chúng ta có các giá trị văn hóa. Đây cũng là lí do vì sao những kẻ bài xích văn hóa, xem thường những giá trị cốt lõi luôn là những kẻ ất ơ, ỡm ờ và nông cạn.
Bonus:
"Thực ra giá trị của con người nằm ở rất nhiều phương diện. Hai phần ba thế giới cúi đầu trước Bill Gates và Phạm Nhật Vượng vì tiền bạc nhưng ta cũng cúi đầu trước thầy Thích Nhất Hạnh, một người không bao giờ có tài khoản ngân hàng và không có một xu nào trong túi ngoài 2 bộ quần áo nâu rẻ tiền. Còn nữa, Mẹ Teresa ở Ấn Độ không biết chữ với hai bàn tay trắng. Mẹ cũng chẳng biết nói lý luận và triết học như thầy Thích Nhất Hạnh. Mẹ Teresa chỉ có tình yêu thương nhân loại vô bờ. Và mẹ đã thành vĩ nhân được giải Nobel hòa bình. Cả thế giới cúi đầu trước mẹ. Khi mẹ bước vào hội trường LHQ, tất cả các nguyên thủ và các thống chế đều chết lặng vì ngưỡng mộ và cảm phục. Có người òa khóc ôm lấy chân mẹ." [1]
Nhưng điều tuyệt đối là, tất cả những con người trên, họ vĩ đại vì họ tử tế, làm những điều tử tế và tạo ra được giá trị cho nhân loại.
Cuộc đời là một thứ gì đấy hỗn loạn, lộn xộn và rối tung lên hết cả.
Tham khảo:
[1] Trích từ dòng trạng thái của anh Đỗ Cao Sang
Kim Cương được hình thành như thế nào? - Đá Thạch Anh Kim Tự Tháp
Trái với điều mà nhiều người vẫn tin, hầu hết các viên kim cương không hình thành từ than đá. Sự hình thành của kim cương: Kim cương được tìm thấy ở hoặc gần bề mặt trái đất đã hình thành qua bốn quá trình khác nhau. Các hoạt động kiến tạo tầng trên trình bày bốn …kimtuthap.vn
Trái với điều mà nhiều người vẫn tin, hầu hết các viên kim cương không hình thành từ than đá. Sự hình thành của kim cương: Kim cương được tìm thấy ở hoặc gần bề mặt trái đất đã hình thành qua bốn quá trình khác nhau. Các hoạt động kiến tạo tầng trên trình bày bốn …kimtuthap.vn

Thinking Out Loud
/thinking-out-loud
Bài viết nổi bật khác
- Hot nhất
- Mới nhất

Andy Luong

Cám ơn cậu về bài viết.
Biết tuổi cậu rồi mà xưng tôi ông hoài cứ kỳ kỳ, không phải vì trên dưới gì đâu mà vì như thế cứ thấy mất đi cái giá trị của những tư duy cực kỳ sâu sắc mà cậu có được ở cái lứa tuổi ấy, cái tuổi mà anh vẫn còn đang chơi tụt quần búng ..ym vs đám bạn cơ.
Quay lại, đây là 1 bài viết rất hay, không biết cậu có nắm được không nhưng những thứ cậu viết ở đây chính là nguồn gốc của khá nhiều trường phái triết học Tây phương, điển hình là của Stoicism. Chính bởi vì tất cả những cái tương đối này khiến bất cứ người biết suy ngẫm nào cũng cảm thấy khó chịu, nên họ mới đúc rút, tìm tòi để đưa ra những quy tắc tuyệt đối để 1 người có thể sống tốt trong cuộc đời. Và từ đó triết học ra đời và phát triển. Túm lại là những thứ khó nhằn, thậm chí là hơi lý thuyết ấy, vậy mà cậu viết giản dị chân thật và đọc rất thấm. Phải công nhận "không phải dạng vừa đâu".
- Báo cáo

Hex 

uầy được khen thích thế :))
Thế chắc là một sự giao thoa tư tưởng thôi chứ Tiến ít khi đọc về triết học. Hoặc do đó là một điều đúng đắn nên ai cũng hướng tới là một lẽ tất yếu
Cám ơn huynh 


- Báo cáo

Nga Levi

Mình cũng thuộc tuýp người thích đưa ra những lý giải hoặc quy tắc riêng của bản thân mà trong bài viết này bạn Hexpion gọi là "tuyệt đối". Với mình thì việc đó khiến cho mình hiểu bản chất của vấn đề hơn và không phải học vẹt hoặc làm theo người khác một cách vô thức bất cứ cái gì cả. Và thường thì mình cũng đánh giá cao những người biết rút ra cái riêng từ những kiến thức xung quanh hơn là chỉ đọc nhiều và nói lại những gì sách nói

- Báo cáo

Andy Luong

Mình hoàn toàn đồng ý với Nga, việc tự đúc rút được những quy tắc cho riêng bản thân thì quả thực quá tuyệt vời rồi. Nhưng mình cũng không thấy có vấn đề gì với việc đọc nhiều và nói lại những gì sách nói cả. Mình tin việc nói nhiều những cái quy tắc ấy cũng góp phần giúp mình nhớ nó hơn và cố gắng tuân theo nó mỗi lần nói ra. Đồng thời, khi đưa ra 1 quy tắc, mình tin sẽ thuyết phục hơn nếu nói ông Aristotle, ông Epictetus ông ấy bảo thế này thay vì thằng Andy Luong nó nói thế, lại còn chỉ dựa trên kinh nghiệm của riêng nó. Chỉ cần người nói đừng lấy gì làm tự hào về cái trích dẫn ấy, mà tập trung toàn bộ vào sự tiếp thu của người nghe, thì mình tin lời trích ấy sẽ có hiệu quả cao hơn trong việc truyền đạt thông điệp.
Đồng thời, mình nghĩ nếu 1 người đọc chỉ với 1 mục đích là đi đâu cũng khoe mẽ hiểu biết của mình thì tự họ làm hại họ, vì giá trị của họ vẫn rỗng tuếch mà thôi. Còn người hiểu nhiều, biết áp dụng những quy tắc đó vào từng hành động, thì chính phẩm cách và hành động của họ mới phát ánh hào quang.
- Báo cáo

Lương Quang Hà
Tương đối không tệ nhé: Tương đối đúng mà 90% đúng là quyết định được rồi.
Việc tuyệt đối hóa mọi việc sẽ khiến việc đó không phát triển tiếp được. Vì đã bền vững thì rất khó phát triển.
Ngay cả những lời khuyên tuyến tính bạn đề cập cũng siêu mơ hồ
như:
Ăn đúng thì khỏe, ăn tốt thì đẹp.
"Đúng" là sao? Ăn thịt cá nhiều hay ăn rau nhiều, tỉ lệ ra sao.
Khỏe nghĩa gì? Sức mạnh tốt, thể lực tốt hay tuổi thọ tốt. Tùy nhưng mục tiêu "khỏe" khác nhau mà "Đúng" cũng khác luôn.
Ha ha
Nói chung ý mình là nên chừa đường để một ý tưởng phát triển. Đừng tuyệt đối hóa là gì. 90% đúng là có ích rồi.
Bài viết của bạn rất có ích
.


- Báo cáo

Hex 

cám ơn bạn đã chia sẻ

- Báo cáo

chipmumm
Cảm ơn anh Hex, em phải nói thật sự những bài viết của anh vượt xa cái độ tuổi anh có. Và dường như có những điều chục năm qua em vẫn chả biết cmg, vẫn không định hình được rõ ràng, lưu lạc bỡ ngỡ. Biết rằng quan điểm của mỗi người mỗi khác, nhưng nhờ anh em đã định nghĩa đc những suy nghĩ rối bòng bong của mình (dù vẫn còn những thứ rối rắm). Và những gì anh viết cũng như một liều thuốc trấn an, là hướng cho em một điều gì đó khiến em dám nghĩ dám làm.
em đọc nhiều bài xong mới cmt nên nó hơi klq cho lắm =))))) chỉ là muốn thốt lên những gì anh đặt vào cái “tổ nhện” này thật đỉnh 👍🏻
- Báo cáo

Hex 

Ôi cám ơn em nhé :' )
- Báo cáo

Cào Cào
Em nghĩ vẫn nên cho lời khuyên ở chuyện cá nhân của họ. Vì có những người không biết nên giải quyết ra sao, chẳng nhẽ kệ họ để họ chết chìm ở đó?
Chỉ là mình bảo thêm họ rằng đây là điều mình nghĩ, bạn phải tham khảo thêm các nguồn khác rồi hẵng quyết. Và tự tìm ra phương án riêng cho mình.
- Báo cáo

Hex 

Thật ra bạn đang nhầm lẫn giữa "sự giúp đỡ" và "sự cho lời khuyên" đó. Theo mình thì cho lời khuyên chưa bao giờ là một sự giúp đỡ. Giúp đỡ là một sự định hướng rõ ràng, chỉ đường cụ thể hoặc là khi ta dành thời gian chia sẻ với ai đó.
Khuyên bảo chỉ là một sự áp đặt cảm tính suy nghĩ của mình lên chuyện của người khác thôi. Nếu như một bài toán cần giải quyết luôn có cách giải chính xác thì sự giúp đỡ là đưa ra cách giải, còn lời khuyên chỉ là một sự suy đoán thoáng qua.
Nó có giúp người ta giải được bài toán không? Không. Nhưng nó có thể giúp người ta mơ hồ tìm ra hướng đi của mình.
Và quan trọng hơn, nó cũng có thể khiến người ta đi chệch hướng.
Có lẽ bạn chưa trải nghiệm đủ sự vãi tè của việc cho lời khuyên và nhận lời khuyên, mình thì thấy hơi sợ con dao hai lưỡi đó cho nên bảo thế.
Cuộc sống này cần lí tính một tí, thì sẽ hạn chế được rủi ro. Dù có thể sẽ bớt vui.
Nhưng bạn thấy đó, ai chả chết chìm trong chính câu chuyện của mình

- Báo cáo

Cào Cào
Đó là với người đã trải đủ như anh thì đã có thế giới quan riêng của mình nên không cần lời khuyên.
Còn những người còn non như em, em nghĩ là em cần, để em có thể tham khảo mà không bị chìm trong bế tắc.
- Báo cáo

Hex 

Thế thì anh khuyên em nên đi ngủ sớm cái đã :))
- Báo cáo

Cào Cào
Em không ở VN nên lệch múi giờ. Chỗ em giờ hơn 9h đêm. Nhưng em sẽ nghe anh ngủ sớm :3
- Báo cáo

Tuấn Quốc Võ
Bài viết hay quá, cảm ơn bạn về bài viết
. Sẵn có ví dụ về kim cương, trong cuốn Năng đoạn kim cương, mình thấy có 1 ý rất thú vị. Nó là kim cương giá trị vì nó tuyệt đối, tuyệt đối về độ cứng và quan trọng hơn là độ trong suốt của nó. Người ta định giá kim cương dựa theo tiêu chí nó có trong suốt khi nhìn từ mọi khía cạnh hay không. Giống với những điều tuyệt đối ở trên, nó là nó, đúng với bản chất, là thứ có thể dựa vào khi đang rối rắm nhiều thứ. Ví dụ bạn đưa ra tốt quá ^^

- Báo cáo