Phép tính Áp lực công việc
Vừa rồi đọc mấy bài viết của bác @Huỳnh Nguyễn Nhất Bảo về cái gọi là "áp lực công việc" thấy không đồng tình lắm. Có thể góc nhìn...
Vừa rồi đọc mấy bài viết của bác @Huỳnh Nguyễn Nhất Bảo về cái gọi là "áp lực công việc" thấy không đồng tình lắm. Có thể góc nhìn của mình khác. Mình thấy áp lực công việc là thứ vô hình nhưng nó tồn tại thật. Mình nghĩ nếu có thể dùng 1 phép tính để biểu diễn nó thì ta có thể phần nào đo đếm, xác định được nó.

Phải nói ngay từ đầu là áp lực công việc không đến từ 1 phía. Nó đến từ cả 2 phía: Bản thân ta và người khác.
Phép tính áp lực công việc
Coi năng lực của ta là A, kết quả công việc là B, cái người ta (sếp) mô tả là B', thời gian cần hoàn thành là C. Tạm chia ra 2 giai đoạn:
- Giai đoạn 1: Mất C1 thời gian để xác định B với B' nó thế nào. Bởi bạn không thể biết đích đến, kết quả của công việc ngay lập tức. Mà dựa trên mô tả của sếp, bạn sẽ cần kết nối tới nhiều thứ mới xác định được.
B= B' * i (%)
Trong đó i là sai lệch so với thực tế.
Tất nhiên đừng kỳ vọng cái sếp nói chính là cái sếp cần. Việc tìm ra i khá quan trọng chứ không phải lúc nào i cũng là 100%.
Áp lực lúc này là i/C1
- Mất C2 thời gian để đáp ứng được công việc
B = (A+D)
Bởi năng lực không bao giờ đáp ứng được ngay 100% công việc. Bạn sẽ thấy có thể thừa/thiếu năng lực, nhưng vẫn phải làm việc đó. Bởi bạn được trả tiền cho việc này. Cũng không bao giờ có thể chắc chắn 100% năng lực đáp ứng thì mới nhận làm, bởi như thế thì chẳng còn việc cho bạn làm nữa. Bạn cần phải bổ sung thêm D (học thêm, hỏi thêm, tìm kiếm thêm, luyện tập thêm...) thì mới được
Áp lực lúc này là (A+D)/C2
Áp lực trên 1 ngày = i/C1 + (A+D)/C2
Những điều rút ra
Dựa vào phép tính trên, mình rút ra:
- Nhận việc thì cần làm rõ yêu cầu càng rõ càng tốt, để tránh áp lực i/C1. Hay khi giao việc cho ai thì cần mô tả thật chi tiết cái mình cần càng tốt. Chính việc ra mệnh lệnh chung chung, kết quả chung chung khiến chúng ta bị áp lực rất lớn khi làm ra kết quả mà kết quả lại không dùng được (hoặc bị chửi là Không hiểu ý tôi). Việc này cũng gây ra 1 áp lực khác là "Không biết thì phải hỏi", nhưng hỏi quá nhiều thì lại "Cái gì cũng không biết", "tự làm còn hơn".
- Năng lực phải tăng lên liên tục để D càng nhỏ càng tốt. Bởi A là cái không thay đổi được tại thời điểm nhận việc. Bạn chỉ có thể tăng thêm D mà thôi. D càng lớn thì áp lực càng lớn. Cố gắng học tập, tìm hiểu cái mới liên tục, chủ động, như thế sẽ giảm tải áp lực khi làm những việc vượt khả năng của bạn mà vẫn có thể đáp ứng được.
- Làm rõ thời gian hoàn thành (Deadline). Bởi khi ko đánh giá được
C = C1 + C2,
bạn sẽ thấy thời gian quá eo hẹp. Mà mẫu số càng nhỏ thì kết quả (áp lực) càng lớn.
Chủ động trong thời gian, phân phối thời gian khi làm việc sẽ giúp bạn phân phối đều áp lực công việc, không bị dồn ép quá nhiều.
- Dựa trên phép toán này, bạn có thể đánh giá 1 công việc có thể đáp ứng được không, hay có chịu nổi áp lực từ việc đó không. Nếu không ổn thì hãy mạnh dạn từ chối. Đừng tham công tiếc việc để rồi than vãn "công việc quá áp lực" mà chẳng biết áp lực từ đâu ra.
---
Nội dung này mình rút ra từ kinh nghiệm cá nhân thôi. Theo mình nghĩ những yếu tố khác ngoài các yếu tố trên đều không phải áp lực công việc. Mọi người có thể góp ý chia sẻ làm rõ thêm vấn đề này. Mình thấy điều này rất tốt cho các bạn trẻ có thể hiểu rõ hơn rằng khi làm việc thì cần chú ý những gì, khi nhận việc thì cần tiếp cận vấn đề thế nào, hướng giải quyết ra sao, đồng thời cũng giúp chúng ta tránh được những thứ không cần thiết khiến bạn hiểu sai về áp lực công việc.

Quan điểm - Tranh luận
/quan-diem-tranh-luan
Bài viết nổi bật khác
- Hot nhất
- Mới nhất

Psycho
Mình đọc diễn giải bằng chữ của bạn thì "có vẻ" đúng (mình để trong ngoặc kép vì mình cũng vẫn chưa chắc lắm chứ không có ý gì) nhưng mà mô hình toán học thì hơi kì, cụ thể:
B = B'*i
B = A+D
Nhưng cuối cùng không biết bằng cách nào mà áp lực trên ngày lại bằng i/C1 + (A+D)/C2. Và quan trọng hơn là nếu theo mô hình trên thì cùng 1 công việc mà bạn càng giỏi (A+D càng lớn) thì bạn lại càng có nhiều áp lực hơn, như vậy hình như không đúng lắm.
Nếu giữ nguyên idea của bạn thì mình nghĩ mô hình đúng nên là:
i/C1+ 1/[(A+D)*C2]
Tuy nhiên, đây đơn thuần chỉ là mình xét sự đồng biến nghịch biến của các biến chứ mình chưa xây dựng gì cả nên đây cũng chưa phải là 1 mô hình dùng được. Để cuối tuần rảnh rang mình sẽ ngồi suy nghĩ lại vậy :v
- Báo cáo

Psycho
Hmm nghĩ lại thì i của bạn được thể hiện qua B = B'*i => i thể hiện mức độ sai khác giữa B và B' tức là i càng cao thì mình sẽ hiểu là sai khác càng ít. Mà nếu theo mô hình cuối cùng thì i/C1 càng cao thì áp lực càng cao nên một lần nữa mình cảm thấy nó chưa đúng lắm
- Báo cáo

duongAQ

ở đây mình nghĩ i sẽ dao động từ 1 đến trên 100% (có thể dưới 100% do họ đưa ra yêu cầu vượt quá mục đích của họ)
Nghĩa là có thể người giao việc giao cho mình 1 việc đã rõ ràng rồi, làm đúng như vậy là được (i<=100%), còn chưa rõ ràng thì i sẽ càng lớn. Như thế việc phải làm rõ yêu cầu này tương đương với số ngày cần dùng để làm rõ yêu cầu.
Mỗi ngày làm rõ = i/c1. Khi đó tổng số ngày C1 giải quyết vấn đề i mà thôi. Tức là chưa làm gì, chỉ riêng việc làm rõ yêu cầu, mục đích đã tốn thời gian, có áp lực và cần làm đầu tiên.
Đúng là phép toán của mình vẫn còn nhiều chỗ lủng củng, thiếu logic. Mình mới nghĩ ra và mong muốn biến nó thành 1 công cụ có thể đo đếm được, có thời gian mình cũng sẽ update thêm cho mô hình này. Cmt của bạn rất hữu ích giúp mình đánh giá lại những vấn đề chưa rõ ràng.
- Báo cáo

duongAQ

Ở đây mình có ý chia công việc ra làm 2 giai đoạn: Giai đoạn 1 là cần làm rõ mục đích, yêu cầu công việc. Giai đoạn 2 là giai đoạn chuẩn bị và thực hiện công việc. Cả 2 giai đoạn này đều tạo ra áp lực và cấu thành lên kết quả công việc, đều tốn thời gian thực hiện. Có lẽ B= B1+B2, trong đó B1=B'*i (nhưng ở đây B1 vẫn là B, chỉ là bước 1, và ở phương thức khác, chứ B1 ko có giá trị gì), B2=A+D.
Áp lực ở đây mình muốn thể hiện theo mỗi ngày trong deadline. Nếu ngày trướcc không làm thì nó sẽ cộng dồn sang ngày sau, chứ ko phải là nó sẽ mất đi. Tổng áp lực không đổi, nhưng sẽ cộng dồn theo ngày, nên quan trọng nhất là phân phối thời gian để phân phối áp lực, thay vì chỉ nhìn vào tổng áp lực sẽ thấy rất nặng nề và khó thực hiện.
- Báo cáo

Psycho
ok, như này thì mình sẽ hiểu rõ ý bạn hơn. Nếu mà bạn muốn thể hiện một phép cộng dồn thì hãy thử phép tích phân xem sao. À mình chia sẻ kinh nghiệm để tạo ra một mô hình toán học nha:
- Đầu tiên thì mình sẽ xây dựng trên 1 số tiên đề. Ở đây bạn đã làm rồi, ví dụ như các tiên đề B = B'*i chẳng hạn. Tuy nhiên, tiên đề này phải làm kĩ và đủ mạnh vì 2 lý do: tiên đề không chứng minh được nên nó phải đơn giản tối đa và nếu tiên đề của mình bị phản biện là chưa đúng thì toàn bộ công trình phía sau của mình sẽ sụp đổ.
-t2, sau khi có tiên đề rồi, mình sẽ dùng các phép biến đổi để ra được kết luận. Điểm này mình thấy bạn còn thiếu, là lý do chính mình chưa hiểu được mô hình toán của bạn
t3, không bắt buộc nhưng sau đó sẽ là thực nghiệm để xét độ tin cậy.
Basically là mọi vấn đề đều toán hoá được nên idea của bạn khá hay. Nếu có thời gian mình sẽ suy nghĩ thêm và góp ý giúp bạn cụ thể hơn
- Báo cáo

duongAQ

Thanks bạn! Mình viết ra cũng là để có thể nghĩ sâu hơn về điều này, và cũng mong có các chia sẻ, đóng góp từ nhiều người để giúp hoàn thiện hơn.
- Báo cáo

68Lion
Cám ơn tác giả, nếu các biến số trong công thức dừng lại ở ý nghĩa câu chữ thì đã tuyệt vời rồi, mình nghĩ không nên đưa ra công thức.
Đây là các công thức chủ quan của tác giả thôi ... để đưa ra công thức thì còn nhiều vấn đề xung quanh khác nữa.
- Báo cáo

duongAQ

Cảm ơn bạn đã chia sẻ. Bản thân mình nghĩ nếu chỉ dừng lại ở câu chữ, bài này sẽ thành 1 dạng truyền cảm hứng hoặc chia sẻ 1 chiều mà thôi. Việc phát triển thành công thức sẽ có tác dụng:
1. Cụ thể hóa vấn đề. Bởi nếu có thể đo đếm được 1 thứ vô hình thì rất tốt (dù là khó)
2. Việc tranh luận sẽ dễ dàng hơn. Ý kiến chủ quan sẽ thiếu sót nhiều. Mình đưa ra chủ yếu là cho mọi người nên muốn tạo chủ đề tranh luận, chứ sau hơn 10 năm lăn lộn trường đời mình cũng mới chỉ ngộ ra những thứ như thế. Mà nó cũng chưa chắc đúng, bản thân mình cũng cần hoàn thiện hơn quan điểm này.
Và biết đâu việc phát triển thành 1 công thức đo lường lại giúp ích nhiều cho mọi người, khi trong bất cứ công việc gì chúng ta cũng có thể có 1 tham chiếu để biết mình nên hay không nên làm 1 việc gì. Nếu chỉ là lý thuyết và cảm tính thì sẽ không có ích nhiều, ngoài việc nghe bùi tai mà thôi.
- Báo cáo

------
Cảm ơn tác giả về bài phân tích, nhưng tư duy của mình lười logic toán học nên vẫn ko hiểu được. Thay vì đọc công thức, mình vẫn thích đọc văn hơn :((
- Báo cáo