Vì sao con người tồn tại?
Để trả lời câu hỏi này, chúng ta cần giải thích được 2 vấn đề chính: 1 liên quan đến vật lý - thiên văn, 1 liên quan đến sinh học....
Để trả lời câu hỏi này, chúng ta cần giải thích được 2 vấn đề chính: 1 liên quan đến vật lý - thiên văn, 1 liên quan đến sinh học.
1) Vì sao Trái Đất (một nơi thích hợp cho con người sinh sống) tồn tại?
2) Tại sao sự sống lại phát triển thành con người? Sau con người là gì, và nếu thế thì bao lâu nữa?
Bằng vốn kiến thức có hạn và một vài suy nghĩ nhanh (không có trích dẫn trực tiếp mà chỉ là nhớ lại), người viết chỉ xin đưa ra một vài lý do giải quyết vấn đề thứ nhất.
Trước hết, Trái Đất may mắn nằm trong sự giao thoa của rất nhiều "vùng an toàn", an toàn cho sự sống có thể tồn tại được. Các nhà khoa học đã lập ra một danh sách các "vùng an toàn" này, nó dài đến mức rất nhiều nhà khoa học đã tin rằng có một Thượng Đế/Chúa đã tạo ra vũ trụ, tạo ra Trái Đất, sự sống và con người. Bởi vì chỉ cần nằm ngoài một vùng an toàn thôi, chúng ta sẽ không thể ngồi đây và đang chăm chú đọc những dòng này.
Thiên Hà của chúng ta nằm ở một vùng an toàn trong vũ trụ, giữ khoảng cách vừa đủ với các thiên hà khác để tránh va chạm. Hệ Mặt trời nằm ở vùng rìa thiên hà, cách xa lỗ đen siêu khủng khiếp tại tâm thiên hà, nhưng cũng đủ gần để lực hấp dẫn giữ lại, tránh việc bị quăng vào không gian.
Trái Đất thì lại nằm ở khoảng cách hợp lý với Mặt Trời, làm cho nhiệt độ luôn ở một mức chấp nhận được để sự sống tồn tại. Nếu nằm quá xa như sao Hỏa, màn đêm sẽ lạnh khủng khiếp, hơn cả Bắc Cực, và nước bị đóng băng. Nắm gần hơn như sao Kim, hiển nhiên là nhiệt độ sẽ quá cao khiến nước bị bố hơi. Thậm chí, Mặt Trăng, vệ tinh của Trái Đất, cũng giữ một khoảng cách vừa đủ (nằm ở đâu đó giữa tình bạn và tình yêu - có thể là friendzone). Đủ gần để tạo ra các lực hấp dẫn lên các vật thể trên Trái Đất, nhưng không quá gần để khỏi hút bay cả bầu khí quyển và mặt nước lên không trung. Trái Đất nằm ở nhiều vùng an toàn khác: an toàn với sao Hỏa, sao Mộc, với vành đai vệ tinh sao Mộc, khoảng an toàn ở giữa hệ Mặt Trời, ...
Cứ như là có một Chúa đặt Trái Đất vào đúng vị trí đó, chỉ một vị trí đó để rồi tạo nên sự sống. Điều này dẫn đến các quan điểm tôn giáo, và thuyết vị nhân yếu: "Trái Đất được đặt đúng vị trí trong vũ trụ để con người có thể tồn tại".
Vài người thì tỏ thái độ bàng quan hơn, rằng trong hàng tỷ tỷ hành tinh trong vũ trụ này, mặc dù xác xuất để có một hành tinh rơi vào vùng giao thoa của rất nhiều vùng an toàn (như sự may mắn của Trái Đất) là rất nhỏ, nhưng không phải là không có. Nó còn dẫn đến niềm tin rằng sẽ tồn tại một Trái Đất thứ hai, và con người không hề cô đơn trong vũ trụ này.
Tuy nhiên, họ sẽ khó mà tỏ thái độ như vậy vì các hằng số trong vũ trụ cũng hoàn hảo đến mức khó tin để con người tồn tại. Từ lực hạt nhân đủ lớn để giữ các hạt liên kết với nhau nhưng không mạnh quá để gây tương tác mất cân bằng, cho đến mật độ vũ trụ giữ trạng thái cân bằng tĩnh cho mọi thứ gần như ổn định, không đổ sập vào nhau ngay tức khắc nhưng cũng không giãn nở với vận tốc tối đa. Thậm chí các nhà khoa học đã chúng minh rằng nếu hằng số này chỉ thay đổi 0.01% thôi, thì mọi thứ sẽ cực kỳ mất ổn định.
Một quan điểm khác hẳn là thuyết tiến hóa Darwin vũ trụ. Nó cho rằng vũ trụ đã trải qua rất nhiều lần "tiến hóa" (giản nở từ Big Bang rồi lại đổ sập về Big Bang) để ra được một vũ trụ "có vẻ là hoàn hảo" (vì có con người?!?). Thậm chí các hằng số khoa học cũng đã tự "chọn lọc tự nhiên", thay đổi nhiều lần (nó là hằng số cơ mà?!?). Nghe thật khó tin về vô số vũ trụ trước chúng ta, và "cỏ vẻ không hoàn hảo" mà không có sự sống tồn tại. Tuy nhiên, thuyết vị nhân mạnh đã phản bác: "Trong một vũ trụ, luôn tồn tại ý thức và không thể bị tuyệt diệt".
Mặc dù vũ trụ còn nhiều điều bí ẩn với chúng ta, nhưng việc chúng ta đang tồn tại là minh chứng cho sự hoản hảo của vũ trụ này, và cũng là sự may mắn kỳ diệu. Là một người theo chủ nghĩa Plato (Platonism), tôi tin rằng có một điều gì đó nằm ngoài nhận thức của con người đang điều khiển vũ trụ này, có thể là Chúa (mặc dù tôi không tin vào Chúa cho lắm).
Cuối cùng, tôi vẫn hy vọng một ngày nào đó tỉnh dậy trong một chiếc kén, giữa hàng triệu cái kén khác như trong phim Ma Trận, và tất cả ý thức của chúng ta đều chỉ là sự sáng tạo của máy tính mà thôi. Điều đó thật khủng khiếp, nhưng cũng thật thích thú.
Tham khảo thêm:
• Các thế giới song song - Michio Kaku
• Thượng đế có phải nhà toán học - Mario Livio

Khoa học - Công nghệ
/khoa-hoc-cong-nghe
Bài viết nổi bật khác
- Hot nhất
- Mới nhất

Anthony
Có lẽ chỉ có con người là loài duy nhất trên hành tinh này phát triển đến mức thắc mắc tại sao mình tồn tại.

- Báo cáo

aaaaaaaa
Bao giờ đủ kiến thức sẽ trả lời câu hỏi thứ hai: Sau con người là gì?
- Báo cáo

Anthony
Có hai câu hỏi này bạn xem hộ mình nhé.
Thứ nhất ' tại sao chỉ có con người có trí khôn, tư duy logic?'
Thứ hai 'tại sao ngôn ngữ chỉ phát triển ở con người với mức độ cao?'
- Báo cáo

aaaaaaaa
Gộp chung cả 2 câu hỏi, các nhà khoa học đã chứng minh rất nhiều loài động vật có trí khôn (khỉ, tinh tinh, chó, lợn), có tư duy logic (nếu mặt chủ giận dữ thì chó sẽ cụp tai lại), có thể giao tiếp cùng loài (coi giao tiếp là bản chất của ngôn ngữ). Chỉ là chúng chưa đạt đến trình độ cao như chúng ta.
Thậm chí trong hệ người cũng có nhiều chủng người cổ, và nằm ở mức độ tiến hóa giữa tinh tinh và người hiện đại, mức độ nhận thức của họ cũng nằm ở mức giữa đó.
Vậy nếu coi người hiện đại là nằm giữa người tối cổ và mức độ động vật cao cấp hơn, thì rõ ràng, nhận thức của chúng ta bây giờ cũng chỉ bằng nhận thức tinh tinh, lợn mà thôi, từ góc nhìn của loài "sau con người".
- Báo cáo

Nguyễn Nam Khánh
Bạn tham khảo thêm link sau nhé! Chúc bạn may mắn trong hành trình đức tin của mình! https://sachsuthat.com/con-nguoi-lai-mac-pham-loi-lam-cu-khi-ho-ra-suc-ket-hiep-mat-thiet-voi-cha/
- Báo cáo

aaaaaaaa
Là một người yêu thích khoa học (cho tương đồng với câu "Là một nhà khoa học"), mình không tin vào Chúa và các thế lực tâm linh.
- Báo cáo

Haloperidol
Tất cả chỉ là sự ngẫu nhiên của vô hạn mà thôi
- Báo cáo

b0r1n9
nếu thức dậy từ cái kén thì ko có gì đảm bảo ít lâu sau đó bạn sẽ không tự hỏi: liệu mình đã thực sự "ra khỏi kén" chưa hay chỉ đang ở trong 1 ma trận khác. Hồi quy vô tận
Mình cũng không nghĩ sự tồn tại của chúng ta là cái gì đó đáng kể, nó cũng chẳng minh chứng gì cho sự hoàn hảo của vũ trụ, có chăng chỉ để khẳng định vũ trụ quả là to rất và điều gì cũng có thể xảy ra, kể cả sự xuất hiện của những sinh vật bánh bèo nhưng lại có thừa tự tin như loài homo sapiens.
Bạn thử đọc truyện ngụ ngôn sau đây của cụ Russell nhé (trang web đăng truyện này cũng lý thú rất): https://thuvienhoasen.org/a16924/bertrand-russell-con-ac-mong-cua-cac-nha-than-hoc

- Báo cáo

Nguyên Tuân
hmm mình thấy quả thật là vi diệu khi mà sự sống tồn tại trên trái đất nhưng khó mà hình dung được về 1 đấng nào đó ở ngoài kia đã xây dựng nên vũ trụ một cách có chú đích. khó mà biết được chính xác vào lúc này
- Báo cáo