logo
Vương Thuỷ Tiên @ttien13
Mình là một bạn nữ, mình ủng hộ lòng tự trắc ẩn (self-compassion). Mong các bạn thấy dễ chịu khi đọc những gì mình chia sẻ.
101 Followers
4 Followings
250 Spiders
  • logo

    DinhNguyen

    17 tháng 10 2019
    C...Cố tình mà... Đoạn trên cũng nói là narcissist rồi.... Với cả cũng cố tình để chữ si ở đó để mọi người hiểu nhầm nữa ::::)) Chính vì si mình nên mới không phải một chuyện tình đó!

    Nhưng thực ra còn nhiều typo lắm. Không biết bao giờ biên tập viên mới quay lại đây.
    2
    logo

    ttien13

    17 tháng 10 2019
    hiu hiu...
    2
  • logo

    ttien13

    17 tháng 10 2019
    Đang hay thì đến từ cuối cùng lại typo :))) Si mình là narcissist à :))
    Sểnh biên tập viên cái là chít ngay 😌
    2
  • logo

    manutd281

    15 tháng 10 2019
    Khá đồng cảm với suy nghĩ của bạn vì mình cũng đang trải qua . Mình nghĩ là ko có mục tiêu theo đuổi hoặcc đang làm nhưng cv bản thân không thích nên rất hay có suy nghĩ kiểu ntn 
    3
    logo

    ttien13

    16 tháng 10 2019
    Cám ơn bạn đã đồng cảm. Chúc bạn luôn được thảnh thơi nhé!
    1
  • logo

    Huyluong

    16 tháng 10 2019
    Bạn Jack Gear là người nêu chính xác hơn cả tâm trạng day dứt với công việc của mình, đã là day dứt thì không bao giờ yên tâm cho phép mình được nghỉ ngơi.
    - những người làm việc không hiệu quả làm hoài không hết việc.
    - những người chịu sự chi phối của sếp ở nước ngoài, khách hàng online 24/24.
    - những người kinh doanh buôn bán muốn ôm việc mà không an tâm giao việc cho nhân viên của mình.
    - những người luôn ôm smartphone hoặc laptop thường trực...
    -1
    logo

    ttien13

    16 tháng 10 2019
    Bạn ơi, bài này dành cho những người muốn nghỉ ngơi nhưng chưa biết làm sao cho hiệu quả nhất.

    Bạn không thích nghỉ thì qua bài khác mà thể hiện quan điểm chứ bạn dở hơi à =))
    5
  • logo

    Huyluong

    15 tháng 10 2019
    Tôi nói là bạn có góc nhìn không tổng quát, phổ biến. Tóm lại, người lười là người kém năng lực.
    -1
    logo

    ttien13

    15 tháng 10 2019
    Bạn vẫn chả hiểu ý bài viết =))

    Chán bạn vl.
    4
  • logo

    Huyluong

    15 tháng 10 2019
    Tôi vừa mới đọc đoạn kết của bạn, vẫn không thông cảm cảm giác của bạn. Thật sự những người làm việc quần quật, chạy dự án thì làm gì có thời gian lên mạng xã hội (trừ phi đang giả bận). Tôi chỉ thấy vài người hôm trước than thở chỉ còn vài chục ngàn đồng hôm sau đã chụp hình check-in ở Thái Lan.
    -1
    logo

    ttien13

    15 tháng 10 2019
    Bạn đọc lại xem có đoạn nào mình chê người làm quần quật là lười không nhé.

    Chán bạn vl.
    3
  • logo

    Huyluong

    15 tháng 10 2019
    Rất khó để để sắp xếp thời gian khi nào mình mình phải thư giãn nghỉ ngơi, khi nào mình phải hoàn thành công việc, bởi vì một người thất nghiệp thì không phải làm việc. Khi đã có việc làm làm thì phải tranh thủ kiếm tiền để tăng thêm thu nhập, đề phòng khi mình thất nghiệp hoặc khi mình ốm đau bệnh tật.
    Muốn lười thì rất dễ, không có lý do gì để phải lấy can đảm. Tôi không tặng lượt tương tác cho bạn.
    0
    logo

    ttien13

    15 tháng 10 2019
    Cám ơn góp ý của bạn. Bài này dành cho những người có thời gian nghỉ ngơi nhưng vì khắc nghiệt với bản thân quá mà thời gian nghỉ ấy không được trọn vẹn. Nếu bạn là người biết tận hưởng thời gian nghỉ thì tốt quá. Chúc bạn luôn giữ được tâm hồn thảnh thơi nhé!
    5
  • logo

    Hungsons1f

    15 tháng 10 2019
    Mình đọc mà sao có cảm giác người viết như không có điều gì để theo đuổi trong cuộc sống của mình nhỉ 🤔🤔
    0
    logo

    ttien13

    15 tháng 10 2019
    Chắc vậy đó bạn ạ, chủ yếu là mọi thứ theo đuổi mình :))
    6
  • logo

    Laihue

    14 tháng 10 2019
    Đã không dưới 1 lần mình tự hành hạ mình đúng theo kiểu nằm xuống mà nghĩ rằng mình quá lười biếng. Đi chơi với bạn bè mà nghĩ rằng mình còn có 1 đống việc phải làm khiến cho kỳ nghỉ chẳng trọn vẹn. Rồi có khi lại nghĩ giá như mình không đi thì có phải làm được xyz việc không? Mình nghĩ việc này cũng bắt đầu từ thói quen hay so sánh: so sánh bản thân với bạn bè, so sánh bản thân với cả những kỳ vọng của chính mình. Thật sự rất cần một sự can đảm không hề nhẹ để lười đúng nghĩa. Bài viết giúp mình nhận ra rất nhiều thứ! Cảm ơn bạn nhiều :)))) 
    9
    logo

    ttien13

    14 tháng 10 2019
    😘 😘
    2
  • logo

    quanglh

    14 tháng 10 2019
    Mình thấy việc bạn nói game nói chuyện được với não cảm xúc, nói mơ hồ là nó gây nghiện như heroin để lý giải tại sao mọi người lại dễ nghiện nó là chưa đủ, làm cho các nội dung về giải pháp mình thấy không đi vào bản chất. Nếu nó gây nghiện thế thì hẳn là có 1 bí quyết gì đó mà các nhà làm game đều rõ và làm theo? Bí quyết đó không nên là một cái gì đó quá bí mật. Vậy nên làm rõ nó ra xem có làm tương tự được với việc học (toán) hay không?

    Theo mình, con người ta ai cũng muốn:
    + Được người khác công nhận khả năng của bản thân. VD là một doanh nhân thành đạt; là một kỹ sư giỏi; là một học sinh giỏi; là đầu gấu nhất trường (nếu cái đó là mục tiêu của bạn)...
    + Có cảm giác mình tiến bộ không ngừng, làm cái gì đó ngày càng giỏi hơn, liên tục đạt được thành công.

    Game làm rất tốt hai cái này, làm cho việc đạt được chúng là rất dễ với hầu hết mọi người (trẻ con cũng làm được) và theo mình thì nó là nguồn gốc của việc gây nghiện. Mình tạm lấy loại game online cày level (gọi tắt là game) để minh hoạ. Các loại game khác theo mình cũng thế ít nhiều.

    1. Dễ dàng được người chơi khác công nhận: chỉ cần có một nhân vật mạnh theo định nghĩa của game. Việc này rất dễ. Bạn chỉ cần chăm chỉ đi đánh quái, làm quest. Quest thì hầu hết cũng chỉ liên quan tới việc đánh quái mà thôi. Một số game yêu cầu bạn phải xây dựng nhân vật đúng cách, trang bị đúng loại phụ kiện, luyện đúng skill. Những điều này cũng rất đơn giản (ở level nào thì tăng điểm gì, tìm cái gì ở đâu vào lúc nào...), có hướng dẫn chi tiết trên mạng, đọc là có thể dễ dàng làm theo được. Chỉ cần cày trâu, một đứa trẻ con cũng có thể dễ dàng bắt nạt những người lớn mới chơi, chơi ít hơn.

    2. Dễ dàng có được thành công. Game liên tiếp tạo ra cho bạn các thành công nhỏ, cái này nối tiếp cái kia không ngừng:
    + Đánh chết 1 con quái là thành công.
    + Lên một level, có thể tăng các điểm skill mới, mặc trang bị mới mạnh hơn là thành công.
    + Làm xong 1 quest là thành công.
    + Đập đồ thành công cũng lại là thành công.
    + Bắt nạt, dọa được người chơi yếu hơn trong game cũng là một loại thành công.

    Những thành công trên đạt được rất dễ, chỉ cần bỏ thời gian ra chơi game thôi.

    3. Sự công bằng trong game làm bạn có thêm động lực. Bạn biết, chỉ cần tuân theo luật là bạn sẽ thành công. VD bạn biết mình có cơ hội sẽ nhặt được đồ xịn tương đương với những người chơi khác, chỉ cần cày trâu là được; bạn biết là bạn cày trâu thì bạn sẽ lên level nhanh; bạn biết là bạn làm đúng các bí quyết xây nhân vật là nhân vật của bạn sẽ mạnh chả kém ai. Ngay cả khi game tràn ngập người chơi ăn gian (auto, hack...) thì bạn cũng biết rằng, bạn cũng có thể chơi ăn gian như những người khác. Tính công bằng này đảm bảo sự thành công, tạo cho bạn động lực rất lớn để chơi game.

    Tóm lại, thành công không ngừng, được cộng đồng game thủ công nhận là một khoái cảm rất dễ chịu và làm bạn nghiện. Bạn sẽ không nghiện game mà bạn chơi kém, hoặc game bạn thấy khó, hoặc bạn thấy quá không công bằng.

    Cuộc sống thì không như game. Nếu phải so sánh nó với game thì nó là một game vô cùng khó, phức tạp và không công bằng. Bạn cần bỏ rất nhiều công để đạt được những thành công. Mà chưa chắc bỏ công nhiều là đã thành công. Và xung quanh có đầy đứa nó bỏ công ít hơn bạn nhiều mà lại thành công hơn bạn nhiều, nhiều đứa ăn gian để thành công mà bạn không ăn gian được như nó. Bạn sẽ không dễ dàng thích một game như thế. Và tệ hơn, bạn bị bắt phải chơi nó.

    Vậy, nói riêng về vấn đề chán học mà bạn nêu ở trên, một vài giải pháp có thể kể ra ngay là (tất nhiên là không đầy đủ, mình liệt kê đại ra theo suy nghĩ của mình thôi):
    + Người học phải xác định được mục đích học: làm tăng tỉ lệ thành công của bạn, trong việc bạn chọn sẽ làm trong đời, cái mà lúc đang học hầu như là bạn chưa xác định được.
    + Người học cần xác định được với hầu hết mọi người việc học là dễ chán và khó.
    + Người học cần nhận thức được việc phải làm tốt những gì bạn không thích là một kỹ năng, một điều kiện cần để thành công. Ngay cả trong khi làm những việc bạn yêu thích nhất thì vẫn có những cái bạn không thích, và phải làm nó. Tôi không học môn này vì tôi không thích nó không phải là một lý do chính đáng. Cái này là luật của trò chơi.
    + Do học là khó nên bạn cần kiên nhẫn thì mới thành công được.
    + Do học là khó, nên việc đúng phương pháp là rất quan trọng. Cố gắng đúng phương pháp (đây là một vấn đề rộng, mình không bàn thêm vào).
    + Nếu có thể, tạo ra những đích nhỏ cho mình để hướng tới, tạo cảm giác là bạn liên tục thành công để tăng cảm hứng.
    + Xác định rõ khả năng năng của mình với 1 số môn, không cần quá cố khi đạt mức tối thiểu rồi. Đầu tư vào các môn mà bạn có khả năng giỏi để tăng hiệu quả của việc học.
    + ...

    Mình thấy, không nên đổ cho ngoại cảnh (người khác cứ khen mình thông minh làm mình không hiểu chăm là quan trọng, người khác cấm bạn giải trí nên...). Tới 1 lúc nào đó, bạn sẽ không còn ai để đổ tại nữa (VD khi đi làm). Học là chuyện của cá nhân mỗi người.
    4
    logo

    ttien13

    14 tháng 10 2019
    Cám ơn bạn đã phản hồi tâm huyết quá :))

    Để nói hết được nguyên nhân trẻ em ngại học hay trì hoãn học hành thì có vô vàn điều để nói: từ cách dạy của nhà trường, cách dạy của cha mẹ, ảnh hưởng từ bạn bè, từ truyền thông, thậm chí nguồn gien trong gia đình... và tất nhiên không thể bỏ qua hệ thống niềm tin + nhận thức của chính cá nhân đó. Mỗi ý trên đều có thể làm đề tài nghiên cứu siêu dài. Một bài viết không bao quát hết được.

    Nhưng để giải quyết vấn đề thì phải chỉ ra nguyên nhân. Ý mình không phải đổ hết lỗi cho ngoại cảnh đâu :)) Chỉ là, bài này tập trung hẳn vào 1 khía cạnh: "Ngoại cảnh ảnh hưởng thế nào tới niềm tin và nhận thức của trẻ em về việc học".  Còn chuyện giải quyết, dĩ nhiên cần đến từ 2 phía. Phụ huynh thay đổi nhưng học sinh không muốn hợp tác thì cũng chịu.

    Mark Manson cũng có viết: "Người khác có thể là nguyên nhân khiến bạn khổ, nhưng trách nhiệm giải quyết cái khổ đó vẫn là ở bạn." Mình tin mỗi đứa trẻ và mỗi người lớn đều có trách nhiệm tự làm bản thân hạnh phúc. Nhưng chẳng phải quá trình đó sẽ nhanh chóng và bớt mệt hơn sao, nếu các phụ huynh và xã hội cũng đồng lòng thay đổi, động viên con em thay vì tạo thêm áp lực và kì vọng quá đáng?

    Ngoài ra mình nhắc đến game không phải để so sánh game với cuộc đời. "Game có giống đời không" lại là một chủ đề dài dằng dặc khác. Cám ơn bạn đã phân tích rõ những gì có thể học từ game nhé :)) Nhắc mình nhớ đến một cách học đang được nhiều nơi áp dụng là "gamification in education", học hỏi tính "gây nghiện" của game để việc học hứng thú hơn. Thầy Ngô Huy Tâm từng có status vui về chuyện này: https://www.facebook.com/100006608026104/videos/2433042640259313/">

    Cá nhân mình thì tin là dù đời khắc nghiệt hay không, việc chúng ta hành xử thấu hiểu, nhẹ nhàng với trẻ em và với nhau chắc chắn không thừa.
    4