Những người kế vị Con Rồng - Sự mập mờ những người thừa kế

Fire&Blood chương XIIb
12 tấm bản đồ trong cuốn sách bản đồ The Lands of Ice and Fire
Gia phả nhà Targaryen trong cuốn Fire&Blood
Khuyến khích các bạn nên ấn vào link và download tất cả các ảnh về để tiện đọc vì không có ảnh bản đồ và ảnh gia phả sẽ rối rắm và khó hiểu.
Theo nguyện vọng của ông, và quyết định của đại hội đồng năm 101 AC, cháu trai ông là Viserys đã kế vị ông, ngồi lên ngai Iron và trở thành vua Viserys Targaryen Đệ Nhất. Vào thời điểm lên ngôi, vua Viserys 26 tuổi. Anh đã kết hôn được một 10 với em họ mình, tiểu thư Aemma của nhà Arryn, bản thân cô là cháu gái của Vị Vua Già và Vương Hậu Lương Thiện Alysanne do là con của vương nữ Daella (mất năm 82 AC). Tiểu thư Aemma đã nhiều lần sảy thai và cái chết của một bé trai đang nằm nôi trong suốt cuộc hôn nhân của cô (một số học sĩ cảm thấy cô đã kết hôn và sinh con khi vẫn còn quá trẻ), nhưng cô cũng đã sinh ra một cô con gái khỏe mạnh, Rhaenyra (sinh năm 97 AC). Tân vương và vương hậu của ông đều rất yêu quý cô bé, đứa con duy nhất còn sống của họ.
Nhiều người coi thời kỳ trị vì của vua Viserys I là biểu hiện của đỉnh cao của quyền lực nhà Targaryen ở Westeros. Không nghi ngờ gì nữa, đã có nhiều lãnh chúa và vương tử tuyên bố mình mang dòng máu rồng nhất trong mọi thời đại. Mặc dù nhà Targaryen vẫn tiếp tục tập tục truyền thống gả em gái cho anh trai, cháu gái cho chú và anh em họ với nhau bất cứ khi nào có thể, nhưng vẫn có nhiều cuộc hôn nhân quan trọng ngoài vương tộc, những hoa thơm trái ngọt của những cuộc hôn nhân đó sẽ đóng vai trò quan trọng trong cuộc nội chiến sắp tới. Rồng cũng nhiều hơn bao giờ hết, và một vài con rồng thường xuyên đẻ ra những quả trứng. Không phải toàn bộ số trứng này đều nở, nhưng cũng rất nhiều trứng đã nở, và việc cha mẹ của các vương tử/vương nữ mới sinh đặt trứng vào nôi để làm theo truyền thống mà vương nữ Rhaena đã bắt đầu từ nhiều năm trước; những đứa trẻ được chúc phúc liên tục với những chú con rồng mới nở để trở thành những kỵ sĩ rồng.

Viserys Targaryen Đệ Nhất bản chất là một người hào phóng, hòa nhã và được các lãnh chúa cũng như thần dân của mình yêu mến. Người dân gọi anh là Vị Vua Trẻ vào thời điểm anh lên ngôi, và triều đại của anh là triều đại của hòa bình và thịnh vượng. Sự cởi mở của bệ hạ đã trở thành huyền thoại, và Red Keep là một nơi lộng lẫy tràn ngập tiếng ca. Vua Viserys và vương hậu Aemma đã tổ chức nhiều bữa tiệc và cuộc thi cưỡi ngựa đấu thương, ban thưởng và phong tước cho những người được họ sủng ái.
Người là tâm của mọi niềm vui, được tất cả yêu mến và ngưỡng mộ, người được các ca sĩ gọi là "Ánh Sáng Của Vương Quốc", là đứa con sống sót duy nhất trong cuộc hôn nhân của họ, vương nữ Rhaenyra. Mặc dù chỉ mới sáu tuổi khi cha ngồi lên ngai Iron, Rhaenyra Targaryen là một đứa bé sớm phát triển, mang sự táo bạo, xinh đẹp và thông minh mà chỉ một người mang dòng máu rồng mới có. Năm lên 7, em đã là một kỵ sĩ rồng, khi bay lên bầu trời cùng con rồng trẻ em đặt tên là Syrax theo tên một nữ thần của Valyria Cổ. Năm 8 tuổi, vương nữ được phục vụ trong cung với tư cách là người dâng rượu cho chính phụ vương của mình. Trên bàn ăn, ở các cuộc đấu và trong triều, người ta hiếm khi nhìn thấy vua Viserys không có con gái bên cạnh. 
Trong khi đó,  công việc cai trị vương quốc đầy tẻ nhạt được tiểu hội đồng của nhà vua và bàn tay của anh phụ trách. Ngài Otto Hightower đã tiếp tục giữ chức vụ đó, phục vụ người cháu tận tình như đã phục vụ người ông; tất cả đều đồng ý ông một rất tài năng, mặc dù nhiều người thấy ông ngạo mạn, lộng lẫy và kiêu kỳ. Người ta nói rằng càng phục vụ lâu, ngài Otto càng trở nên hống hách, và nhiều lãnh chúa lớn cùng các vương tử đã phẫn nộ và ghen tị với ông khi tiếp cận ngai Iron.
Đối thủ lớn nhất của ông là Daemon Velaryon, người em trai tính khí thất thường và đầy tham vọng của nhà vua. Đẹp trai tới mức nào thì cũng nóng nảy tới mức đó, vương tử Daemon đã giành được đinh thúc ngựa cho hiệp sĩ vào năm 16 tuổi, và được đích thân Vị Vua Già ban cho thanh kiếm Dark Sister. Cho dù đã kết hôn với nữ chúa của Runestone năm 97 AC trong triều đại của Vị Vua Già, đây là một cuộc hôn nhân không hạnh phúc. Vương tử Daemon cho rằng Thung lũng Arryn rất nhàm chán ("Ở xứ Vale, đàn ông địt cừu," anh viết lại. "Ngươi không thể trách họ được. Cừu ở đây còn đẹp hơn cả bọn đàn bà nữa."), và sớm hình thành sự ghét bỏ với người phu nhân mà anh gọi là "con đĩ bằng đồng" theo những bộ giáp bằng đồng mà các đời lãnh chúa nhà Royce thường mặc. Sau khi anh trai đã ngồi lên ngai Iron, vương tử đã thỉnh cầu được ly hôn. Viserys từ chối yêu cầu đó, nhưng đã cho phép Daemon về triều, nơi anh có một ghế trong tiểu hội đồng và phục vụ với tư cách là chủ quản tiền bạc từ năm 103-104, và là chủ quản pháp luật trong nửa sau năm 104. 
Thế nhưng công việc chính trị đã khiến vị vương tử chiến binh này buồn chán. Anh đã làm việc rất tốt khi vua Viserys phong anh làm tổng chỉ huy của đội City Watch. Nhận ra lính canh không được võ bị tốt, Daemon trang bị cho mỗi người một con dao găm, một thanh đoản kiếm và dùi cui, trao cho họ những bộ giáp xích màu đen (với các sĩ quan là giáp che ngực) và cho họ những chiếc áo choàng dài màu vàng mà họ mặc với sự tự hào. Kể từ đó, những người của City Watch được biết đến với cái tên "áo choàng vàng".
Vương tử Daemon hăm hở làm việc cùng đội áo choàng vàng, và thường tuần tra các con hẻm của King's Landing. Không ai có thể nghi ngờ, rằng bằng cách đó, anh đã làm cho thành phố trở nên ngăn nắp hơn, nhưng đi cùng với kỷ luật là sự tàn bạo. Anh vui vẻ chặt tay những kẻ móc túi, thiến lũ hiếp dâm, xẻo mũi bọn trộm, và giết ba người trong các cuộc ẩu đả trên đường phố trong năm đầu tiên làm chỉ huy. Không lâu sau đó, anh đã rất nổi tiếng ở những nơi tập trung những con người hèn kém của King's Landing. Anh trở nên quen mặt trong các quán rượu (nơi anh uống rượu miễn phí) và những sới bạc (nơi anh luôn rời đi với số tiền nhiều hơn khi bước vào). Mặc dù anh ta đã quan hệ với vô số gái điếm trong nhà thổ thành phố, và được cho là có sở thích đặc biệt là phá trinh các thiếu nữ, một vũ nữ người Lys nào đó đã sớm được anh sủng ái. Tên cô là Mysaria, mặc dù các đối thủ và kẻ thù của cô gọi cô là Con Sâu Trắng Misery.
Vì vua Viserys không có một con trai nào còn sống, Daemon cho rằng mình là người thừa kế hợp pháp của ngai Iron, và thèm khát tước hiệu thân vương của Dragonstone, thứ mà bệ hạ đã từ chối trao cho anh ... nhưng vào cuối năm 105 AC, các bạn anh gọi là là Thân Vương Thành Phố và dân đen gọi anh là Lãnh Chúa Của Flea Bottom. Mặc dù nhà vua không muốn Daemon làm người kế vị, anh vẫn rất quý em trai mình và nhanh chóng tha thứ cho nhiều hành vi chống đối của Daemon.
Và tại đây, chúng ta phải tạm gác lại chủ đề để nói về các nguồn của chúng ta, vì phần lớn những gì đã xảy ra trong những năm sau đó đã xảy ra đằng sau cánh cửa đóng kín, những cầu thang bí mật, phòng hội đồng và trên giường ngủ, và những sự thật trần trụi có thể sẽ không bao giờ được biết đến. Dĩ nhiên, chúng ta có các biên niên sử được viết bởi đại học sĩ Runciter và những người kế nhiệm ông, và nhiều tài liệu của triều đình, tất cả các sắc lệnh và tuyên bố của vương thất, nhưng những điều này chỉ nói lên một phần nhỏ của câu chuyện. Đối với phần còn lại, chúng ta phải xem xét các báo cáo được viết trong nhiều thập kỷ sau bởi con cháu của những người bị cuốn vào các sự kiện của thời gian này; các lãnh chúa và hiệp sĩ báo cáo những sự kiện được tổ tiên họ chứng kiến, hồi ức của người từng phục vụ lâu năm liên quan đến các vụ bê bối trong thời trai trẻ của họ. Trong khi những thứ này chắc chắn được sử dụng, nhiều thời gian đã trôi qua giữa sự kiện và bản ghi chép có nhiều sự nhầm lẫn và mâu thuẫn chắc chắn đã len lỏi vào. Những sự hồi tưởng này luôn luôn đồng ý. 
Không may thay, điều này cũng đúng với hai báo cáo được viết bởi những người quan sát trực tiếp. Tư tế Eustace, người phục vụ trong thánh đường ở Red Keep trong phần lớn thời gian này, và sau đó trở thành một Most Devout, viết rất chi tiết về lịch sử của thời kỳ này. Là một người tâm phúc và là người thú tội cho vua Viserys và các vương hậu của anh, Eustace đã ở vị trí rất thuận lợi để biết được những điều đã diễn ra. Ông cũng không kín đáo trong việc ghi lại những tin đồn và lời buộc tội gây sốc và tục tĩu nhất, mặc dù phần lớn cuốn The Rict of King Viserys, First of His Name, và Dance of the Dragons That Came After vẫn còn là cuốn sách lịch sử với tác giả có sự sáng suốt cao độ và có phần đáng suy ngẫm.

Để cân bằng với Eustace, chúng ta có cuốn Testimony of Mushroom, dựa trên các báo cáo bằng lời của chú hề trong triều (được viết bởi một người ghi chép ẩn danh), người đã mua vui cho vua Viserys, vương nữ Rhaenyra, và cả hai vua Aegon, Đệ Nhị và Đệ Tam. Là một tên lùn chỉ cao gần 1m và có một cái đầu to (và, hắn quả quyết, rằng mình còn có một bộ phận khác thậm chí còn to hơn), Mushroom bị mọi người cho là kẻ yếu đuối, vậy nên các vị vua, các lãnh chúa và các vương tử đã không che giấu bí mật của họ trước hắn. Trong khi tư tế Eustace im lặng ghi chép về những chuyện đã xảy ra ở phòng ngủ và nhà thổ bằng giọng văn lên án, Mushroom cũng hứng thú với những chuyện như vậy, và cuốn Testimony của hắn gồm toàn những chuyện thô tục và đàm tiếu, với những câu chuyện về đâm chém, đầu độc, phản bội, quyến rũ và trụy lạc chồng chất lên nhau. Độ tin cậy của những câu chuyện này là vấn đề mà các sử gia không thể hy vọng trả lời được, nhưng điều đáng chú ý là vua Baelor Được Ban Phúc đã ra lệnh đốt mọi bản sao của cuốn biên niên sử của Mushroom. May cho chúng ta, một số ít không bị bị đốt bỏ.
Tư tế Eustace và Mushroom không phải lúc nào cũng đồng tình với nhau về các chi tiết, và đôi khi các báo cáo của họ có sự khác biệt lớn, và với ghi chép trong triều và biên niên sử của đại học sĩ Runciter và những người kế nhiệm ông. Tuy nhiên, những câu chuyện của họ giải thích rất nhiều điều khó hiểu, và các báo cáo sau đó đã xác nhận tất cả các câu chuyện của họ để cho rằng chúng chứa ít nhất một phần sự thật. Câu hỏi về những gì đáng tin và những gì bị nghi ngờ vẫn còn cho mỗi học sinh quyết định.
Có một điểm mà Mushroom, tư tế Eustace, đại học sĩ Runciter, và tất cả các nguồn khác của chúng ta đồng ý: ngài Otto Hightower, bàn tay của vua, không hề thích em trai của bệ hạ chút nào. Chính ngài Otto đã thuyết phục Viserys cách chức vương tử Daemon khỏi vị trí chủ quản tiền bạc và chủ quản pháp luật, hành động đó đã khiến ông sớm phải hối hận. Với cương vị tổng chỉ huy của đội City Watch, Daemon đã trở nên quyền lực hơn bao giờ hết. "Trong mọi trường hợp, vương tử Daemon không thể được kế vị ngai Iron," bàn tay của vua viết trong bức thư gửi anh trai mình, lãnh chúa của Oldtown. "Hắn có thể trở thành một Maegor Tàn Bạo thứ hai, thậm chí còn có thể tệ hơn nữa." Chính ngài Otto (khi ấy) đã muốn vương nữ Rhaenyra kế vị cha mình. "Niềm Vui Của Vương Quốc sẽ tốt hơn là Lãnh Chúa Của Flea Bottom," ông viết. Và đã có một số người đồng tình với ông. Thế nhưng, phe của ông phải đối mặt với một rào cản ghê gớm. Nếu tuân theo án lệ trong đại hội đồng năm 101, nam giới được ưu tiên so với nữ giới. Trong trường hợp không có một con trai hợp pháp nào, em trai của nhà vua sẽ đứng trên con gái ông, như Baelon đã đứng trên Rhaenys năm 92 AC. 
Đối với quan điểm cá nhân của nhà vua, tất cả các biên niên sử đều đồng ý rằng vua Viserys ghét sự bất đồng. Mặc dù xa cách với em trai mình, nhưng anh còn đó những ký ức về cậu bé Daemon thích phiêu lưu, tự do. Anh thường nói rằng con gái mình là niềm vui lớn nhất trong đời, nhưng em trai vẫn là em trai. Hết lần này đến lần khác, anh cố gắng làm hòa vương tử Daemon và ngài Otto, nhưng sự thù hằn giữa những người đàn ông này vẫn luôn âm ỉ, được che giấu dưới nụ cười gượng gạo của họ trong triều. Khi bị hỏi về vấn đề này, vua Viserys chỉ nói rằng ông chắc chắn vương hậu của mình sẽ sớm sinh cho anh một đứa con trai. Và vào năm 105 AC, anh tuyên bố trước triều đình và tiểu hội đồng nhỏ rằng vương hậu Aemma một lần nữa mang thai.
Cũng trong cái năm định mệnh đó, ngài Criston Cole được sung vào đội Kingsguard để lấp đầy quân số sau khi ngài Ryam Redwyne huyền thoại qua đời. Sinh ra là con trai của một quản gia phục vụ lãnh chúa Dondarrion của Blackhaven, ngài Criston 23 tuổi là một hiệp sĩ trẻ rất lịch sự. Anh được triều đình để ý lần đầu khi giành chiến thắng trong cuộc hỗn chiến được tổ chức tại Maidenpool để vinh danh sự đăng quang vua Viserys. Trong những giây phút cuối cùng của cuộc chiến, ngài Criston đã đánh bay thanh Dark Sister từ tay vương tử Daemon, theo sau đó là sự vui mừng của bệ hạ và cơn giận dữ của vị vương tử. Sau đó, anh đã trao cho vương nữ Rhaenyra 7 tuổi chiếc vòng nguyệt quế dành cho người chiến thắng và cầu xin cô bé đội nó khi dự khán cuộc thi cưỡi ngựa đấu thương. Trong cuộc đấu ở hàng rào, anh đã đánh bại vương tử Daemon một lần nữa và đánh bại cặp song sinh nhà Cargyll nổi tiếng, ngài Arryk và ngài Erryk của đội Kingsguard, trước khi bị lãnh chúa Lymond Mallister đánh ngã ngựa.
Với đôi mắt màu xanh lá nhạt, mái tóc đen và vẻ đẹp nhẹ nhàng, Cole sớm được các tiểu thư trong triều thầm thương trộm nhớ ... trong số đó có cả Rhaenyra Targaryen. Mê mẩn trước nhan sắc của người con trai mà em gọi là "hiệp sĩ áo trắng của tôi", Rhaenyra đã cầu xin cha mình bổ nhiệm anh làm vệ sĩ của riêng mình. Bệ hạ chiều theo ý em trong chuyện này, cũng như rất nhiều chuyện khác. Sau đó, ngài Criston luôn được em cổ vũ trong mỗi cuộc thi cưỡi ngựa đấu thương và luôn bên cạnh em trong những bữa tiệc và các cuộc vui.
Không lâu sau khi ngài Criston khoác lên mình chiếc áo choàng trắng, vua Viserys mời Lyonel Strong, lãnh chúa của Harrenhal vào tiểu hội đồng và phục vụ với tư cách là chủ quản pháp luật. Là một người đàn ông to lớn, vạm vỡ và hói sọi, lãnh chúa Strong rất vui vẻ khi mọi người đồn mình là một chiến binh. Những người không hiểu rõ anh thường cho anh là kẻ vũ phu, nhầm sự im lặng và cách nói chậm rãi của anh với sự ngốc nghếch. Điều này khác xa so với sự thật. Lãnh chúa Lyonel từng học tập tại Citadel khi còn nhỏ, giành được sáu mắt xích trước khi quyết định rằng sự nghiệp học sĩ không dành cho mình. Là một người hay chữ và đầy học thức, kiến thức về pháp luật của Seven Kingdoms của anh vô cùng phong phú. Ba lần lấy vợ cũng là ba lần góa vợ, lãnh chúa của Harrenhal đem hai con trai và hai con gái vào cung cùng mình. Hai cô gái trở thành người hầu của vương nữ Rhaenyra, trong khi người anh cả, ngài Harwin Strong, được gọi là Đánh Gãy Xương, được bổ nhiệm làm đội trưởng đội quân áo choàng vàng. Cậu em trai, Larys Chân Thọt, gia nhập vào đội ngũ những người xưng tội của nhà vua.
Và vấn đề đã xảy ra ở King's Landing vào cuối năm 105 AC, khi vương hậu Aemma được đưa lên chiếc giường sinh con ở Maegor's Holdfast và chết trong khi sinh ra đứa con trai mà Viserys Targaryen mong muốn bấy lâu. Đứa bé (được đặt tên là Baelon, theo tên của thân phụ nhà vua) chết sau mẹ mình một ngày, để lại nỗi đau buồn cho nhà vua và triều thần ... có lẽ ngoại trừ vương tử Daemon, người quan sát từ một nhà thổ trên phố Silk, say sưa cười đùa với các bạn thân giới quý tộc của mình về "người thừa kế chỉ trong một ngày." Khi tin đồn về điều đó đến tai nhà vua (truyền thuyết nói rằng con điếm ngồi trong lòng Daemon là người đã thông báo cho anh, nhưng bằng chứng cho thấy đó thực ra là một trong những người bạn nhậu của anh, một đội trưởng của đội áo choàng vàng muốn được thăng chức), Viserys trở nên sống động. Bệ hạ cuối cùng đã nhận ra mình có một người em trai vô ơn và tham vọng.
Sau khi chịu tang vợ và con trai, nhà vua đã nhanh chóng giải quyết vấn đề người kế vị đã kéo dài từ lâu. Bất chấp các án lệ do vua Jaehaerys đặt ra vào năm 92 và đại hội đồng năm 101, Viserys tuyên bố con gái của anh, Rhaenyra, là người thừa kế hợp pháp của anh và phong làm nữ thân vương của Dragonstone. Trong buổi lễ lớn tại King's Landing, hàng trăm lãnh chúa đã thể hiện sự tôn trọng với Ánh Sáng Của Vương Quốc khi em ngồi trên bệ ngai Iron khi cha em đang ngự trên cao, thề sẽ tôn vinh và bảo vệ quyền kế vị của em.
Thế nhưng vương tử Daemon không nằm trong số đó. Nổi giận trước mệnh lệnh của nhà vua, vương tử đã rời bỏ King's Landing, từ chức chỉ huy của đội City Watch. Trước tiên, anh cùng người tình Mysaria trở về Dragonstone, bay trên con rồng Caraxes mà người đời vẫn gọi là Sâu Đỏ. Anh ở lại đó nửa năm, và trong quãng thời gian này, Mysiria đã có thai với anh.
Khi biết vợ bé của mình đã mang bầu, vương tử Daemon đã tặng cô một quả trứng rồng làm quà, nhưng lần này anh đã lại đi quá xa và làm anh trai mình nổi giận. Vua Viserys lệnh cho anh phải trả lại quả trứng, đày con điếm của mình đi nơi xa, và trở về với người vợ hợp pháp của mình, nếu không sẽ bị tính là kẻ phản bội. Vương tử miễn cưỡng tuân lệnh, đưa Mysaria (không có trứng) về Lys, trong khi mình bay về Runestone ở xứ Vale và trở lại với các bạn hữu không thân thiện lắm của "con đĩ bằng đồng" của anh. Thế nhưng Mysaria đã lạc mất con mình trong một cơn bão trên biển Narrow. Khi biết tin, anh không nói lời đau buồn, nhưng trái tim anh thắt lại vì nhà vua, anh trai anh. Sau đó, anh nói về vua Viserys với thái độ khinh bỉ, và bắt đầu  ngày đêm nghiền ngẫm về sự kế vị.
Dù vương nữ Rhaenyra đã được tuyên bố là người thừa kế của cha mình, vẫn còn rất nhiều người ở vương quốc vẫn muốn Viserys sẽ có một người kế vị nam, bởi Vị Vua Trẻ vẫn chưa đầy 30 tuổi. Đại học sĩ Runciter là người đầu tiên giục bệ hạ tái hôn, thậm chí đã gợi ý một sự lựa chọn vô cùng hợp lý: tiểu thư Laena Velaryon, người vừa tròn 12 tuổi. Một thiếu nữ xin xắn, vừa có kinh lần đầu, tiểu thư Laena thừa hưởng vẻ đẹp của một người nhà Targaryen từ mẹ của cô, Rhaenys, và một tinh thần táo bạo, ưa phiêu lưu từ cha mình, Rắn Biển. Trong khi lãnh chúa Corlys thích đi thuyền, Laena thích bay, và đã có cho riêng mình Vhagar, con rồng già nhất và lớn nhất của nhà Targaryen kể từ sự qua đời của Cơn Ác Mộng Đen năm 94 AC. Runciter chỉ ra, bằng việc kết hôn với cô bé, nhà vua có thể hàn gắn những rạn nứt giữa ngai Iron và Driftmark. Và Laena chắc chắn sẽ là một vương hậu vô cùng lộng lẫy.
Nói thẳng ra, Viserys Targaryen Đệ Nhất không phải là vị vua có ý chí mạnh mẽ nhất, luôn vui vẻ và muốn làm người khác hài lòng, anh phụ thuộc vào rất nhiều người cố vấn xung quanh mình, và thường làm theo lời họ. Thế nhưng trong trường hợp này, anh có quan điểm của riêng mình, và bất cứ sự tranh cãi nào cũng sẽ không ảnh hưởng đến quyết định của anh. Đúng vậy, anh sẽ tái hôn ... nhưng không phải với một cô bé 12 tuổi, và cũng không phải vì lý do địa vị. Một người phụ nữ khác đã rơi vào tầm ngắm của anh. Anh tuyên bố mình sẽ kết hôn với tiểu thư Allicent, người con gái 18 tuổi thông minh và dễ thương của bàn tay của vua, người đã đọc sách cho cố vương Jaehaerys trong những ngày ông sắp qua đời.
Nhà Hightower của Oldtown là một gia tộc cổ xưa và cao quý, với dòng dõi hoàn hảo; không một ai phản đối sự lựa chọn hôn phối của nhà vua. Thậm chí, có những người lẩm bẩm rằng Bàn tay đã vung tay quá trán, rằng ông ta đã đưa con gái mình vào triều với suy nghĩ này. Một số người thậm chí còn nghi ngờ về sự trinh trắng của tiểu thư Alicent, cho là cô đã lên giường với vua Visery ngay cả trước khi vương hậu Aemma qua đời. (Những lời vu khống này chưa bao giờ được chứng minh, cho dù Mushroom đã lặp đi lặp lại điều đó trong cuốn Testimony của mình và đã đi xa tới nỗi thừa nhận rằng tiểu thư Allicent không chỉ đọc sách cho Vị Vua Già trong phòng ngủ của ông.) Ở xứ Vale, vương tử Daemon đã đánh người đưa tin suýt chết. Và Rắn Biển cũng không vui vẻ gì khi tin tức bay đến Driftmark. Nhà Velaryon lại bị bỏ qua một lần nữa; vợ con ông đều đã bị Vị Vua Già khinh miệt vào năm 92 AC. Chỉ riêng tiểu thư Laena không có vấn đề gì. "Tiểu thư hứng thú với việc bay lượn hơn nhiều so với lũ con trai," học sĩ ở High Tide viết trong bức thư gửi Citadel.
Khi vua Viserys lấy Allicent Hightower làm vợ năm 106 AC, nhà Velaryon gây chú ý vì sự vắng mặt. Vương nữ Rhaenyra rót rượu cho mẹ kế của mình trong bữa tiệc, vương hậu Allicent hôn em và gọi em là "con gái." Vương nữ là một trong những người phụ nữ đã cởi quần áo cho nhà vua và đưa anh đến phòng ngủ cùng vợ mình. Đêm ấy, tình yêu và những tiếng cười ngự trị Red Keep ... trong khi bên kia vịnh Blackwater, Rắn Biển, tức lãnh chúa Corlys, đã chào đón em trai của nhà vua là vương tử Daemon vào hội đồng chiến tranh. Vương tử đã chịu hết nổi xứ Vale nhà Arryn, Runestone và vợ mình. "Dark Sister được rèn ra với những mục đích cao quý hơn so với việc giết cừu," theo các báo cáo thì vương tử đã nói như vậy với Chúa Tể Sóng Triều. "Ả ta rất khát máu." Nhưng nổi loạn không phải là việc mà vương tử nung nấu, anh có một ý tưởng khác trong đầu.
Stepstones, một chuỗi đảo đá giữa xứ Dorne và vùng Disputed Lands của Essos, từ lâu đã trở thành nỗi ám ảnh của những kẻ sống ngoài vòng pháp luật, những kẻ bị lưu đày, lũ phá hoại và cướp biển. Bản thân các hòn đảo này rất ít giá trị, nhưng chúng vẫn ở đó, kiểm soát các tuyến đường biển đến và đi từ vùng biển Narrow, và các tàu buôn đi qua vùng biển đó thường bị cư dân ở đó săn lùng. Tuy nhiên, trong nhiều thế kỷ, những cuộc cướp phá như vậy vẫn gây ra nhiều phiền toái.
Thế nhưng 10 năm trước đó, ba thành phố tự do gồm Lys, Myr và Tyrosh gác lại những thù hận cổ xưa của họ làm đồng minh trong cuộc chiến chống lại Volantis. Sau khi đánh bại người Volantis trong trận Borderland, ba thành phố của phe giành chiến thắng đã có một "liên minh vĩnh viễn," và hình thành nên một thế lực mới: Triarchy, người Westeros gọi đó là vương quốc Three Daughters (bởi các thành phố tự do xem mình là con gái của Valyria Cổ) hay, một cách cục súc hơn, là vương quốc Three Whores (cho dù "vương quốc" này không có vua, chỉ được cai trị bởi một hội đồng gồm 33 vị hương sư). Một khi Volantis chủ động giảng hòa và rút khỏi Disputed Lands, Three Daughters đã phóng tầm mắt về phía tây, càn quét khu vực Stepstones với quân đội và các hạm đội tàu kết hợp dưới sự chỉ huy của thân vương đô đốc người Myr là Craghas Drahar, người có biệt danh Craghas Cho Cua Ăn khi hắn trói hàng trăm tên cướp biển bị bắt trên bãi cát ướt và để chúng chết đuối lúc triều lên. 
Cuộc chinh phạt và thôn tính vùng Stepstones của vương quốc Three Daughters lần đầu tiên được công nhận bởi sự chấp thuận từ các lãnh chúa của Westeros. Trật tự đã thay thế hỗn loạn, và nếu Three Daughters thu thuế qua đường của bất kỳ con tàu nào đi qua vùng biển của họ, thì đó dường như là một cái giá nhỏ phải trả để thoát khỏi bọn cướp biển.
Tuy nhiên, sự tham làm của Craghas Cho Cua Ăn và đồng bọn của hắn đã phản lại chúng; thuế liên tục tăng đã sớm phản tác dụng khi những thương lái từng có thời vui vẻ đóng thuế giờ đây lại tìm cách trốn khỏi những chiếc thuyền galley của Triarch một khi họ đã mua chuộc được bọn cướp biển. Mọi người phàn nàn rằng Drahar và các đồng đô đốc người Lys và Tyrosh của hắn dường như đang ganh đua với nhau để xem ai là kẻ tham lam nhất. Người Lys bị đặc biệt ghê tởm, vì chúng đòi được nhiều tiền từ những con tàu, đưa đàn bà và lũ trai trẻ đến những nhà thổ của chúng. (Trong số những kẻ bị nô dịch có cả tiểu thư Johanna Swann, cháu gái 15 tuổi nhà lãnh chúa của Stonehelm. Khi ông chú nổi tiếng keo kiệt của ả từ chối trả tiền chuộc, ả bị bán vào một nhà thổ, nơi ả vươn lên trở thành một con đĩ hạng sang được gọi là Thiên Nga Đen, và là người cai trị không chính thức của Lys. Than ôi, câu chuyện của ả, dù có thú vị đến mấy, cũng không ảnh hưởng đến thời điểm lịch sử của chúng ta.)
Trong các lãnh chúa của Westeros, người phải chịu ảnh hưởng nặng nề nhất từ tập tục này là Chúa Tể Sóng Triều Corlys Velaryon, với những đội tàu đã khiến ông trở nên giàu có và quyền lực hơn bất cứ ai trong Seven Kingdoms. Rắn Biển quyết tâm chấm dứt sự tác oai tác quái của Triarchy ở Stepstones, và ông đã tìm thấy một đối tác tự nguyện là vương tử Daemon, người háo hức trước những đống vàng và vinh quang mà chiến tranh sẽ mang lại cho anh. Bỏ qua đám cưới của nhà vua, họ cùng nhau lên kế hoạch ở lâu đài High Tide trên đảo Driftmark. Lãnh chúa Velaryon sẽ chỉ huy thủy quân còn vương tử sẽ chỉ huy lục quân. Họ sẽ bị Three Daughters áp đảo lực lượng ... nhưng vương tử cũng sẽ cùng Sâu Đỏ Caraxes đem những ngọn lửa đến chiến trường.
Mục đích của chúng tôi ở đây không phải để kể chi tiết về cuộc chiến riêng của Daemon Targaryen và Corlys Velaryon trên các hòn đảo của Stepstones. Chỉ cần nói rằng cuộc chiến tranh diễn ra vào năm 106 AC là đủ. Vương tử Daemon chỉ gặp chút khó khăn trong việc tập hợp những nhà thám hiểm chưa tìm được đất đai và những người con thứ, và đã giành được nhiều chiến thắng trong hai năm đầu của sự bất hòa. Vào năm 108 AC, cuối cùng vương tử cũng đối đầu với Craghas Cho Cua Ăn, và anh đã dùng một tay chém bay đầu hắn bằng thanh Dark Sister.

Không nghi ngờ gì, vua Viserys rất vui lòng tránh xa người em trai đầy phiền toái của mình, ủng hộ những nỗ lực của anh bằng việc thường xuyên đưa vàng cho anh, và vào năm 109 AC Daemon Targaryen và đội quân lính đánh thuê của anh đã kiểm soát toàn bộ vùng Stepstones chỉ trừ hai hòn đảo, và hạm đội của Rắn Biển đã kiểm soát chặt chẽ vùng biển giữa những hòn đảo. Trong khoảnh khắc chiến thắng ngắn ngủi này, vương tử Daemon tuyên bố mình là vua Stepstones và biển Narrow, và lãnh chúa Corlys đặt chiếc vương miện lên đầu anh ... nhưng vương quốc của họ thì không còn an toàn. Năm sau, vương quốc Three Daughters phái một lực lượng xâm lược mới dưới sự chỉ huy của một thuyền trưởng quỷ quyệt người Tyrosh tên là Racallio Ryndoon, chắc chắn là một trong những kẻ bất lương và hiếu chiến nhất trong các biên niên sử, và Dorne tham gia cuộc chiến với tư cách là liên minh của Triarchy. Chiến tranh tiếp diễn.
Dù Stepstones vẫn chìm trong lửa và máu, vua Viserys và triều đình của anh vẫn bình chân như vại. "Cứ để Daemon vui chơi trên chiến trường," theo các báo cáo thì bệ hạ đã nói vậy, "điều đó sẽ giúp nó tránh khỏi rắc rối." Viserys là con người của hòa bình, và trong những năm này, King's Landing chìm trong những bữa tiệc, những buổi dạ hội và những giải đấu, nơi những người hát rong và các ca sĩ hát về sự ra đời của mỗi vương tử mới nhà Targaryen. Vương hậu Allicent đã chứng minh mình xinh đẹp thế nào thì khả năng sinh con cũng như vậy. Vào năm 107 AC, cô sinh cho nhà vua một người con trai khỏe mạnh, cô đặt tên cho đứa bé là Aegon theo tên của Nhà Chinh Phạt. Hai năm sau, cô sinh cho nhà vua một con gái tên là Helaena; năm 110 AC, cô sinh cho anh đứa con trai thứ hai là Aemond, người được đồn là chỉ nhỏ bằng một nửa anh trai mình, nhưng về độ liều lĩnh thì gấp đôi.
Nhưng bấy giờ, Rhaenyra vẫn tiếp tục ngồi dưới chân ngai Iron, nơi cha cô thiết triều, và bệ hạ bắt đầu đưa em đến những cuộc họp của tiểu hội đồng. Dù rất nhiều lãnh chúa và hiệp sĩ muốn có được sự ưu ái của cô, vương nữ chỉ dành điều đó cho ngài Criston Cole, nhà vô địch trẻ tuổi của đội Kingsguard và người bạn đồng hành không ngừng của em. Một ngày vương hậu nọ, vương hậu Allicent hỏi triều thần "Ngài Criston bảo vệ vương nữ khỏi mọi kẻ thù của cô bé, vậy ai bảo vệ cô bé trước ngài Criston?" Sự thân thiện giữa vương hậu và con riêng của chồng cô tồn tại vô cùng ngắn ngủi, bởi cả Rhaenyra và Alicent đều khao khát trở thành đệ nhất phu nhân của vương quốc ... và dù vương hậu đã sinh cho nhà vua không chỉ một mà là hai người thừa kế nam, Viserys đã không làm gì để thay đổi thứ tự kế vị. Nữ thân vương của Dragonstone vẫn là người thừa kế được thừa nhận của anh, với phân nửa lãnh chúa của Westeros tuyên thệ bảo vệ quyền lợi của em. Những người hỏi "Đại hội đồng năm 101 đã xảy ra những gì?" nhận ra câu hỏi của mình bị phớt lờ. Vấn đề đã được quyết định, cho đến khi vua Viserys quan tâm; đó không phải là vấn đề mà bệ hạ để tâm mà để xem xét lại.
Tuy nhiên, vẫn còn đó những câu hỏi, không phải từ bản thân vương hậu Alicent. Người ủng hộ cô mạnh mẽ nhất là cha cô, ngài Otto Hightower, bàn tay của vua. Bởi việc vung tay quá trán, năm 109 AC, bệ hạ đã cách chức ngài Otto và thế chỗ ông bằng lãnh chúa của Harrenhal là Lyonel Strong lầm lì. "Bàn tay này sẽ không bắt nạt ta," bệ hạ tuyên bố.
Ngay cả sau khi ngài Otto đã trở về Oldtown, "phe vương hậu" vẫn tồn tại trong triều; một nhóm các lãnh chúa đầy quyền lực thân thiết với vương hậu Allicent và ủng hộ quyền lợi của các con trai cô. Đối lập với họ là "phe vương nữ." Vua Viserys yêu cả vợ và con gái mình, và ghét sự xung đột với ganh đua. Anh cố hết sức để giữ hòa khí giữa những người phụ nữ của mình, cũng như làm hài lòng cả hai với những món quà cũng như vàng và danh hiệu. Chừng nào anh còn sống và cai trị cũng như giữ được sự cân bằng, các bữa tiệc và giải đấu vẫn tiếp tục như trước, và hòa bình đã vẫn ngự trị vương quốc ... dù vậy vẫn còn những người với đôi mắt sắc lẹm, những người đã quan sát những con rồng của một phe táp táp hàm răng và phun lửa vào những con rồng của phe kia bất cứ khi nào chúng tình cờ lướt qua nhau.
Năm 111 AC, một giải đấu lớn được tổ chức tại King's Landing để kỷ niệm năm năm ngày cưới của nhà vua và vương hậu Allicent. Trong bữa tiệc khai mạc, vương hậu khoác một chiếc áo choàng màu xanh lá, trong khi vương nữ mặc bộ váy màu xanh thì vương nữ mặc bộ đồ mang sắc đỏ và đen cổ điển của nhà Targaryen. Người ta đã ghi lại, và việc gọi phe của vương hậu là "Green" và phe vương nữ là "Black" để tương xứng với màu áo họ mặc đã trở thành phong tục. Trong giải đấu, phe Black giành được nhiều chiến thắng ơn với sự ngài Criston Cole, với sự ủng hộ của vương nữ Rhaenyra, đã đánh ngã ngựa tất cả các nhà vô địch vương hậu, bao gồm hai anh em họ và em trai út của cô, ngài Gwayne Hightower.

Nhưng một người ở đó không khoác áo xanh hoặc đen, mà mặc áo vàng và bạc. Cuối cùng, vương tử Daemon đã trở về triều. Đội một chiếc vương miện và tự xưng làm vua của biển Narrow, anh đột ngột xuất hiện trên bầu trời King's Landing trên con rồng của mình, bay ba vòng phía trên sân đấu ... nhưng khi hạ cánh, anh quỳ xuống trước mặt anh trai mình, dâng chiếc vương miện như thể đó là biểu tượng của tình yêu và lòng trung thành. Viserys trả lại chiếc vương miện và hôn lên hai bên má Daemon, chào mừng anh trở về nhà, và các lãnh chúa cũng như thường dân nổ những tràng pháo tay không ngớt khi mà các con trai của Vương Tử Mùa Xuân hòa giải. Một trong những người vỗ tay to nhất là vương nữ Rhaenyra, người rất vui mừng trước sự trở lại của người chú yêu quý của mình và cầu xin anh ở lại một khoảng thời gian. 
Đó là điều được biết đến rộng rãi. Về những gì đã xảy ra sau đó, ở đây chúng ta phải tìm đến những người chép sử đáng ngờ hơn. Vương tử Daemon đã ở lại King's Landing trong nửa năm, điều đó không có gì phải bàn cãi. Theo đại học sĩ Runciter, anh thậm chí đã ngồi lại chiếc ghế của mình trong tiểu hội đồng, nhưng cả tuổi tác lẫn quãng thời gian lưu vong đều không thay đổi bản chất của anh. Daemon sớm trở lại với những người bạn cũ trong những chiếc áo choàng vàng, và trở lại các cơ sở dọc theo phố Silk, nơi anh từng là một người bảo trợ. Mặc dù anh đối xử với vương hậu Alicent bằng tất cả phép lịch sự bởi địa vị của cô, nhưng không có sự ấm áp nào giữa họ và người ta nói rằng vương tử rất lạnh nhạt đối với các con cô, đặc biệt là cháu trai anh, Aegon và Aemond, những người từ khi sinh ra đã đẩy anh ta xuống thấp hơn trong thứ tự kế vị. 
Vương nữ Rhaenyra là cả một vấn đề khác. Daemon dành nhiều giờ làm bạn đồng hành của em, mê hoặc em bằng những câu chuyện về hành trình và trận chiến của anh. Anh cho em ngọc trai, lụa là, sách vở và một chiếc vương miện làm bằng ngọc bích mà người ta kể là từng thuộc về nữ hoàng của Leng, đọc thơ, ăn tối, đi dạo, chèo thuyền với em, mua vui cho em bằng cách chế nhạo phe xanh trong triều, những người "kẻ nịnh hót" đang xun xoe vương hậu Alicent và các con cô. Anh ca ngợi vẻ đẹp của em, tuyên bố em là thiếu nữ dịu dàng nhất Seven Kingdoms. Hai chú cháu bắt đầu bay cùng nhau gần như hàng ngày, Syrax đua với Caraxes đến Dragonstone và trở về.
Đây là lúc mà các nguồn của chúng ta trở nên khác nhau. Đại học sĩ Runciter chỉ nói rằng hai anh em lại mâu thuẫn với nhau, và vương tử Daemon rời King's Landing để trở về Stepstones với những trận chiến của mình. Về nguyên nhân của sự mâu thuẫn này, ông không nói gì hết. Những người khác quả quyết rằng chính vương hậu Allicent là người đã thúc giục Viserys đuổi Daemon đi. Nhưng tư tế Eustace và Mushroom kể một câu chuyện khác ... hay hai câu chuyện khác, bởi mỗi câu chuyện đều khác nhau. Eustace, người bớt dâm dục hơn, viết lại rằng vương tử Daemon đã quyến rũ cháu gái mình và đã phá trinh em. Khi cặp đôi bị ngài Arryk Cargyll bắt gặp khi đang lên giường với nhau và bị giải đến chỗ nhà vua, Rhaenyra khăng khăng rằng đã phải lòng chú mình xin phép cha mình cưới ông. Thế nhưng vua Viserys không nghe, và nhắc lại con gái mình rằng vương tử Daemon đã có vợ rồi. Trong cơn giận dữ của mình, anh giam lỏng con gái trong phòng ngủ của cô bé, cho em trai mình lui, và lệnh cho cả hai không được phép nói về điều đã diễn ra.
Câu chuyện mà Mushroom kể lại thì đồi bại hơn rất nhiều, và phần lớn được lấy từ cuốn Testimony của gã. Theo tên lùn, người mà vương nữ khao khát là ngài Criston Cole chứ không phải vương tử Daemon, nhưng ngài Criston là một hiệp sĩ chân chính, cao quý, trong sáng và để tâm đến lời thề của mình, và mặc dù anh ở bên cô cả ngày lẫn đêm, anh chưa bao giờ hôn cô, cũng không tuyên bố về tình yêu của anh. "Khi hắn nhìn cháu, hắn nhìn thấy bé gái mà cháu từng là, chứ không phải là người phụ nữ mà cháu đã trở thành," Daemon nói với cháu gái mình, "nhưng ta có thể dạy cháu cách để hắn nhìn cháu như một người phụ nữ."
Nếu những câu chuyện của Mushroom có thể tin được, anh bắt đầu dạy cô hôn hít. Từ đó, vương tử bắt đầu giới thiệu cháu gái mình cách hay nhất để vuốt ve một người đàn ông để đem đến niềm vui cho anh ta, một bài tập đôi khi liên quan đến chính Mushroom và bộ phận khổng lồ của hắn. Daemon dạy cô cởi quần áo một cách lôi cuốn, mút đầu vú của cô để khiến cho chúng to hơn và nhạy cảm hơn, và bay cùng cô trên lưng rồng đến những hòn đảo đơn côi đầy đá ở trên vịnh Blackwater, nơi họ có thể trần truồng cả ngày mà không bị ai nhìn thấy, và vương nữ có thể thực hành nghệ thuật làm vừa lòng đàn ông bằng miệng. Vào ban đêm, anh đưa cô ra khỏi phòng trong trang phục của một tiểu đồng và bí mật đưa cô đến nhà thổ trên phố Silk, nơi vương nữ có thể quan sát đàn ông làm tình với phụ nữ và tìm hiểu thêm về những "nghệ thuật nữ giới" này từ những con điếm của King's Landing.
Những bài học này kéo dài bao lâu thì Mushroom không nói, nhưng không giống tư tế Eustace, hắn khẳng định rằng vương nữ Rhaenyra vẫn là một trinh nữ, vì cô muốn giữ sự trinh trắng của mình như một món quà cho người mình yêu. Nhưng khi cô tiếp cận hiệp sĩ áo trắng, sử dụng mọi kỹ thuật đã được học, ngài Criston hoảng sợ và cự tuyệt cô. Toàn bộ câu chuyện đã sớm lọt ra, phần lớn là nhờ công của Mushroom. Ban đầu vua Viserys từ chối tin vào điều đó, cho đến khi vương tử Daemon xác nhận đó là sự thật. "Hãy gả con bé cho em," anh cố tình nói với anh trai mình. "Giờ thì ai sẽ lấy nó đây?" Thế là vua Viserys xử anh tội đồ, không bao giờ được trở về Seven Kingdoms nữa. (Lãnh chúa Strong, bàn tay của vua, bàn rằng vương tử phải bị xử tử ngay tức khắc với tư cách là kẻ phản quốc, nhưng tư tế Eustace nhắc nhở bệ hạ rằng tội giết người thân là tội bị trừng phạt nặng nề nhất.)
Về hậu quả, mọi câu chuyện đều nhất quán. Daemon Targaryen trở về Stepstones và tiếp tục cuộc chiến tranh của mình cho những tảng đá cằn cỗi. Cả đại học sĩ Runciter và ngài Harrold Westerling đều chết năm 112 AC. Ngài Criston Cole nhậm chức tổng chỉ huy đội Kingsguard kế vị ngài Harrold, và các tổng lãnh học sĩ phái học sĩ Mellos đến Red Keep để đeo chuỗi xích đại học sĩ và lãnh trách nhiệm của người tiền nhiệm. Mặt khác, King's Landing trở lại sự yên bình vốn có của nó trong hai năm ... cho đến năm 113 AC, khi vương nữ Rhaenyra tròn 16 tuổi, tiếp quản Dragonstone làm lâu đài của riêng mình và kết hôn.
(còn tiếp)
Hành vi dịch chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức để không ảnh hưởng đến quyền lợi của tác giả.
8
619 lượt xem
8
0
0 bình luận