( Thơ ) Những suy tư trong tôi

Starry Night Over the Rhône -  Vincent van Gogh
Em đừng đến tan chút tình ta vào vội vã Em hãy cười lên để cả ngàn sao như mọc dưới bước em đi Cuộc tình đó Em cho ta vào hờ hững Này người yêu hay hờn giận hỡi Nào ta cũng biết xót Nhìn lại ta, rồi nhìn ra em bằng cả cuộc đời Cuộc chơi đâu dừng lại Nhưng nỗi đau là Bản sonata số 11 ( dành cho dương cầm ) Mang cây rìu sắc nhọn nhất của người cầm cân nảy mực Đốn vào trái tim của chàng nghệ sĩ từng vết đau nhói Mà nếu sau đó chàng chẳng tìm thấy tình yêu Chàng sẽ chết đi rồi sống lại Đôi cánh của chàng giương rộng đến mức che lấp cả bầu trời Phóng đãng Bóp nghẽn tới niềm ngây thơ ngay từ trong trứng của nó Nghệ thuật trong tay chàng giờ đây sẽ không còn nữa dấu vết mầu nhiệm của tuổi đương xuân  Nó nhức nhối và rã rời Lạc tông vào miền Sa mạc như người Tu hành đi vào Khổ hạnh chẳng có đường ra Cho nên xin em Xin em hãy ngự trị nơi nó đang ngủ yên Trong tay em Là bao tháng năm Chẳng thừa một milimét Nhưng vừa đủ cho trái tim ta Nghệ thuật sẽ lại Phóng đãng Nguồn cơn sẽ lại Dập dìu Xin em đừng giấu hồn ta vào cõi Miên man Nơi Cái chết sẽ để lại dấu tích Em hãy vẽ lên vòng tròn Đừng để nó tiến gần hơn đến đôi ta thêm một bước nào nữa Rồi từ tay em Ngây thơ của ta Thoi thóp sẽ lặng lẽ vùng dậy...
18
1117 lượt xem
18
6
6 bình luận