logo
Diều @kitelee
Đây là một câu quote!
23 Followers
40 Followings
114 Spiders
  • logo

    lamngocngungoc

    8 tháng 11 2018
    mình rất thích bài hát ^^
    0
    logo

    kitelee

    8 tháng 11 2018
    Người hát là Niiyama Shiori
    2
  • logo

    vn00808618

    7 tháng 11 2018
    vì cái thời cả xóm xem chung tề thiên làm gì có nổi cái tivi to cỡ đó =))
    0
    logo

    kitelee

    7 tháng 11 2018
    Đó là mình nghe ông kể lại thôi. Vì cái hồi đó ba mình mới 18-19 tuổi .-.
    1
  • logo

    vn00808618

    7 tháng 11 2018
    đọc đến đoạn tivi hồi đó chỉ có 20 mấy inche là cười thầm rồi xuống còm men luôn
    0
    logo

    kitelee

    7 tháng 11 2018
    Sao vậy bro?
    1
  • logo

    kitelee

    1 tháng 11 2018
    Bài này thật đơn giản!!
    2
  • logo

    hyxucao

    22 tháng 10 2018
    Nhớ bánh bèo nóng của Bình Định quá :)) Chắc khi nào về ghé vào ăn để lấy lại mùi vị quê hương :))
    2
    logo

    kitelee

    22 tháng 10 2018
    Bánh bèo nóng mà ăn trong ngày mưa là nhất, ăn trong ngày nắng cũng là nhất, nói chung là nhất
    1
  • Cái-chiều-không-cao

    22 tháng 10 2018
    logo

    kitelee

    22 tháng 10 2018
    Bài viết thật dễ thương =))
    3
  • logo

    Trongbinhthien

    22 tháng 10 2018
    Nói về con gái Bình Định thì thôi rồi. Không biết ở chỗ các anh chị thế nào chứ ở chỗ em mà nhắc đến là có chuyện. Kiểu như hay bạo hành chồng con các kiểu. Nên bay giờ mà quen con gái Bình Định là gia đình cấm ngay.
    1
    logo

    kitelee

    22 tháng 10 2018
    Không hề nhé bạn!!!
    Không hề
    Không hề (chuyện quan trọng phải nhắc lại 3 lần)
    Mình sống ở BĐ, nhưng thật sự  mình chưa từng thấy bất kì một phụ nữ nào bạo hành chồng. Có chăng chỉ là những người chồng say sỉn về đánh đập vợcon, mà chuyện này là một vấn đề khác mà bất kì nơi nào của Việt Nam cũng gặp.
    Con gái Bình Định cũng giống như bao nhiêu con gái khác thôi. Nếu hông tin thì xin mời bạn một lần về thăm Bình Định.
    1
  • logo

    tranleanhthi

    21 tháng 10 2018
    tớ tập lâu nên mò đc lên tới cấp 13 ( đai đỏ) í, đc cái khỏe thui chứ oánh nhau chỉ có nc chạy dài :3
    1
    logo

    kitelee

    21 tháng 10 2018
    Uầy uầy uầy... Có "đai" là hơi bị "xịn" rồi
    1
  • logo

    tranleanhthi

    21 tháng 10 2018
    hey chào đồng hương, hiếm lắm mới thấy quê mình lên spiderum í :3. Anw mình xưa cũng tập tành võ vẽ nên ai hỏi cũng tự tin lắm
    3
    logo

    kitelee

    21 tháng 10 2018
    Đồng hương đó tập được gì rồi nào. Chứ đồng hương đây biết mỗi Căn bản công pháp với Hùng Kê Quyền :P
    1
  • logo

    nguyennhusang

    21 tháng 10 2018
    Thôi sợ bạn rồi! Mình ở Phù Cát nha bạn.
    1
    logo

    kitelee

    21 tháng 10 2018
    =))) Mình ở Tuy Phước
    1
  • logo

    nguyennhusang

    21 tháng 10 2018
    Thế là mình lại có thêm bạn rồi hehe 
    1
    logo

    kitelee

    21 tháng 10 2018
    Túm lại vẫn không biết bro sống ở đâu trên đất Bình Định =))))
    1
  • logo

    nguyennhusang

    21 tháng 10 2018
    Mà bạn còn học à! Tại mình vừa mới xem bài "QUÊ TÔI VÀ CÁI THÚ VUI MÙA MƯA LŨ" của bạn. Có ghi dưới ảnh là "Ảnh trộm của bà chị cùng trường. Nước sắp ngập tràn qua đường" ahihi!
    1
    logo

    kitelee

    21 tháng 10 2018
    Đúng rồi, mình đang học cấp 3
    1
  • logo

    nguyennhusang

    21 tháng 10 2018
    "Bí mật" thì có được không hả bạn?
    1
    logo

    kitelee

    21 tháng 10 2018
    Ok ok =)))
    1
  • logo

    nguyennhusang

    21 tháng 10 2018
    Bình Định này! Được cái thơm lây chứ mình cũng chả biết tí võ nào 🤣
    1
    logo

    kitelee

    21 tháng 10 2018
    Hehe, bạn ở đâu thế
    1
  • logo

    cabal2131

    15 tháng 10 2018
    Ở đây theo mình hiểu bạn tư duy rằng nhân vật trong truyện là tạo vật của tác giả và chỉ của tác giả nên khi trí tưởng tượng của tác giả cạn kiệt nhân vật sẽ tan biến. 

    Nhưng nếu bạn suy nghĩ khác đi, nhân vật hoặc tác phẩm một khi đã được xuất bản thì chính là tạo vật của tất cả độc giả, tác giả chỉ là người mở đường thổi một phần sự sống của họ và chính các bạn, độc giả mới là người điền vào những chỗ trống còn chưa lấp đầy. Mỗi người đọc sẽ có một cách tư duy riêng, dùng trí tưởng tượng của mình bổ sung cho tác giả một cách riêng, sẽ tạo ra một cái kết riêng: phi lý, hữu lý, tốt đẹp hay buồn bã... Đó mới chính là mục đích của tác phẩm hậu hiện đại khi người đọc cùng tư duy và sáng tạo với tác giả. 

    Ngoài ra, còn một cách suy nghĩ khác đó là mỗi nhân vật đều là một sự sống riêng ở một thế giới khác họ chỉ thỉnh thoảng đến với người viết kể về câu chuyện của họ, dấu đi những gì họ không muốn kể để đùa giỡn để tăng phần bí mật hay bất cứ lý do gì. Và có thể họ sẽ đến với bạn một ngày kia và kể cho bạn những gì họ chưa nói với tác giả vì bạn mới là người thích hợp để họ kể những chuyện đó.

    Cho mình võ đoán chút xíu, nói ra những dòng trên chắc bạn cũng đang có chuyện buồn, chút xíu thất vọng và mệt mỏi trong cuộc sống. Có lẽ bạn đang tin vào một tiền định khởi sinh về ý nghĩa và giới hạn của nhân vật hay cuộc sống (tất cả chỉ là võ đoán, có gì quá đáng mong bạn bỏ quá). Mình nghĩ bạn có thể nghiên cứu một chút về triết học hiện sinh, đặc biệt là Albert Camus với tác phẩm "Thần thoại Sisyphus".

    Cám ơn bạn đã đọc chia sẻ của mình.
    2
    logo

    kitelee

    15 tháng 10 2018
    Cảm ơn bạn đã quan tâm đến bài viết của mình.

    Bạn quả thật là một người vô cùng mộng mơ khi nghĩ rằng "...có thể họ sẽ đến với bạn một ngày kia và kể cho bạn những gì họ chưa nói với tác giả..."
    Mình nhớ hồi nhỏ, những ngày mình còn lục lọi tủ sách cũ của ông để đọc, mình cũng có suy nghĩ như bạn. Nhưng nếu như vậy thật thì ai sẽ là người-được-chọn? Rồi mình vỡ mộng, mình hiểu ra sẽ chả bao giờ có người đó. Quả thật một tác phẩm văn học không chỉ có cốt truyện mà còn nhiều yếu tố khác, và qua nó, tác giả truyền tải cho người đọc một thứ-gì-đó. Và chỉ thế thôi, đôi khi những uẩn khuất đó lại là những điều tuyệt vời ở tác phẩm.
    À mà đó chỉ là ý kiến của mình, mỗi người có một suy nghĩ riêng mà. Nhưng quan trọng hơn, sau khi đọc bình luận của bạn, mình nhớ đến mấy quyển sách hồi bé (à mà giờ mình cũng còn "bé" mà), chắc phải tìm lại mà đọc, quả thật chúng rất dễ thương. Cảm ơn bạn nhé = )))

    Sau bài này mình phải đi tìm cuốn Thần thoại Sisyphus mới được, nghe nhắc nhiều rồi mà chưa bao giờ đọc, hí hí :P
    1
  • logo

    Prime_Wind

    14 tháng 10 2018
    Mình thì thích nghĩ thế này.
    Các tác giả xây dựng các tính chất cơ bản nhất của nhân vật của mình, trên trang giấy hoặc trong tiềm thức. Rồi dựng nên bối cảnh.
    Sau đó họ để các nhân vật tự sống cuộc đời của họ, người viết chỉ đơn giản là thuật lại. Tất nhiên trong quá trình thuật lại những nhân vật cũ của họ sẽ gặp những nhân vật mới, ngẫu nhiên hay người viết cố tình thêm vào để xem nhân vật của mình giải quyết vấn đề ra sao. Khi ấy những nhân vật mới sẽ được xây dựng tiếp, và thế là ra câu chuyện ta đang đọc.
    Nên là khi viết một câu chuyện cũng giống như mình đang xem và đạo diễn chính bộ phim của xen kẽ những đời người vậy, rất thú zị. Và tất nhiên, khi chấm bút kết thúc thì bộ phim cũng kết thúc, hoặc nhân vật đề nghị bạn không tiếp tục kể nữa :)).
    1
    logo

    kitelee

    14 tháng 10 2018
    Ý của bạn cũng có phần tương đồng với mình. nhưng nhân vật làm sao có thể "tự sống cuộc đời của mình" được hả bạn, cuộc đời của nhân vật  chẳng phải chỉ là trí tưởng tượng của tác giả hay sao? Những gì đọc giả đọc được trên những trang truyện chẳng phải chỉ là những suy luận, những tâm tư, tình cảm của tác giả, nhân vật A làm thế là vì tác giả nghĩ hắn phải làm thế, và ngay cả khi bộ truyện chấm dứt ngay ở giữa câu đi nữa, thì là vì tác giả muốn nó phải thế (như Peter Van Houten đã làm),. Và vì tác giả muốn chấm dứt như vậy nên không việc gì họ (những tác giả) phải bận tâm về việc gì sẽ xảy ra sau cái câu cuối cùng ấy nữa. Sự tồn tại của nhân vật bắt nguồn từ trí tưởng tượng của tác giả trên những trang giấy, nên khi cuốn sách khép lại, thì sự tồn tại của họ cũng kết thúc.
    1
  • logo

    toikhongbiet

    11 tháng 10 2018
    rất hay, cảm ơn bạn
    1
    logo

    kitelee

    12 tháng 10 2018
    Cảm ơn bạn
    1
  • logo

    EvolFire

    21 tháng 9 2018
    em cũng có một câu chuyên muốn chia sẻ 3: , năm nay (2018) em đang lớp 10, cũng hơn 5 năm từ khi em biết hai chữ lập trình. Cái ngày em được chạm vào cái máy tính thì RAM 1G đã thông dụng. Lúc đó, trong máy toàn là những phần mềm học tập (oplympic toán offline, đậu lém, mấy video hoạt hình tiếng anh ..) em cày mãi mấy phần mềm đó trong mấy tháng. Thành tích học tập của em có tiến bộ nên bố mua cho em cái D-com 3g, và thế là ... game, em được mấy đứa bạn giới thiệu zingme, và thời gian em đầu tư vào nó đủ dài để số trong cái D-com 3g kia hết trong 2 hay 3 ngày. Lại không được sử dụng mạng trong thời gian dài, em tự tìm hiểu máy tính hoạt động ra sao, mục đích cũng chỉ tìm cách "màu nhiệm" nào đó để kết nối được đến internet miễn phí... và chuỗi ngày máy hư bắt đầu (em chả hiểu bản thân làm cái quái gì mà máy tính lại hư nhiều đến thế ... hoặc là lúc đó cứ hễ "mẹ ơi máy tính không bật được" là em coi như nó hư rồi). Trong một buổi nắng hè ( nghỉ hè lớp 5), khi đang chơi bên nhà bà ngoại thì em tìm được một quyển sách e chíp gì đó, cũng khá "nát" rồi nhưng bài nói về cách làm game thì vẫn còn nguyên, và thế là em biết về gamemaker, (tua nhanh qua 1, 2 năm) những buổi đầu nơi em bắt đầu sử dụng mạng cáp đồng - mạng dùng bao nhiêu thì trả bấy nhiêu, nghịch gamemaker rồi đến rpg game maker... toàn fail hết ... (fact: vì hứng thú về tin học nên em hay lên thư viện của trường đề tìm sách đọc nhưng ... toàn là báo thôi, em có lẻn qua phòng sách giáo viên và tiện thể ... chôm quyển hướng dẫn C/C++, em đọc hoài mà không hiểu gì cả ... giờ tìm lại cũng chả thấy nữa xD). Đến tận năm lớp 8, khi em bắt đầu biết tới pascal thì ở chỗ em vẫn chưa có kết nối mạng nào ổn cả (fun fact: cái mạng "dùng bao nhiêu trả bấy nhiêu" trên kia cũng chả tồn tại được bao lâu trong nhà em vì nó "ngốn" tiền quá nên bố em cắt luôn xD, cả tv dùng chảo anvien cũng cắt luôn ... em đã có một trải nghiệm hiếm hoi khi suốt năm lớp 7 đều nghe radio xD sáng trước khi đi học, trưa khi ăn cơm và tối khi chuẩn bị đi ngủ xD), lần đầu nghe thấy pascal em hào hứng lắm em tiếp cận pascal bằng một vòng tay rộng mở. Ở trường em, mỗi khi nhắc đến pascal  là như nhắc tên em vậy, "thầy gọi em đi thi tin học trẻ vì..em biết đấy, cả khổi chỉ mình em là không sợ nó thôi" - thầy dạy tin học của em đã từng nói thế xD. Nhưng ... em không thể cứ thế mà cắm đầu vào máy tính cả ngày được ... (có nhiều vần đề tế nhị lắm ...) vì giữ học lực giỏi nên em không thể triển khai hết khả năng của mình trong pascal ... kết quả là em cũng chỉ được giải khuyến khích thôi... em cũng dần dần ít tìm hiểu thêm về lập trình ... kì thi chuyển cấp trước mặt và em cần phải tập trung ... (fact: em đã cố thi vào trường chuyên tin ... nhưng kết quả không được khả quan, em làm được 1 trong 4 câu chuyên tin... may thay là em vẫn đủ điểm để vào trường Nguyễn Huệ, cũng chả sao đâu... dù sao cũng được gặp bạn ... vẫn hơn là đậu chuyên tin mà học xa nhà .. xa bạn ...).
    Cập nhật tí tình hình hiện tại: ngay từ đầu năm em lại được một thầy khác chọn đi thi hsg tin học nữa rồi yayyy xD... à mà cả khổi cũng chỉ có mình em chọn môn này thôi ...tính em cũng trầm dần (cũng không bất ngờ lắm vì em bắt đầu trầm như thế từ năm lớp 8 ), nhưng cũng không quá trầm đâu, nói đúng hơn thì chỉ là hơi ít nói thôi 😛 nhắc tới ít với nhiều ... thì cmt này cũng khá dài rồi 😛.Chúc mọi người một ngày vui vẻ!
    1
    logo

    kitelee

    22 tháng 9 2018
    Tính ra chúng ta cũng giống nhau đấy chứ, mình cũng bắt đầu từ chiếc Dcom 3G nè  😛 rồi cũng phá nát máy tính mấy lần nè....
    Nhưng mình nghĩ việc lập trình không ảnh hướng mấy đến việc học, mà lỡ có ảnh hưởng thì... cũng không sao. Vì đối với mình học là một quá trình tích lũy kinh nghiệm (nhiều thứ, không chỉ là sách vở trên lớp), chứ không phải vì cái danh hiệu HSG (tất nhiên nó cũng quan trọng, nhưng chỉ một phần nào đó thôi)
    Mình còn nhớ câu nói của thầy dạy mình ở lớp 10 "Học tập không vì điểm số, mà để hoàn thiện bản thân"
    P/S: Ngày hôm sau thầy lên lớp phát bài ra và nói "Đứa nào không đủ 7 điểm, tao cho ăn roi" =))

    2
  • logo

    sumiphuc

    21 tháng 9 2018
    Hồi xưa cũng một thời cày Pascal như trâu vì thấy nó thú vị dã man. Một bài toàn nghĩ ra 3 4 cách viết khác nhau rồi ngồi ngắm nghía muốn bể cái màn hình máy tính z :))))))
    1
    logo

    kitelee

    22 tháng 9 2018
    Và sau đó là những giây phút nhận ra 3, 4 cách viết đó đều đã được người ta nghĩ ra trước, và có đầy trên mạng, sau đó là những đêm dằn vặt về cuộc đời :3
    3
  • logo

    please

    21 tháng 9 2018
    Ngày xưa cũng thích học Pascal mà giờ quên sạch rồi = ) Chúc thanh niên tiếp tục được dăm ba cái giải nữa nhé, đam mê thế này mà không cố học tới nơi tới chốn thì cũng hơi phí đấy 
    1
    logo

    kitelee

    21 tháng 9 2018
    Nói đam mê thì hơi quá anh ạ, sở thích thì đúng hơn, vì thường em chỉ làm nó vì thấy thích mà hết thích thì... hết làm :P
    2