logo
nemesis @hwanggu
Spider box
30 tuổi, sợ rượu ghét bia nhưng hút thuốc. Do hoàn cảnh mà đầu phải cúi thấp đi 1 chút, nói ít đi một tí, nhưng nhất quyết ko chịu quên ước mơ đứng thẳng.
82 Followers
0 Followings
490 Spiders
  • logo

    darkcyanblue

    2 tháng 8
    Comment này hay thật đó, có thể viết thành cả một bài mới chứ không chỉ dừng ở đây. Mình upvote thôi không đủ, phải trực tiếp khen bạn một tiếng mới xứng đáng.
    8
    logo

    hwanggu

    2 tháng 8
    Mình rất thích đọc và viết nữa, nhưng đang nhận làm temp ngoài giờ trong mấy tháng kiếm thêm nên toàn onl bằng điện thoại, chỉ đọc và comment cùng mọi người thôi. Biết thế năm đấy đi buôn ma túy cho đỡ khổ :)))
    4
  • logo

    hwanggu

    2 tháng 8
    Mô hình phát triển của Mỹ lấy kinh tế tư nhân làm trọng tâm, vai trò của nhà nước thì trồi sụt như đồ thị hình Sin qua mỗi thời kỳ, nhưng tựu chung cũng không quá cao. Người Mỹ rất nhạy cảm với chính quyền, hơi buồn cười là Đảng Dân chủ theo chủ nghĩa Tự do thì kêu gọi tăng quyền lực cho chính quyền, đảng Cộng hòa theo chủ nghĩa Bảo thủ thì lại kêu gọi cắt giảm bớt quyền lực của nhà nước. Công nghệ của Mỹ phụ thuộc rất lớn vào đánh giá nhu cầu của các tập đoàn, doanh nghiệp. Công nghệ không sinh ra nhiều tiền ngay và luôn thì chắc chắn không nhận được nhiều tiền tài trợ mà phát triển. Trong khi đó, với một trong những mô hình nhà nước quản trị nghiêm ngặt có thể nói là nhất trong lịch sử loài người thì TQ có thể bứt lên được khi chính quyền mới là người quyết định sẽ tập trung cho cái gì, tạm thời bỏ qua cái gì. Thế nên công nghệ và kinh tế của họ khá đồng bộ, khi còn làm công xưởng thế giới thì tập trung vào xuất khẩu hàng hóa giá rẻ, nhưng chính quyền vốn thừa biết rồi sẽ có ngày xuất khẩu khó khăn hơn nên họ đã chuẩn bị sẵn điều kiện cho việc thúc đẩy thị trường nội địa. Năm 2017, giá trị xuất khẩu của TQ chỉ còn chiếm 18% tổng GDP, so với cách đây 10 năm chiếm tới 31%. Một ví dụ dễ thấy nhất (và dễ đúng trong tương lai) là về xe điện. Trong lĩnh vực này, TQ là kẻ đến sau. Nhưng các nhà sản xuất xe ở Mỹ không hề dại dột đi ném tiền đầu tư xe điện, vì dân Mỹ vẫn chưa hề khoái loại xe này một chút nào. Số lượng xe điện cá nhân bán ra tại Mỹ vào các năm 2015 - 2017 là (khoảng) 116.000, 160.000 và 199.000, trong khi đó của TQ là 331.000, 507.000 và 777.000. Tại nhiều thành phố lớn của TQ, xe bus diel cũ đã đồng loạt thay bằng xe điện, và việc này còn lâu mới xảy ra ở Mỹ. Người Mỹ cũng khá buồn lòng khi đa phần xe điện bán ra ở TQ lại không đến từ Mỹ. Công nghệ thanh toán điện tử, hiện nay doanh nghiệp Mỹ nhìn sang TQ mà thèm rỏ dãi. Nhưng đáng tiếc, TQ cũng đã bớt dễ dãi với doanh nghiệp nước ngoài. Trong nhiều lĩnh vực khác, người dân thông thường ở Mỹ sẽ có lúc ngạc nhiên khi phát hiện ra đám TQ da vàng đã vượt qua họ rồi. Cái nguy hiểm nhất trong mô hình của TQ, đó là chính quyền phải luôn đưa ra lựa chọn đúng, trong khi người Mỹ linh động hơn. Chỉ cần 1 chút sai sót thì con rồng TQ có thể mất lái và lao đầu xuống đất với tốc độ còn nhanh hơn lúc bay lên. Quan trường TQ vốn nhấn mạnh tới việc bổ nhiệm qua năng lực và thái độ sẵn sàng hy sinh với nguyên tắc Không thấp, không cao (không khởi đầu công tác từ cơ sở ở nơi khó khăn thì không bao giờ vươn tới được những chức vụ cao nhất). Nhưng đó là trước thời Tập Cận Bình. Còn tương lai ra sao thì khó nói. Trong khi đó, người Việt Nam vẫn mang não trạng người nông dân sau lũy tre làng, tự sung sướng với cái cày con trâu và bĩu môi chê thằng Tàu khựa mà không biết người ta cười mình đã nghèo và dốt còn hay tỏ vẻ (sự thực phũ phàng).
    59
  • logo

    NguyenHau

    30 tháng 7
    Cái kết làm tớ nghĩ có khi nào Bảo Ninh không phải là tác giả, mà là người lượm được bản thảo và sắp xếp thành mạch, vì mọi thứ trong câu truyện của Kiên thật quá, t cảm thấy đó phải là một trải nghiệm cảm xúc thực sự mới viết được như vậy
    2
    logo

    hwanggu

    31 tháng 7
    Bảo Ninh đi bộ đội, chiến đấu ở chiến trường Tây Nguyên từ năm 1969. Trong quân chắc chắn lính thường xuyên kể chuyện với nhau rồi.
    2
  • logo

    nowornever_0

    31 tháng 7
    Bạn ơi, bạn nghĩ vì sao mà Kiên với Phương lại ko thể đến với nhau được? Tớ cũng đọc 2 lần rồi vẫn chưa hiểu 😞 có phải là vì Kiên luôn nghĩ Phương trong trắng, trẻ trung như thời niên thiếu mà thực tế ko phải thế, Phương thấy mình ko hòa hợp đc với suy nghĩ của Kiên. Hay do lần cả 2 bị thương nghỉ ở trường học, Kiên đã nghi ngờ Phương. Hay do trước đó, trên chuyến tàu Kiên đã để lạc Phương :((
    2
    logo

    hwanggu

    31 tháng 7
    Vì Kiên và Phương vốn gặp nhau nhưng thực sự 2 người này ko có gì giống nhau cả. Mình nghĩ thế.
    1
  • logo

    hwanggu

    30 tháng 7
    Lần đầu tiên đọc cuốn sách này (mượn thư viên TP, vàng khè), lớp 9 khi vừa thi xong, mình hoàn toàn bị choáng váng. Khi kết thúc trang cuối với một kết thúc lửng lơ và vô cùng mù mịt theo tiêu chuẩn sống của một người bình thường, mình cảm thấy vừa muốn được đọc nữa, đọc tiếp xem mọi thứ sẽ ra sao tiếp theo, có tốt nổi lên không, lại vừa gai gai người không muốn đọc cho lắm. Đây cũng là cuốn sách duy nhất mà mình mỗi khi đọc lại thì cảm xúc không thay đổi quá nhiều. Vẫn vậy, vẫn cảm giác gai gai người đó. Thực sự cách dẫn chuyện hơi rối rắm và phức tạp của Bảo Ninh khiến người đọc phải đầu tư tâm trí theo dòng mạch, mà nhẹ nhàng rơi vào câu chuyện cuộc đời của Kiên. Đọc cuốn sách này để thấy cuộc đời có thể dữ dội và tàn bạo đến mức nào với số phận nhỏ bé của mỗi con người. Để thấy chiến tranh thực sự không bao giờ là trò đùa. Đây là cuốn sách mà mình thường xuyên giới thiệu với những người bạn nước ngoài muốn tìm hiểu về Việt Nam một cách nghiêm túc. Và cũng là cuốn sách khiến mình cực kỳ kiên định lập trường lên án cuộc chiến mà người Mỹ gieo rắc ở Việt Nam, nếu có nghe thấy bất cứ ai tô vẽ lại quá khứ, nâng bi cho đám ngoại quốc.
    1
  • logo

    gwens1983

    27 tháng 7
    Mình đọc bài này và cả bài về Vì sao Vn ko có giải Nobel của bạn (kudos for that post ^^). Dù mình ko đồng ý lắm. Có một phần là sự phân biệt từ phía người đưa tin, dưng có cả những phần khác khá chính đáng để ngta quan tâm đến các sự kiện trên ở Pháp hơn là Lào hay Việt Nam: - 1 vụ khủng bố ở một nước văn minh, an ninh chặt chẽ và thường được cho là an toàn như Pháp, có ý nghĩa khác so với những sự kiện ở một nước, vd, như Việt Nam, nơi mà xác suất ra đường dừng đèn đỏ bị xe tông vào đít là khá cao và số trẻ em vào viện do hóc tiền xu hàng năm có khi cao hơn tổng số bị khủng bố ở Pháp. Tin tức luôn nhắm vào những sự kiện bất ngờ, unexpected chứ ko hẳn là cứ nhiều người bị ảnh hưởng hơn (song đã expected) thì sẽ thành tin hot. - Ý nghĩa của các sự kiện ấy. Khủng bố ở Pháp là tip of the iceberg khẳng định một đụng độ ý thức đã đến hồi nóng bỏng trong lòng xã hội phương Tây mà người ta bắt buộc phải nghĩ về nó. Còn vỡ đập là 1 sự kiện thương tâm song ý nghĩa của nó ko có tính hệ thống mới mẻ mà đa phần: 1. do thiên tai; 2. bất cẩn đơn lẻ của cá nhân/tập thể đơn lẻ; 3. từ ý trên, là expected ở một nước trình độ khoa học thấp. Tự nhiên ko gợi nhiều suy nghĩ. Quay về ngay cả phần phân biệt từ phía người đưa tin, thì cũng nên hiểu đó là do họ, hay do chính độc giả? Hãy nói thật lòng đi, chúng ta thích đọc tin về vụ 911 ở Mỹ, hay về trẻ em nạn đói châu Phi? Kể cả khi số trẻ bị chết ở châu Phi có thể nhiều hơn vụ 911, mà lại còn toàn là trẻ em và thương tâm hơn? Cuối cùng, thực ra anh Dũng Phan không có cái nhìn đúng lắm về báo chí phương Tây rồi. Thực ra giờ truyền thông chính thống (mainstream media - MSM) Tây đang rất cổ suý Hồi giáo chứ ko phải là kỳ thị đâu. Và tư tưởng nước nhỏ nên bị kỳ thị này cũng là điển hình cho self-victimization, là thứ mà báo chí Vn đang rất cổ suý. Nói chung, mình là ng từng viết phê phán về cái gọi là "sợ Tây" và nhược tiểu của ng Vn. Dưng mặt khác, mình lại ko nghĩ chúng ta cần phàn nàn về chuyện thế giới nó ko để ý đến mình và accuse việc đó là "kỳ thị". Đơn giản như vd mình nói ở trên về 911 thôi, chính chúng ta cũng tự nhiên thích những tin thế kia, và ai mà buồn đọc tin về mấy nước châu Phi nào nào chứ, dù chúng ta đâu có kỳ thị châu Phi? Nói chung có những quyền mình có thể đòi hỏi từ thế giới, có những thứ thì không, chả việc gì phải chạnh lòng lẫn lên án. Yêu ghét, quan tâm hay ko, thích đọc gì, là thứ ko thể cưỡng cầu, và như nói trên, nó có cả những lý do rất chính đáng chứ không phải lúc nào cũng là mình là nạn nhân của sự kỳ thị. Nếu mà bảo UN tài trợ cho nước này nhiều hơn nước khác dù cùng 1 thảm hoạ cùng 1 mức thiệt hại, thì đó mới đúng là sự kỳ thị, và đáng để đấu tranh loại bỏ. Thực ra cả 2 thái cực kỳ thị và tự nạn nhân hoá đều cần được phân tích và loại bỏ. Về văn học Vn, mình nghĩ Nguyên Sa nói thế là chủ quan. Thực sự văn học Việt Nam, kể cả thời nay lẫn xưa, đều kém hơn rất nhiều các nền văn học sừng sỏ về số lượng lẫn chất lượng. Dưng nó là chủ đề quá dài nên mình ko explore ở đây. Và giải của Nguyễn Ngọc Tư, theo mình thực ra còn chính vì là nước nhỏ nên lại được ưu ái hơn và được nhận đó. Có thể vì mình không đánh giá cao văn của NNT, nhất là về khía cạnh văn học thay cho khía cạnh kể khổ.
    15
    logo

    hwanggu

    27 tháng 7
    Khủng bố ở Paris, toàn báo đưa tin; ví như ở Lào, có 1 tin bé tẹo. Vỡ đập ở Anh, đảm bảo tràn ngập tin bài rồi tình người trong hoạn nạn, kiểu như bão ở Mỹ. Còn ở các nước khác á, đặc biệt là nước nghèo á, hê hê. Nói cho đúng ra thì truyền thông thế giới chủ yếu là phương Tây, và người Tây thì thú thực là méo quan tâm tới thế gian ngoài họ cho lắm. Trung Quốc có thể được coi là minh chứng rất cụ thể về việc giàu thì chúng nó quan tâm. Những năm 90 TQ còn làm ăn chật vật, chả ma đếch nào thèm đưa tin. Giờ thì các bài viết thể hiện sự am hiểu xã hội TQ của mấy anh Tây tràn ngập báo chính thống của họ. Đảm bảo TQ mà vỡ đập thì cũng lên trang nhất. Trong commmet khác trong bài này, mình đã dẫn link, cũng của Tây, về bài nghiên cứu bao nhiêu người chết ở mỗi khu vực thì mới được báo chí thế giới quan tâm. Việc dân các nước giàu phân biệt dân nước nghèo, truyền thông nước giàu cũng phân biệt là chuyện bình thường và hiển nhiên. Về chuyện thích đọc cái gì hơn, chúng ta CHẮC CHẮN THÍCH ĐỌC TIN BÀI TRONG NƯỚC HƠN, nếu chất lượng bài viết tử tế. NẾU, vâng, có chữ nếu. Còn ở mục quốc tế, giờ báo chí Việt Nam (và chắc còn nhiều nơi khác) chuyên gia đi dịch của báo Tây về, toàn những câu chuyện được viết với chất lượng cao, y phim Holywood. Đó là lý do vì sao người ta đọc, thực tế câu chuyện chả có quái gì đặc biệt, kiểu như dăm ba chú biệt kích Mỹ đánh tay bo với IS, nghe rất dấm dớ. Nhưng nhà báo Mỹ lại viết rất hay ho và xúc động, và chúng ta dịch nguyên si lại. Còn người đọc bình thường có quan tâm chuyện nước Mỹ ko? Có, nhưng ít hơn quốc nội.
    3
  • logo

    hwanggu

    26 tháng 7
    Link tặng tác giả: bao nhiêu mạng người chết trong thảm họa có thể khiến truyền thông đưa tin? https://ourworldindata.org/how-many-deaths-make-a-natural-disaster-newsworthy Trong link này cũng có bảng cho thấy cần 01 người chết ở châu Âu, 3 người ở Nam Mỹ, 43 người châu Á hoặc 45 người châu Phi chết trong thảm họa mới đủ khiến báo chí thế giới đưa tin.
    8
  • logo

    chinhchamhoc

    25 tháng 7
    Một câu hỏi nữa là: Tại sao trước vụ Minh Béo rất nhiều tên dâm ô vẫn trốn khỏi vòng pháp luật? Theo mình câu trả lời đó là: Thằng Nguyễn Khắc Thủy chịu án treo vì nó là cựu giám đốc ngân hàng :))
    1
    logo

    hwanggu

    25 tháng 7
    vì bị đơn rút đơn. Nhóm tội hiếp dâm, dâm ô có một khoảng hở là để phía Viện Kiểm sát không có quyền đại diện công chúng để khởi tố nếu gia đình (nếu nạn nhân còn nhỏ) hoặc nạn nhân rút đơn.
    2
  • logo

    hwanggu

    22 tháng 7
    1. Ca thán cũng đúng, nhưng ai biết về chính trị - xã hội TQ đều biết rằng họ kiểm soát xã hội chặt gấp 100 lần Việt Nam. Và nhà văn bên đó vẫn viết, mà viết thì vẫn hay, chưa kể tới tầm Mạc Ngôn thì ngay cả mấy tiểu thuyết trinh thám của TQ đọc còn hay hơn phương Tây. Và nhà văn của TQ vẫn giàu có và nổi tiếng như thường. 2- Tác phẩm Việt Nam mà level thế giới, đạt mức phổ quát loài người ư? Ngay lập tức mình nghĩ tới Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh. Chưa thể có tác phẩm nào về chiến tranh lại tiệm cận mức PTSD đến thế. Cuốn này cũng được giới thiệu rất nhiều ở Nhật Bản (có bản dịch riêng, chau chuốt) và phương Tây, nhưng có lẽ Việt Nam ko phải cái tên khiến người ta phải để ý nên cuốn sách này chưa đạt tới mức tiềm năng của nó. 3- có một câu chuyện cười thế này. Hồi bao cấp, người ta xây nhà. Khi nghiệm thu phát hiện ko có wc, hỏi tại sao. Đốc công trả lời tầng 1 là nhà mẫu giáo, các em toàn thích xả thẳng gốc cây cho cây mau lớn. Tầng 2 toàn công chức, người ta đã xả hết tại cơ quan cho sạch sẽ rồi. Tầng 3 toàn sinh viên, bọn này đói rã họng lấy gì mà xả. Còn tầng 4 là văn nghệ sĩ, họ toàn xả ra rồi nhét vào mồm nhau, nào cần wc. Hơi bậy và quá, nhưng cái tầng 4 cũng mang mác hiện thực. 4- văn sĩ cần độc giả, ko thì anh ta chết đói, và chết đau khổ vì như tiếng kêu giữa hoang địa (mượn chữ trong Công giáo). Độc giả ở VN thì mình xin miễn bàn. Ai đó giới thiệu những cuốn gai góc như Nỗi buồn chiến tranh, Cánh đồng bất tận,... hoặc đơn cử như Những tấm lòng cao cả cho bạn bè (tốt nhất là bạn học, vì bạn bè thường có sở thích giống ta) xem bao nhiêu người đọc tới cùng, bao nhiêu người ko chê ngay câu "đau đầu" hoặc "chả vui gì cả" ngay 20 trang đầu tiên? Ở phương Tây, đối với những môn nghệ thuật kén người thì người ta có truyền thống bảo trợ (Patronage), nghĩa là tôi giàu, tôi thừa tiền, tôi nghĩ rằng thứ nghệ thuật kén khách của anh đáng phát triển và giữ gìn thì tôi cho anh tiền, gần như miễn phí. Nước ta, 2000 năm đói há mồm, chưa có cái khái niệm này.
    22
  • logo

    hwanggu

    22 tháng 7
    Nhiều người, đặc biệt là lề trái, khi nói về lịch sử Đảng hay tô vẽ quá mức ảnh hưởng của 1 con người nào đó. Thế nên chả bao giờ giải thích nổi rất nhiều quyết định của ĐCSVN. Vì họ ko chịu hiểu là từ xưa ĐCSVN đã đề ra nguyên tắc lãnh đạo tập thể, số đông quyết định. Đọc bài của họ mình rất phiền lòng vì họ chửi ra rả mà chả hiểu thứ mình đang chửi, totally stupid. Câu chuyện này cũng vậy, bác Hồ là một nhân vật xuất chúng có cái nhìn rất thanh cao và độ lượng, nhưng mình đoán có lẽ số đông người làm công tác tuyên giáo thời kỳ đó không hiểu rằng cách đây 2000 năm thì đường biên giới và khái niệm dân tộc ko như bây giờ (ví dụ, dân Quảng Đông chia sẻ ADN và văn hóa gốc kiểu trống đồng với người Kinh, nhưng tuyệt nhiên họ chỉ nhận làm người Hán), cũng như nghe thấy gốc Tàu là ghét (ha ha, nghe cũng quen nhỉ, giờ có nhiều vị như thế lắm). Triệu Đà gốc Tàu, ok, cần bài trừ. Thế giải thích làm sao mà đám Quảng Đông lại có nhiều trống đồng hơn cả chúng ta đi. Sau đó là lối mòn. Những người đi sau cũng ko lật lại vấn đề của người đi trước (toàn quan hệ thầy trò cả). Ngoài ra, quần chúng có vẻ cũng ko ưa TQ một tẹo nào, ai dám viết lại đây? Có một ông giáo sư đi nói về công trình nghiên cứu khoa học liên quan cải tiến cách viết tiếng Việt mà không đề xuất cưỡng ép thay đổi còn bị quần chúng đập cho sấp mặt ra đó thôi. Nói chung, khoa học xã hội ở VN còn lắm chuyện oái oăm, mà lằng nhằng bị dư luận cho trận gạch đá là hết đời nghiên cứu.
    5
  • logo

    deathstar

    21 tháng 7
    Tôi đang bàn chuyện ngày nay, còn ngày xưa nó khổ kiểu khác, không liên quan
    1
    logo

    hwanggu

    22 tháng 7
    Chúng ta có phải lo những nỗi lo vật chất như họ không? Có, đa phần là có. Thế còn về tinh thần, họ có cảm thấy ưu phiền về xã hội xung quanh hay về cs cá nhân không? Có chứ, chắc ít hơn và ko đa dạng bằng chúng ta. Theo tháp Maslow thì người xưa còn đang loanh quanh ở tầng dưới, có 1 số ít trèo được lên tầng trên. Giờ đa số chúng ta cũng đâu có quá được mấy cái đó. Vậy thì về bản chất họ có gì khác ta?
    1
  • logo

    Thuonglam

    19 tháng 7
    Ở VN con trai nói không thích bóng đá/không biết nhậu có khi còn bị bảo là "mày có phải đàn ông không?"
    1
    logo

    hwanggu

    20 tháng 7
    Có anh ạ, em về rửa bát lau nhà cho vợ em đây - ai đó sống có phong cách said 😃
    1
  • logo

    hwanggu

    19 tháng 7
    1- Về bóng đá: thú thực là tôi không xem bóng đá, nhưng kể cả nếu có vận động viên Việt Nam bộ môn duy nhất mà tôi tập luyện và đam mê là Tán thủ có vô địch thế giới thì tôi thấy mừng cho anh/cô ấy và chả bao giờ đánh đồng Tổ quốc, Dân tộc Việt Nam vào đó. Tôi sẽ gán sự tự hào vào trong trường hợp có tới một nửa người dân Việt Nam luyện tập Tán thủ thường xuyên, và có thể ra tay trong chớp mắt khiến bạn bè quốc tế phải ngạc nhiên và thấy thật thú vị, tạo ra khoảng 20 triệu lượt khách du lịch mò xác sang Việt Nam tiêu tiền. Bóng đá cũng vậy. Thể thao là vậy. Một vài người đỉnh cao không giải quyết vấn đề gì hết. Đó là thành tích CÁ NHÂN của họ. Khi nói tới một dân tộc mà bạn là một thành phần thì hãy nói tới số đông. Vậy, người Việt Nam có gì để tự hào về bóng đá toàn dân? Có chứ, cơ quan nào chả có đội bóng, công ty nào mà chả lâu lâu cùng nhau đi đá một trận bóng kéo dài khoảng 1 tiếng hời hợt trên sân, rồi sang việc quan trọng hơn là đi nhậu và chém gió về trận bóng. Thành phần có đá thì ít mà thành phần bám đuôi thì nhiều. Tuy nhiên, là một xã hội chịu ảnh hưởng Khổng giáo (và cùng Hàn Quốc xếp hạng "bảo hoàng hơn vua" về Khổng giáo), chúng ta không chấp nhận sự khác biệt nào, dù là nhỏ nhất. Và chúng ta sợ người khác phát hiện ra mình khác biệt. Kể cả thứ nhỏ nhặt như không thích bóng đá. Nhiều người trên mạng thì dám nói, nhưng ngồi giữa đám đông lại thấy ngài ngại. Bản thân tôi đã từng bị nhìn (giờ vẫn vậy) như một con Alien to tổ chảng. Đi ngồi xem bóng đá cùng tập thể mới phát hiện nhiều người cổ vũ như đúng rồi, nhưng thực chất chả khoái tí nào. Vấn đề là xã hội Việt Nam mặc định bóng đá là nhất. Cụ thể là bóng đá nam chuyên gia ăn vạ. Tôi xin gửi lời cảm ơn đội tuyển nữ Việt Nam đã, đang và chắc chắn là sẽ chơi hết mình đúng tinh thần thể thao, và mang giải cao về nước dù phụ cấp ăn chiều là 1 cốc nước mía. Way to go, girls. 2- Về công nhân: từ năm 2014 tới nay tôi đã tham gia tổng cộng 6 đoàn lớn nhỏ tới nắm tình hình thực tế, trao đổi trực tiếp với người lao động và chủ sử dụng lao động ở các khu công nghiệp, khu chế xuất từ nam ra bắc. Một điều đáng buồn là dù đa phần anh chị em công nhân đều rất chăm chỉ, cần kiệm thì số người "khôn lỏi" không chấp hành nội quy, thích phá phách vặt cũng không ít. Phá chả được gì, hay thậm chí nhỏ nhặt như vứt rác sai quy định cũng chả giúp họ có thêm đồng lương nào, nhưng họ vẫn cứ làm. Một chủ sử dụng lao động người Hàn Quốc có nói, ở Việt Nam ai cũng mang tinh thần của ông chủ, nên khi họ làm công nhân thì sinh chuyện. Nghe qua thấy ghét thằng Hàn, nghĩ kỹ thấy nó nói đúng. Và tinh thần co cụm của dân Việt Nam cũng thuộc số dzách. Bạn tôi mở một chuỗi cửa hàng ăn, nhân viên đa phần là lao động phổ thông, 16 tuổi đã đi làm kiếm miếng cơm. Tại 1 trong số các điểm chính, bạn tôi thay quản lý để tăng cường chất lượng dịch vụ (cũng đã tốt tốt, nhưng ông này muốn tốt hơn). Quy trình mới nghiêm ngặt hơn của quản lý mới ngay lập tức đã làm phát sinh một cuộc "cách mạng" nho nhỏ của các bạn nhân viên đã quen việc, là đồng hương một tỉnh miền Trung (xin không nói tên). Các bạn này liên tục tạo phốt, thậm chí còn cố tình bày bàn sai rồi chụp ảnh lại để vu cho quản lý bày sai, sau đó lại nói để chứng minh là quản lý không đủ trình phát hiện, sau đó đòi họp tổng thể để đuổi quản lý. Khi yêu sách không được thực hiện (dĩ nhiên), số này đòi bỏ hàng loạt khiến bạn tôi nhảy dựng cả lên. Tuy nhiên, toàn bộ số nhân viên đó được cho nghỉ việc ngay và luôn; trong số đó có một vài người gặp bạn tôi để phân trần. Lý do chính được đưa ra chủ yếu là em không thể không theo các bạn được, không thì abc, các bạn lại bảo là xyz. Khi bạn bỏ yếu tố đồng hương đi thì bạn sẽ thấy na ná vụ công nhân Bình Dương năm 2014. Cuối cùng họ nhận được gì - THẤT NGHIỆP. OK, trong cả 2 trường hợp nhà nước mất đi cơ khối người đóng thuế và chuẩn bị tinh thần cho tình trạng tội phạm có thể leo thang và quỹ an sinh xã hội chuẩn bị căng thêm một tí nếu mấy vị lao động này vẫn giữ tác phong như vậy. Thật tuyệt vời.
    5
  • logo

    deathstar

    19 tháng 7
    Tôi nghĩ mọi chuyện thực ra rất đơn giản, người hiện đại không cảm thấy hạnh phúc nên họ mới theo đuổi hạnh phúc. Càng đi thì họ lại càng lầm đường lạc lối, sự tiện lợi và tư duy tích cực trong cuộc sống chỉ đem lại hạnh phúc trong thời gian ngắn, nó cũng giống như hút ma túy vậy, thỏa mãn tạm thời nhưng sau đó lại càng khao khát thêm.
    2
    logo

    hwanggu

    19 tháng 7
    Người ngày xưa cũng đâu có hạnh phúc 🙂 hãy nhìn sự phát triển tràn lan của tôn giáo 🙂
    3
  • logo

    AllenWalker

    19 tháng 7
    Thế chê phụ nữ xấu trai hơn nam có là phân biệt giới không nhỉ? Tuy là cái nhân nhưng tôi cũng tham giao thông và cũng thử tự thống kê. Và thấy những trường hợp lái ô tô kém hầu như là phụ nữ 8/10 lần. Có thể vì gần đây phụ nữ mới đi oto nên tay lái không tốt bằng nam nhưng thực tế là vậy, nữ thường có kĩ năng đi xe kém hơn nam.
    1
    logo

    hwanggu

    19 tháng 7
    Phụ nữ có nhiều quan tâm khác hơn là cái xe. Khi còn là sinh viên, ko có tiền, đám con trai suốt ngày ngồi xem xe, đọc báo viết về xe. Lúc mượn được cái xe thì hí hoáy. Lúc có xe thì càng chọc ngoáy tìm tòi. Thế nên bạn hiểu cái xe của bạn. Còn phụ nữ lại hiểu những thứ khác. Nói chung là giải quyết được hết nếu mấy trường dạy lái chịu dạy một cách tử tế và nghiêm khắc với mọi học viên. Đáng tiếc, người ta đâu có muốn mất khách.
    1
  • logo

    NeilDo

    18 tháng 7
    Thực sự thì chả cần đến Snowden thì dân có nghề cũng biết Mỹ với NSA do thám thông tin nhiều nhất thế giới, đứng thứ 2 là Anh với tổ chức GCHQ với cha đẻ của KHMT hiện đại Alan Turing từng làm việc. Các nước khác cơ bản vẫn xếp sau 2 quốc gia này.
    1
    logo

    hwanggu

    18 tháng 7
    Biết thì biết biết, nhưng chi tiết và căn cứ thì không 🙂 kiểu dân vn vẫn hay hỏi nhau có ma hay không ấy :))
    3
  • logo

    hwanggu

    18 tháng 7
    Chia sẻ một chút trải nghiệm cá nhân thôi (lê thê lắm, vì ở đây chả ai biết tôi là ai nên tôi dám nói thật :)) - Tiền không mua được hạnh phúc ư? Có chắc không? Tôi chưa rõ lắm vì tôi chưa có nhiều tiền, nhưng quả thực thời kỳ đầu đi làm với cái hệ số lương 2,34 và khoản phụ cấp còm cõi ở đất đô thành thực quả là căng thẳng và nan giải. Sau này đọc trên Spiderum có một bài về việc cái sự nghèo nó khiến mọi thứ trở nên xa xỉ thế nào mà thấy như đọc truyện của mình. Một khi đã không có tiền thì thứ duy nhất có vẻ tươi sáng mà bạn có là một chút hy vọng mơ hồ ngày mai sẽ tốt hơn. Khi có thu nhập tốt hơn một chút, tôi vẫn hay cho đi, ví như gửi cho Trạm cứu hộ chó mèo một vài trăm, cho các bạn nạn nhân chất độc da cam vẫn hát những bài ca não lòng ở ven đường trên sân khấu dựng tạm một vài trăm, mua cho người thân một số món đồ hữu ích... ít nhất lúc đấy tôi còn thấy cái thân tôi có tí hữu dụng hơn. Nhân tiện, mỗi lần đi chợ cũng không phải là một lần thở dài thườn thượt khi mở ví. Cũng khá hạnh phúc đó chứ. Vấn đề này đã, đang và sẽ còn tranh cãi dài dài, dù sao cũng là chia sẻ một chút trải nghiệm của bản thân. - Có lẽ ở đây một chút văn hóa phương Đông sẽ giúp đỡ người ta nhiều hơn. Phật pháp thì giờ có quá nhiều phiên bản, thậm chí nhiều bản còn vô cùng phi lý, vô cùng mâu thuẫn và sặc mùi mời quý vị đóng tiền. Là một người không hề ưa đạo Phật (chí ít là tại Việt Nam) nhưng quãng thời gian đi rải hồ sơ xin việc khiến tôi ngộ ra khái niệm về tĩnh tâm. Khi đó xem facebook thấy ai cũng giàu có và sang chảnh, có những công việc thật fancy, có những chuyến du học thật đáng mơ ước, check-in quán xá trong khi bản thân có một bộ CV trông cũng khá ghê gớm và 2 năm kinh nghiệm outsource mà vẫn ngồi nhà ăn cơm với món thịt hầm cả tuần sau 4 lần phỏng vấn là một trải nghiệm đáng sợ trong cuộc đời. Tuy nhiên, một ngày trên đường đi tới tòa nhà The Manor để phỏng vấn vị trí quản lý tầng, tôi thấy quá mệt mỏi và dừng lại bên đường chỉ để cảm thấy trống rỗng. Lạy chúa là giây phút đó quan trọng vô cùng, thực sự cảm thấy trống rỗng là khi bạn nhận ra bạn ở đáy rồi, bạn cứ nằm đó thì cũng không tụt xuống thêm được nữa mà không thì chỉ còn một đường đi lên mà thôi. Học tập một chút từ AQ, tôi nghĩ có lẽ tôi nên cứu lấy thứ mà tôi cứu được là tinh thần của mình. Đó cũng là lúc tôi nhận ra người ta không thể nào cảm thấy dễ chịu khi mà chưa giữ được Tĩnh ở trong Tâm. Tôi đã tiếp nhận một phần văn hóa Á Đông mà khi trẻ tôi vẫn hay cười khẩy - học cách chấp nhận chính mình và có thể tự sống 1 mình mà nhất thiết phải giao lưu giao hữu cà kê quán xá, lặng đi 1 chút, chậm đi 1 chút, đặt mình vào vị trí người khác trước khi quyết định có chỉ trích hay không, người khác khen thì vui vẻ đón nhận mà người ta chê thì ô kê mai ngẫm lại xem mình có sai không, vui lòng và tận dụng những gì mình có - vì những thứ mình không có thì hoặc chưa thể có ngay hoặc mãi mãi không có, chấp nhận hiện thực là cuộc đời thì vốn bất công và con người thì quá nhỏ bé. Cũng như việc tôi cho đi một chút thu nhập của mình, tôi làm vậy không hề mong sẽ được may mắn kiểu nhân quả (tôi cực ghét lý luận về nhân quả), chỉ đơn giản là tôi mong ai đó đang cần tiền có thể có thêm một chút tiền mà tiếp tục bám trụ việc họ đang làm. Tôi thấy thế cũng là một chút điểm sáng trong cuộc đời tối tăm, thế là vui rồi. Giúp đỡ họ sâu sắc hơn nữa thì tôi không làm được (chấp nhận chính mình không hoành tráng :))) Nghe hơi mâu thuẫn một chút, chấp nhận bản thân còn có nghĩa là chấp nhận những cảm xúc tiêu cực, ví như GATO, nghi kỵ, tham lam, tuy nhiên đừng nuôi dưỡng và vun đắp ngày qua ngày những cảm xúc này. Dù sao chúng ta mãi là người chứ không phải là Phật. Thế nên cuối cùng, với một số sự hỗ trợ khác, tôi cũng nhét nổi chân vào công chức ở một nơi phù hợp với chuyên môn của mình. Và không cảm thấy có gì đau khổ khi từ đó tới nay vẫn đều đặn pha trà, rửa chén, cuối tuần quét dọn văn phòng và chạy việc vặt trong khi vẫn thực hiện công vụ của mình. Và tôi thấy tiếc cho những người cắm đầu vào đọc self-help. Họ khó lòng thấy được những thứ bé nhỏ như cái đẹp của nắng vàng rực rỡ trên đường đi làm đông đúc xe cộ, hay cảm giác bình thản đi dưới mưa về nhà. Họ cố đi tìm câu trả lời cho tất cả, cho cả cuộc đời rộng lớn trong những cuốn sách mì ăn liền. Họ lạc lối, 100%.
    8
  • logo

    hwanggu

    18 tháng 7
    - Bài đọc cũng hay, nhưng đến đoạn phân biệt giới thì hơi cường điệu (dù vấn đề này ở Việt Nam cũng ko hề đơn giản, nhưng mình nghĩ nó thể hiện ở khía cạnh khác). Tấn công trên mạng xã hội là vấn đề nan giải hiện nay của LOÀI NGƯỜI, mà dân Việt Nam thì hăm hở chơi trò này chắc cũng thuộc top 20 thế giới. Nên hôm nay là phụ nữ lái xe, ngày mai là đàn ông đòi quà, ngày kia là gay les, ngày kìa là abc xyz gì gì đó. Nói cách khác, tấn công trên mạng xã hội không phải là một căn cứ vững chắc cho lập luận về một thói phân biệt đối xử thâm căn cố đế nào đó trong xã hội, chỉ nên là ví dụ minh họa cho màu mè đẹp mắt dễ nhớ thôi. - Bài báo quên mất 1 thứ còn nguy hiểm hơn, đó là tư thế ngồi lái xe máy của phụ nữ Việt Nam. Thề có chúa là ko biết đứa ngớ ngẩn nào làm lan tràn cái chuẩn mực đi xe máy mà tay lõng thõng, bắp tay vuông góc mặt đất, cẳng tay song song mặt đất và gập cổ tay khi ga. Tư thế giúp người lái khó điều khiển xe và không giữ nổi xe khi có va chạm vừa vừa. Thật tuyệt khi gần như tất cả chị em đều cầm lái y như vậy. Ngoài ra, ở đô thị lớn như Hà Nội thì tình trạng thanh niên đi xe máy không có bằng lái còn nhiều hơn ở thành phố tỉnh lẻ quê mình, thật là đáng sợ. Thái độ chấp hành nói chung là kém, nhiều người cứ thản nhiên cho là việc bé tí, đơn giản, tự chỉ cho nhau đi xe máy còn việc đi thi lấy bằng thì là việc rắc rối, không cần thiết. Thế nên chuyện đang đi lại thản nhiên tạt ngang ngửa, vào vòng xuyến không thèm xi-nhan báo đi tiếp vòng xuyến hay rẽ ra (lái ô tô cực ghét khoản này, xe máy len vào trong rồi vọt ra ngoài mà không thèm báo trước)... - Chuyện làn da trắng thì có lẽ 1 nửa do thẩm mỹ, một nửa do tàn tích văn hóa. Một số tàn tích "thể hiện đẳng cấp" rơi rớt từ thời phong kiến của họ Lê sang Nguyễn khác vẫn hay gặp: thích nuôi móng tay dài một cách vô lý (thoát ly lao động chân tay 100%), ngồi ghế chạm khắc tỉ mỉ, kể cả tựa lưng đau phát khiếp (tốn nhiều công lao động cho mỗi cái ghế đầy rồng phượng bay múa), mặc đồ trắng (tùy trường hợp), nói to cười ầm ĩ chỗ công cộng (ra đồng thì gọi nhau í ới nhưng về đến đầu làng đố ông nông dân nào dám nói to đấy),....
    1
  • logo

    Quang.IO.Drone

    14 tháng 7
    Góp vui cùng : HOÀNG THUỲ LINH "CLIP 16 PHÚT" - BƯỚC NGOẶT LỊCH SỬ CỦA CỘNG ĐỒNG MẠNG VIỆT NAM Đúng, ai đã trải qua , tận hưởng, sống cùng cái thời khắc video HTL và Việt Dart bị lộ ra khi đó , mới thấy đc sức nặng =)) của cái video 16 phút đó lên đời sống giường chăn màn nc nhà =))) . Người ta truyền tai nhau , lén lút lẫn công khai . Người lớn lẫn trẻ nhỏ. Già trẻ. Ai có tech thì in từ VCD, DVD, băng VHS , bọn trẻ 3-4 tuổi rao bán đĩa dạo rỉ tai , đến các hàng nc , chỗ đông ng rao bán. Dần dần tin tức về nó luồn sâu vào làng vào xã. Rồi dường như mọi nơi trên đất nước đều biết cô Vàng Anh lên khóc lóc xin lỗi vì cái gì =)). USB trao tay nơi công sở, link thì inbox qua yahoo, kênh chat trong các cổng game đều ko ngừng có những spammer kích động ko ngừng, link dởm tặng kèm mã độc sử dụng banner quảng cáo hình HTL cũng đc các ae xấu tính lần đầu sử dụng ... - có lẽ là Việt Dart- hoặc chú thợ sửa laptop , a sửa điện thoại, những người bạn xấu của HTL..... Ko ai nhớ mặt hay tên đc cho họ trong chuyển biến lịch sử ấy.... Nhưng sau sự kiện đó , làng giải trí Việt đã đặt một chân đến đoạn đầu đài =)) nên h để bước đầu dấn thân vào showwbiz phải chào sân trên Mạng bằng vài tấm khoe thân , vô tình lộ clip ( có một trường hợp tương tự như HTL nhưng ở Mỹ thành công vô cùng là cô KIM - studycase về cô KIM vòng 3 rất là hay nhất định VN tương lai sẽ có truyền nhân mang về học tập ) Cứ thế cứ thế, một hiệu ứng lan rộng =))
    6
    logo

    hwanggu

    15 tháng 7
    Ha ha, quite a time to remember :))
    2
  • logo

    hwanggu

    14 tháng 7
    Đôi khi tôi có cảm tưởng chính quyền TQ đã đọc rất kỹ và hiện thực hóa những nội dung mà họ thấy phù hợp trong rất nhiều cuốn sách có chủ đề xã hội tương lai của văn học phương Tây những năm 80 (đa phần đều u ám). Nhưng sau đó tôi nhớ ra mối quan hệ biện chứng giữa nhà quản lý và người dân - nhà quản lý luôn tìm cách siết chặt các biện pháp quản lý lại còn người dân luôn đòi hỏi phải được dễ thở hơn khi cả 2 cùng nhìn về 1 mục tiêu trước mắt. Tôi từng đọc bài luận rất dài của ông Lưu Hiểu Ba viết về việc người dân TQ thực sự CŨNG biết yêu dân chủ. Ông Lưu viết thì cũng hay, nhưng người ngoài đọc bài luận của ông Lưu thì phải cẩn trọng vì ông Lưu là một người TQ - những người sinh ra, lớn lên và sẽ góp tây xây dựng tiếp một nền văn hóa ủng hộ tập quyền suốt 2000 năm, một xã hội rộng lớn luôn sợ hãi nội loạn và luôn có nguy cơ đói, một nền văn minh đậm đặc dấu tích nông nghiệp của những người Hoa hạ vốn từ bỏ lối sống du cư chăn thả. Thế nên mỗi người dân bình thường của TQ sẽ ủng hộ bất cứ chính sách gì giúp đảm bảo kinh tế và sự an toàn của họ, những thứ khác có thể được xem xét sau. NHân tiện, sau khi Snowden tung ra tài liệu về PRISIM thì sự thực lòi ra là chính quyền Mỹ còn đi trước cả chính quyền TQ trong ứng dụng công nghệ để theo dõi, quản lý người dân. Nhưng chính quyền Mỹ ko thể nào đi quảng cáo với người dân của mình là họ đang làm mà không ăn một trận gạch đá.
    4