logo
nemesis @hwanggu
Spider box
30 tuổi, sợ rượu ghét bia nhưng hút thuốc. Do hoàn cảnh mà đầu phải cúi thấp đi 1 chút, nói ít đi một tí, nhưng nhất quyết ko chịu quên ước mơ đứng thẳng.
137 Followers
0 Followings
878 Spiders
  • logo

    nuoicaxacsong52hz

    9 tháng 9 2019
    cái hay của phim Việt theo tui công nhận cho đến bây giờ là ở mấy lời thoại chơi chữ cho quảng cáo bắt trend và mang tính răn đe, giáo huấn những người cà khịa mình á (không biết diễn tả sao nữa). Ví dụ như chị Thư trong về về nhà đi con, còn tổng thể xem phim Việt xong tui thấy mất niềm tin cuộc sống luôn :v À mà tui cũng giống bác, hàng tháng rót tiền cho Netflix đều đều :(((
    4
    logo

    hwanggu

    11 tháng 9 2019
    Netflix, thu tiền kiểu Mỹ và mở kho phim rất ư là nhỏ giọt ầy ầy
    1
  • logo

    hwanggu

    9 tháng 9 2019
    Trời đất, bài viết đúng nỗi lòng tôi quá. Hàng tối tôi bị tra tấn bất đắc dĩ với mớ phim Việt xem đầu tiên thì hơi lạ so với chuẩn phim Việt xong giờ chán òm ấy. 
    Tình tiết rất ư là gượng ép. Cả cái Hà Nội mà rất hay tự dưng gặp nhau để vô tình nghe được, quay lén. Không chỉ một mà vài lần. Cái này là lỗi nặng nhất, ko xem mà nghe thôi cũng điên cả người.
    Lời thoại vẫn chưa đạt, còn có lúc phải giải thích lê thê.
    Diễn xuất tôi chấm cho 5/10 điểm (tôi hay xem Netflix), cũng gọi là rộng tay khuyến khích. Các phân đoạn thể hiện nội tâm nhân vật đều chưa tới.
    Hê hê, đáp đá thế thôi. Đến T4 này lại bị tra tấn :)
    5
  • logo

    hwanggu

    8 tháng 9 2019
    Trong môn tâm lý học tội phạm có một nhận định của anh giáo sư gì đó bên Tây từ lâu rồi, là mỗi con người đều có thể phạm tội trong điều kiện, hoàn cảnh thích hợp. 
    Thêd nên đừng liều lĩnh đặt mình vào những hoàn cảnh trớ trêu, đến khi tỉnh ra thì muộn rồi. Tất cả chỉ bắt đầu bằng những hành động rất nhỏ. Bạn mời làm đường ke, sợ bị cười nên làm phát. Người ta rủ đi buôn hàng cấm, thấy lãi lai nên cũng làm. Ban đầu thì nhỏ, xong cứ lớn dần. Chả ai biết được.
    4
  • logo

    hwanggu

    1 tháng 9 2019
    Dành cho các nhà theo chủ nghĩa tự nhiên đang vận động quay đầu sống nguyên thủy :))
    4
  • logo

    Mybinhkamen02

    23 tháng 8 2019
    Việc nghèo hay giàu là một vấn đề nhạy cảm và mang tính cảm quan nhiều hơn. Trong bài viết của mình có nêu một quan điểm đánh giá giàu nghèo, nhưng ở Việt Nam thì đây là câu chuyện mà cách mỗi một mét vuông sẽ có quan điểm khác nhau: người bảo là sở hữu nhiều nhà cửa, đất đai là giàu; người thích có tiền gửi ngân hàng vài tỷ là giàu; người nông thôn thì nghĩ là mua được một chiếc ô tô là giàu...

    Thành thực mà nói, người Việt đang giàu lên khá nhanh, việc sở hữu tài sản 2 - 3 tỷ hiện tại chiếm một cơ số đáng kể trong dân số. Tuy nhiên, đánh giá giàu nghèo còn dựa trên phương diện nhận thức, trí tuệ, tiềm năng, tài sản.

    Trong ví dụ mình đề cập chàng trai 20 tuổi, sở hữu một căn nhà và tiền gửi 200 triệu. Bạn ấy còn quá trẻ, tiềm năng còn quá lớn, trong khi đó với một người hơn 50 tuổi thì những điều đó rất khó khăn để phát triển hơn được nữa (sức khỏe, trí tuệ, tinh thần đều không thể được như thời 20 tuổi).

    Dựa trên tiêu chí đánh giá giàu nghèo trên tài sản, thì người Việt đang khá là sung túc, nhưng trên phương diện trí tuệ và ý thức thì còn "nghèo". Đến một lúc nào đó, guồng quay kinh tế tri thức và xu hướng xã hội sẽ đào thải những hình thái kinh tế sở hữu cũ (như nông dân sở hữu nhiều đất đai nhưng không biết cách phát triển tài sản đấy, chỉ cho thuê hưởng hoa lợi...).

    Quay lại cảm nhận của bạn, thực sự mình nể phục ::, vì mình chỉ cần trong túi còn dưới 500.000 là rất lo lắng rồi (vì mình không phải tiêu hoang, chỉ là sống cẩn thận trước các rủi ro bất ngờ). 

    A, xưng hô là em mới đúng :|

    Peace,
    2
    logo

    hwanggu

    23 tháng 8 2019
    Mình thấy cũng chỉ là chưa rõ ràng được trung lưu cao và giàu có thôi. Có cái nhà và 200tr ko gọi là giàu được, kể cả 18 tuổi. Trong nước số 18 tuổi đã có vài cái nhà giữa HN chắc đếm không xuể. Có điều người ta ko thò cái mặt ra thôi.
    Bạn cứ yên tâm là người mà giàu thì họ tự biết mình giàu. Lúc đó, họ sẽ than thở vấn đề khác. 
    1
  • logo

    hwanggu

    22 tháng 8 2019
    A ha ha ha 2 miếng thịt lợn nướng size nhỏ? Tính ra cũng phải 10k rồi. Thời điểm đáy (2008) thì mình ăn cơm với nước mắm, đi học thì xuống căng tin xin cháy rồi trốn ra 1 chỗ ngồi ăn, tiền thì phải đem trả nợ do làm mất tiền của chương trình ấy. Còn 1 tẹo tiền mặt thì cố tiêu tằn tiện cho những thứ chả tránh được như xe buýt.
    Kéo dài nửa năm. Ám ảnh cuộc đời, đến giờ vẫn ko ăn lại cơm cháy vì thấy đau đầu (mình béo và ăn cũng nhiều). Học được rất nhiều về tình bạn và sự chia sẻ lúc khó khăn (của bạn dành cho mình). Tự hứa ko bao giờ rơi vào cảnh đó nữa. Và học được rằng nghèo thì sẽ có nhiều lúc chạnh lòng, nhiều lúc tự ti ngần ngại và dĩ nhiên là (xin lỗi nói bậy, nhưng hợp ngữ cảnh) đéo dám đưa ra lựa chọn nào có khả năng tốn tiền vì chỉ sợ mọi thứ còn tệ hơn cả thế.
    Đó là nghèo. Và ko có một chút vinh quang nào khi nghèo hết. Chấm và hết.
    1
  • logo

    hwanggu

    20 tháng 8 2019
    1- Nặng hay không nặng, đó là lựa chọn của bạn. Có những người nghe xong dù mặt mày hiện đầy vẻ quan tâm nhưng lòng dạ nhẹ bẫng, coi như không nghe thấy. Có những người nghe xong mặt không đổi sắc vì tâm đang quá xáo động. Bạn còn thấy nặng, nghĩa là bạn còn quan tâm. Thôi thì tạm coi là mặt sáng của vấn đề (khi mà chúng ta còn chưa tìm ra giải pháp).
    2- Thực tế mà nói đôi khi tôi tự hỏi, khi con tôi lớn thì tôi sẽ nói gì với nó, nhất là trong đời sống hiện đại mà con người ngày càng có nhiều mối quan hệ, quan tâm ngoài gia đình? Khi có con thì sẽ phải đánh đối, trừ khi gia đình có điều kiện vững chắc, tôi chưa có con nhưng nhìn bạn bè đồng lứa là tôi hiểu. Cơ hội nghề nghiệp chậm hơn, mà ai đẻ sớm trong khi điều kiện tài chính còn non thì thôi rồi là bù đầu, cuối tháng là sờ túi và gọi vay bạn bè thân thiết. Đi làm rồi, hết sạch tiền mà vay nhau chạy ăn, chả vui tí nào. Bản chất của con người là luôn có xu hướng vị kỷ và muốn được ghi nhận. Tôi làm cho anh, dù không mong anh đền đáp gì nhưng tôi ko muốn anh quên tôi. Cuộc sống của người Việt xoay quanh gia đình, thế nên người ta lại càng sợ bị bỏ quên trong gia đình của mình. Tôi đã đi chăm người ốm trong viện nhiều, cái này tôi đã thấy. Đôi khi rất cám cảnh.
    3- Tôi đã khước từ việc bố mẹ tôi đề nghị thay xe cho tôi, cùng lý do với bạn. Ít nhất đó là một việc cũng không bé, và tôi còn được hỏi.
    Xin chia sẻ vài lời. 
    Thân.
    0
  • logo

    hwanggu

    13 tháng 8 2019
    Đọc bài của bạn Tornad luôn làm mình nghĩ tới tinh thần, giá trị được thể hiện trong "Vang bóng một thời" của Nguyễn Tuân. 
    1
  • logo

    Elise94

    7 tháng 8 2019
    Game không có vai trò phản ánh lịch sử, nếu game fantasy dựa trên yếu tố lịch sử thì chế cháo thỏa thích, nhưng không. SHV gọi vốn cộng đồng trên danh nghĩa là khơi dậy lòng yêu lịch sử, mang lịch sử đến cho các bạn trẻ, nhưng cuối cùng ta có gì? 1 mớ hổ lốn nửa manga nửa trẻ trâu, chẳng hề có 1 thứ gì là đại diện được cho lịch sử cả ngoại trừ những dòng tên. Vậy những người đã tin tưởng dự án sẽ truyền bá lịch sử, khơi dậy lòng yêu lịch sử thì có quyền chửi không? Tôi nghĩ rằng có.
    27
    logo

    hwanggu

    8 tháng 8 2019
    Nhất trí với bạn. Cái gì ra cái đó. Làm game có yếu tố lịch sử thì tẹt ga, nhưng giơ cái biểu ngữ lòng yêu lịch sử thì thành vấn đề khác.
    3
  • logo

    colinfirth

    1 tháng 8 2019
    Muốn mua nhà 5 tỷ thì mức lương cứ phải tầm Manager trở lên :))
    Quan trọng nhất là người Việt nên từ bỏ cái tư tưởng tậu nhà đi, ở nhà thuê mà dùng tiền đầu tư vào những thứ khác.

    2
    logo

    hwanggu

    1 tháng 8 2019
    Mình trước cũng ở thuê mãi rồi, nhiều vấn đề lắm, từ thống nhất sửa chữa hỏng vặt cho đến lắp thêm đồ đạc cho cuộc sống thêm tí tiện nghi cũng lằng nhằng. Ngoài ra, 1 năm tiền thuê nhà thời điểm 2013 cũng thành gần 60 triệu, giờ chắc thuê chung cư cũng phải 6-7 triệu 1 tháng, khá đau đầu. Nên có tí cửa sáng là té ngay.
    2
  • logo

    colinfirth

    31 tháng 7 2019
    Dạo gần đây trên VTV hay đưa tin về mấy vụ nước bẩn ở mấy chung cư giá rẻ đấy. Nói chung là chất lượng luôn đi cùng giá cả.
    2
    logo

    hwanggu

    1 tháng 8 2019
    Khổ nỗi chung cư giá trung bình hoặc hạng sang ở HN thì đa phần nằm ngoài khả năng cày kéo của anh chị em U30, nếu không có sự hỗ trợ phần nhiều từ gia đình. Từ 1 tỷ rưỡi lên gần 3 tỷ là 1 vấn đề vò đầu đứt hết tóc. 5 tỷ thì thực sự là không tưởng. 
    2
  • logo

    hwanggu

    30 tháng 7 2019
    Ờ, sao nhỉ? Thôi thừa nhận là tôi chưa đủ trình độ để hiểu lắm bài viết này, kiểu món sốt vang nấu thành bò kho không phải kiểu Việt Nam, dù cho rằng chắc là bài viết hướng tới 1 cái gì đó nghiêm túc.
    6
  • logo

    hwanggu

    28 tháng 7 2019
    Tác giả chưa đề cập tới 1 vấn đề hết sức nan giải của việc gom góp và dồn tiền mua nhà: bản thân chung cư là 1 dạng TIÊU SẢN to bự, và chất lượng thì rất 5 ăn 5 thua ko biết sao mà lần. Mua xong, ở được 10 năm là nhìn ra vấn đề ngay và luôn.
    Nói chung, bắt tay vào chuyện nhà cửa thì rất đau đầu.
    4
  • logo

    gwens1983

    27 tháng 7 2019
    Và thực ra Đạo Thiên Chúa có ảnh hưởng từ Platonism đó, dưng trình bày lại dưới một dạng thức biểu tượng và lại dễ tác động số đông hơn. 
    1
    logo

    hwanggu

    27 tháng 7 2019
    Và đến lượt Hồi giáo, học tập và rút kinh nghiệm sâu sắc từ Thiên chúa giáo đương thời 😃
    1
  • logo

    reichentine

    27 tháng 7 2019
    Mình thấy bạn phản biện không liên quan?
    Bài viết đang không định nghĩa tôn giáo là một cái gì đấy giáo điều, có hệ thống như định nghĩa người thời nay mà nó chỉ coi tôn giáo là một dạng phương tiện lưu truyền thông tin từ thế hệ này sang thế hệ khác, vì thế tín ngưỡng hay tôn giáo trong bài là có tác dụng ngang nhau - là vữa gắn kết bức tường nhân loại.
    Với nền tảng của văn hóa phương Tây nó đa dạng lắm bạn, từ Aristotle đến Plato, Socrates - 3 ông tổ nền triết học Athen tạo nền tảng cho phần lý tính, cho đến Chúa là nền tảng cho niềm tin. Có thể có người sẽ phản biện lại rằng chỉ cần lý tính mà không cần niềm tin, nhưng mình cho suy nghĩ đấy là quá viển vông vì như Kierkeegard đã nêu ra, Leap of Faith là một cái hành động mà con người ta dùng hàng ngày mà không mấy ai tự nhận thức được.
    0
    logo

    hwanggu

    27 tháng 7 2019
    Tôn giáo là tôn giáo. Đánh mất 3 thứ kia, nó ko còn là tôn giáo, và với 1 tín đồ, đó là sự lăng nhục với đức tin của họ. Đó là điều mình được một mục sư người Hàn Quốc chia sẻ, trong bối cảnh ổng biết là mình sẽ ko gia nhập nhưng cũng quan tâm một cách nghiêm túc. Xin đừng có trộn tôn giáo và tín ngưỡng vào nhau thành một cốc chè thập cẩm - đó là 2 vấn đề khác nhau hoàn toàn và cũng có tác động, ảnh hưởng rất khác nhau tới xã hội.
    Bạn nói tôn giáo là phương tiện truyền thông xuyên thế hệ, vậy thì hệ thống sử thi, truyện dân gian, ca dao tục ngữ đem đi đâu?
    Phản biện bài viết nằm ở chỗ, vậy các xã hội ko tôn giáo thì liệu có đúng với nội dung của tác giả ko? Mà theo tác giả thì xã hội đó ko tiếp nối, ko gắn kết và phát triển qua thời gian.
    1
  • logo

    hwanggu

    27 tháng 7 2019
    Phản biện: 
    Trước đây các xã hội Á Đông đều không có tôn giáo nào chiếm ưu thế, chủ yếu là Tín ngưỡng. Xã hội vẫn vận hành và chưa có xã hội nào chỉ toàn làm điều vô đạo đức. Một số quốc gia như Trung Quốc, Việt Nam vẫn ko có tôn giáo chủ đạo, đa số người dân theo Tín ngưỡng, ai bảo Phật giáo là sai vì chúng ta đa phần ko quy y tam bảo và cũng ko có sự liên kết mạnh mẽ với bộ ba kinh sách, tăng đoàn và cộng đồng tín đồ. Hai món này rất khác nhau. Trong phạm vi chém gió thì gộp đc, trong phạm vi nghiêm túc thì không.
    Có một số nhà xã hội học (salon) trong xã hội có tôn giáo độc thần chiếm ưu thế, đặc biệt ở phương Tây với 2000 năm Thiên chúa đều ít khi nhìn ra khỏi được cái ranh giới xã hội của họ. Văn minh La Mã, Hy Lạp... đều có một thời gian rất dài theo Tín ngưỡng đa thần với hệ thống kinh sách, tăng đoàn, tín đồ lỏng lẻo trước khi nhảy sang Thiên chúa độc thần. Alexander, Cesar và Augustus chắc chắn sẽ cười bò ra đất nếu đọc bài này. Vì xã hội của họ vẫn vận hành bình thường, còn thuộc hàng tân tiến nhất thế giới là đằng khác, mà không có Tôn giáo.
    Tại sao tôi lại dẫn ra 3 vị ở trên và văn minh Hy-La? Vì đó là nguồn căn bản của văn minh, văn hóa phương tây hiện đại. Tự họ còn ko nhìn ra chính mình.

    5
  • logo

    vantutn

    24 tháng 7 2019
    Mình thì mong Việt Nam có nhiều Chaebol như Nhật Bản và Hàn Quốc để có cảm giác người dân sống khổ sở như họ bây giờ. 
    2
    logo

    hwanggu

    25 tháng 7 2019
    Trong một xã hội mà chênh lệch giàu nghèo còn chưa tới mức sâu sắc, can thiệp chính sách còn sơ khai như VN mà đa số đã kêu ầm lên rồi.
    2
  • logo

    hwanggu

    24 tháng 7 2019
    Trên otofun, bài tiêu cực về Vin thường bay trong một buổi chiều không có gì đặc biệt :)) tới giờ ko ai ngạc nhiên rồi, coi như một sự hiển nhiên.
    Mình sẽ chờ xem Spiderum sẽ giữ được bài viết này bao lâu.
    Cảm ơn tác giả đã dịch một bài hay. Dù sao mình cũng ko mong muốn thấy có chaebol trên đất Việt Nam, quá nhiều nguy cơ, quá nhiều hệ lụy, và khi chaebol đủ lớn thì nó sẽ quay ngược lại hút nguồn lực của thứ nuôi nó lớn. 
    26
  • logo

    trucdoan

    16 tháng 7 2019
    Mình đồng ý. Nhưng bạn biết là không thể chấm dứt trong ngày một, ngày hai mà. Không có bất hạnh nào là giống nhau cả, thà cho nhầm còn hơn bỏ sót, đôi lúc mình còn phun phí hơn thế nữa.
    1
    logo

    hwanggu

    19 tháng 7 2019
    Mình thì lại nhìn nhận theo hướng không tiếp tay cho cái ác và cái nghèo bền vững. Có cả huyện ở tỉnh X xin không nêu tên chuyên hành nghề này, học hành nghề ngỗng đều bỏ cả. Mà mình có nghi vấn người ta chuốc thuốc bọn trẻ con bé bé để đỡ quấy lúc ngồi xin tiền nắng nôi.
    Đó là quan điểm của mình thôi nhé.
    4
  • logo

    hwanggu

    16 tháng 7 2019
    Hồi cơn bão gì đó đánh thẳng vào Nghệ An Hà Tĩnh năm 199x, dân nghèo Nghệ Tĩnh đi ăn xin đông lắm, lên tận xứ núi non nhà mình. Mà họ toàn xin cơm xin gạo, tiền cũng có hỏi. Hồi ấy mẹ mình dạy đi dạy lại là nhà mình may mắn ko thiếu thốn, phải biết chia sẻ. Cho cơm hay tiền thì cả 2 tay, vì là con người ai phải biết tôn trọng và tự trọng (toàn những vấn đề trẻ con ko hiểu, he he, bảo thì làm thôi). Sau chả thấy đoàn người ấy đâu nữa, chắc lại về quê cấy vụ tiếp theo. Còn mấy ông bà già hay đi quanh TP ăn xin, vẫn cả cơm lẫn tiền. 
    Lúc mò xuống HN thì mình bỏ ngay cái thói quen đó. Ăn xin đông bạt ngàn. Đã thế còn có thanh niên khỏe mạnh, hoạt động thì chuyên nghiệp. Nhưng có 2 câu chuyện nhớ mãi:
    1- Cho. Năm 200x mình ngồi uống trà sữa chỗ Chùa Láng gần viện Nhi, thấy một chị bế một đứa trẻ con vào quán. Đứa trẻ thì vẫn còn dán miếng gạc ở bụng, mặt chị kia thì xanh như tàu lá chuối. Chị này bảo hết tiền rồi, chồng về quê xoay tiền mãi chưa ra, chị rất là đói. Ok, mời chị cái bánh và xúc xích, thêm cốc trà sữa tăng đường cho đỡ xanh với dăm trăm tiêu tạm chờ chồng. Một tuần ba má em cũng gởi cho dăm trăm thôi, to hơn em chệu, mai em đi ăn xin bạn.
    Cái mình để ý, là chị đó lúng búng ko bật ra được câu xin. Là người ai chả biết hạ mình đi xin ăn quả thực rất khó, nhưng chứng kiến tận mắt mới thấm thía. Mình cũng chả chờ họ phải bật ra. Tôn trọng và tự trọng. Well, thanks mum.
    2- Không cho còn khuyến mãi lườm. Thời kỳ đi rải CV xin việc, mình hay ra quán cafe ngồi đồng, gọi là trốn cảm giác thất nghiệp vô dụng. Ngay ngã tư có một chị cũng bế 1 đứa bé ngặt nghẹo. Nhưng đứa bé không khóc. Cũng chả quấy. Thật kì tài là nó kiểu lim dim suốt. Mình ngồi lâu thế mà ko thấy nó quấy. Kết luận: thuốc ngủ, hoặc cơm đen loại cặn, rẻ bèo. Khi chị này đi 1 vòng mấy quán xin xỏ khách thì đừng hòng mình cho. Nope. Chỗ này ko tiếp tay cho kẻ ác. Phải như công an nước này mà mạnh tay như cớm Tây thì đây bốc máy gọi 113 rồi.
    Điều mình ghét nhất của ăn xin chuyên nghiệp, không phải việc họ lười lao động, và ngoài việc họ có thể hành xử độc ác với trẻ em, là họ bào mòn lòng tin trong xã hội. Đôi khi mình ko cho tiền và có chút áy náy trong lòng, ngộ nhỡ mình vừa không giúp đỡ một con người cùng quẫn, một người già thực sự neo đơn? Nhưng áy náy dĩ nhiên ko thể chiến thắng đc ác cảm với đội hình ăn xin chuyên nghiệp.
    Ngoài ra, sau đợt làm việc với hội nạn nhân chất độc da cam VAVA, được biết anh chị em hội viên aka nạn nhân vẫn thường tổ chức hát hò, không chỉ là xin tiền gây quỹ mà còn là cơ hội để họ được sống trong một tập thể. Đó là chất keo dính của tập thể vặn vẹo và khuyết tật đó. Nên khi có tiền mà gặp đội VAVA hát trên đường thì mình vẫn cho, dù có chút nghi ngờ là vàng thau lẫn lộn.
    Lòng tin. Ôi. Chẹp chẹp.
    4