logo
Danvici @Danvici
Glorious things are waiting for you. We're just getting them ready.
38 Followers
0 Followings
352 Spiders
  • logo

    w_galois

    1 tháng 8
    Chào bạn, mình không gửi được tin nhắn cho bạn nên viết vào đây. Bạn có đọc cuốn Câu chuyện dòng sông của Hemann Hesse chưa?
    1
    logo

    Danvici

    2 tháng 8
    Mình chưa đọc chính thức, chỉ có lướt qua nội dung của cuốn này thui bạn. 
    1
  • logo

    truongnq11

    15 tháng 7
    không biết giờ này chủ thớt có suy nghĩ gì khác so với lúc viết bài này ko ạ ^^
    1
    logo

    Danvici

    23 tháng 7
    Hiện tại, mình có đọc lại và thấy bài viết vẫn có thể coi là ổn :) 
    1
  • logo

    Danvici

    6 tháng 7
    Nói chung thì cũng là do con người cả, có tốt có xấu. Ko chỉ tôn giáo, mà cái gì ng ta cũng có thể lợi dụng trục lợi đc cả. 

    Có điều, nhiều ng ko chỉ chửi kẻ xấu mà chửi cả con dao của kẻ đó. Nên cần rõ ràng hen :D 
    2
  • logo

    Danvici

    4 tháng 4
    Phật giáo đúng ra là triết lý, cho nên có lẽ cần tách biệt phần tôn giáo và triết lý ra riêng. Cũng như có sự khác biệt lớn trong sự tiếp nhận và thực thi thông điệp theo hướng tôn giáo và triết lý trong Phật giáo.
    Ngoài ra, theo ý kiến cá nhân, nếu bạn coi Phật giáo như một tôn giáo, hoặc nhìn nó dưới dạng tôn giáo, thì có vẻ là còn chưa hiểu rõ về Phật giáo hoặc điển hình là các triết lý Phật giáo.
    Cho nên, nếu trình bày Phật giáo dưới cái nhìn tôn giáo thì chỉ mới đi ở vòng ngoài sơ khởi của nó, chưa chưa được gọi là đi sâu vào Phật giáo.
    1
  • logo

    ooker777

    7 tháng 11
    mình biết ý bạn, Đây là một "near enemy" trong tứ vô lượng: https://dhammawiki.com/index.php/4_Brahma_Viharas#Near_enemies_and_Far_enemies_of_Brahma_Viharas

    Nhưng ý mình là trong kinh từ bi ví von như vậy. Nên mình mới hỏi là nếu không có mâu thuẫn gì, thì nó ở đâu

    1
    logo

    Danvici

    7 tháng 11
    Thực ra, người đọc kinh Phật, không nên chấp vào kinh, mà quan trọng vẫn phải suy xét xem có thực hợp lý hay không. Vì thế, không quan trọng kinh nói gì, quan trọng là có hợp lý hay không thôi. :) 

    Và như thế, thương người khác, hay vui cho người khác, ... đều là hành vi có hướng tâm, tức hữu vi. Và như thế ắt có giới hạn, bởi có sinh ắt có diệt. Cho nên không thể thương vô hạn, vui vô hạn được. Và nếu coi từ bi hỷ xả theo nghĩa đó thì không thể gọi là vô lượng tâm được. 
    1
  • logo

    ooker777

    3 tháng 11
    theo như em hiểu, thì theo kinh từ bi, người từ bi như người mẹ muốn bảo vệ đứa con của mình. Mà như vậy thì là giúp rồi chứ?
    1
    logo

    Danvici

    3 tháng 11
    Người mẹ đó là thương con, là tình máu mủ, ko phải là từ bi. 

    Vì nếu thương, tức là có sự hữu vi, có động tâm, nên như thế có sinh tâm ắt có diệt. Thương thì có thể thương nhiều nhưng không thể thương vô hạn được. 

    Còn không sân, không hại, không ghen ghét, không chấp, thì tức không động tâm, mà không sinh tâm thì không có giới hạn. 
    1
  • logo

    Nemo_naut

    30 tháng 10
    Cảm ơn bạn đã trả lời.

    Mình có đọc thêm bài viết "Thiền là gì" của bạn. Mình thấy là góc nhìn của bạn là thiền theo tôn giáo.

    Còn bài viết trên có thể nhìn theo hướng một người không theo tôn giáo nào.

    Vậy theo kinh nghiệm của bạn những lợi ích và tinh thần hay thể chất được nói ở trên là không có? Nó chỉ đến từ niềm tin của người tập?
    1
    logo

    Danvici

    30 tháng 10
    Không phải là không có, nó cũng có những lợi ích của nó, đặc biệt là tinh thần. Nhưng ý mình đó ko phải là tiêu chí của thiền. 

    Còn về lợi ích thể chất tinh thần, thì ngoài kia có rất nhiều cách hữu ích và trực tiếp khác để chúng ta rèn luyện. 

    Nó giống như bạn cầm một cuốn vở để quạt cho mát vậy, nếu thế, bạn vẫn mát, cuốn vở vẫn tạo ra gió, nhưng đó ko phải là mục đích của nó. Bạn có thể dùng quạt giấy, hoặc quạt máy, hay máy lạnh. Thì ở đây, thiền cũng có những lợi ích của nó, nhưng mục đích của nó không phải vậy. 

    Nhiều người có suy nghĩ rằng thiền có khi còn chữa cả ung thư, thậm chí có những cuốn sách nói về điều này, thật buồn cười. 

    Mình nếu có đau bụng, thì cái mình làm là đi uống thuốc, chứ ko phải thiền. 

    Thiền căn bản vốn xuất phát từ tôn giáo, chỉ là người ta mang nó để áp dụng vào những cái khác thôi. 
    1
  • logo

    Nemo_naut

    29 tháng 10
    Bạn có thể nói rõ hơn không? Làm sao để chúng ta phân biệt thiền thật sự và thiền phụ?

    Theo bài viết trên thì có thể xem là tuỳ mục tiêu của mỗi người mà chúng ta có các cách thiền khác nhau. Vậy thiền thực sự mục tiêu nó là gì?
    1
    logo

    Danvici

    29 tháng 10
    Mình học thiền cũng nhiều năm rồi, thì thấy trên wiki cũng nói khá là ổn, thì Thiền là một thuật ngữ được nhiều tôn giáo sử dụng để chỉ những phương pháp tu tập khác nhau, nhưng với một mục đích duy nhất là: đạt kinh nghiệm "Tỉnh giác", "Giải thoát", "Giác ngộ". 

    Và đó là mục tiêu duy nhất của Thiền, chứ nó không phải là một công cụ để rèn luyện sức khỏe, hay như bài viết thì nói nó giống như một bài tập thể dục vậy. Cho nên nói về Thiền như thế thì giống như là hạ thấp nó vậy. 

    Tóm lại, Thiền là phương pháp để đạt Giác Ngộ, nếu hành thiền không phải theo mục đích đó, thì không nên gọi là thiền. 
    2
  • logo

    Danvici

    29 tháng 10
    Bài viết chỉ nói một cách đơn sơ các loại thiền phụ mà không nói gì đến Thiền thực sự cả. Nên cũng có thể nói không nói gì cụ thể là đúng về thiền ở đây được rồi. 
    1
  • Một câu hỏi

    9 tháng 10
    logo

    Danvici

    9 tháng 10
    Trong triết học, "cái tôi" được hiểu là cái tôi ý thức hay đơn giản là tôi, bao hàm trong đó những đặc tính để phân biệt tôi với những cá nhân khác.

    Trong phân tâm học, "cái tôi" (ego) là phần cốt lõi của tính cách liên quan tới thực tại và chịu ảnh hưởng của tác động xã hội. Theo Sigmund Freud, "cái tôi" cùng với "nó" (id) và "cái siêu tôi" (superego) là ba miền của tâm thức. "Cái tôi" được hình thành ngay từ khi con người sinh ra và qua tiếp xúc với thế giới bên ngoài, "cái tôi" học cách cư xử sao cho kiểm soát được những ham muốn vô thức không được xã hội chấp nhận. "Cái tôi" có vai trò trung gian hòa giải giữa những ham muốn vô thức và những tiêu chuẩn nhân cách và xã hội.

    Trong triết lý Phật giáo, "cái tôi", thường gọi là "ngã", là "cái tôi" được thiết thuyết với một thể tính trường tồn, không bị ảnh hưởng của tụ tán, sinh tử. Đạo Phật, đặc biệt là truyền thống nguyên thủy (Nam Tông, Tiểu thừa), không công nhận sự hiện diện "sự có mặt" của một "ngã" như tâm lý học. Cái mà người ta hiểu lầm là cái tôi thì nó được cấu thành từ Sắc (phần thân thể) và Danh (phần tâm thức) biến đổi không ngừng trong từng sát na (đơn vị nhỏ nhất của thời gian ). Danh gồm những tiến trình tâm, một tiến trình có tâm vương (là tâm chủ) và các trạng thái tâm thuộc tâm vương, gọi là các tâm sở. Danh gồm 4 phần Thọ (cảm giác), Tưởng (tư tưởng, hồi tưởng), Hành (các hoạt động tâm có tác ý), Thức (đồng sanh và đồng diệt với Thọ Tưởng Hành). Hành có 50 tâm sở (trạng thái liên kết với Tâm Vương, hay Tâm Chủ, hay gọi tắt là Tâm, hoặc là Thức). Theo như Phật Thích Ca thuyết (trong Kinh Vô Ngã Tướng) thì Sắc, Thọ, Tưởng, Hành, Thức là vô thường; cái gì vô thường thì mang bản tính hoại diệt nên khổ; cái gì là khổ, sinh lên tùy nhân duyên thì là vô ngã (không có cái tôi, không có cốt lõi vững bền).
    1
  • logo

    Danvici

    3 tháng 10
    Từ là không sân hận 
    Bi là không muốn gây hại
    Hỷ là không ghét 
    Xả là không chấp 

    Cớ gì phải thương, phải muốn giúp hay vui với ng ta chi. Không hại nhau là đc :) 
    1
  • logo

    Ptrix_

    21 tháng 9
    Mình đã so sánh với nền công nghiệp này ở ngước ngoài rồi, nếu bạn để ý. Và cái mình nói phần đa là về 2D. 
    Đầu tiên, công nghiệp giải trí hay công nghiệp sáng tạo ở VN còn kém phát triển, cái này quá rõ ràng. Ví dụ ư, chưa hề có bản xếp hạng, billboard, hệ thống đánh giá, chấm điểm hay thống kê. Phim điện ảnh ngoài chiếu rạp thì ko có bán bản DVD hay Blu-ray để mở rộng doanh thu sau này, âm nhạc vẫn còn lậu nhạc, đạo nhái mà chưa hề có hành lang pháp lý cập nhật mới. 
    Thứ hai, đối tượng khán giả chưa đc xếp loại và hầu như điện ảnh dành cho phần lớn khán giả, hoạt hình, truyện tranh chỉ dành cho trẻ em. Vì thế mà hệ thống kiểm duyệt lỗi thời, sách nhiễu.
    Đó là về giải trí nói chung, về chủ đề chính. Bạn mới đưa ra duy nhất 1 ví dụ khác đi ý kiến của mình, nó là chưa đủ chứng minh bạn đúng hay mình sai. Bài viết không có số liệu vì ngành công nghiệp này đã chết và méo có số liệu nào cả. Mình ko chỉ đích danh 1 studio vì bài này ko phải bêu rếu studio mà nói lên thực trạng, ok?
    Thứ 4, mình nêu ví dụ Ghibli vì nó là 1 cái tên trong số ít ỏi studio còn giữ cách làm phim hoạt hình bằng cách vẽ frame by frame và nó thành công vì điều đó. Giờ bên Nhật, Hàn, Trung có hàng ngàn studios lớn nhỏ, VN có bao nhiêu, 1 năm có bao nhiêu loạt và bộ phim hoạt hình ra đời? Bao nhiêu tiến ra được thế giới và khu vực? Làm ơn chứng minh mình sai đi, pls....
    Thứ 5, lol maya, zbrush, 3ds max hay ae không phải mới ở VN bồ ơi :)))) nhưng tại sao chúng ta vẫn ở phía sau và chưa thể là đối thủ cạnh tranh với mấy nước đông Á chứ chưa nói gì đến Mỹ Âu? Và cho dẫn chứng 100% các studios đều không crack phần mềm với? Vì studios mình làm outsource rendering cho nước ngoài và vẫn crack ầm ầm người nhé :)))
    Thứ 6, tạo hình nhân vật mình nói từ a-z đó :))) từ hình mẫu đến cảm xúc đến màu sắc cả pp thể hiện rồi đến xây dựng tính cách nhân vật, thậm chỉ còn méo bằng 1 góc gumbal :))) nội dung nhàn chán, đối tượng gò ép vào trẻ con, ừm thế tụi cấp 2 cấp 3 xem phim "sống chung với mẹ chồng" rồi :))))
    Thứ 7, khoản chuyện trạnh cũng có 1 vài studios và cá nhân khiến mình thấy ưng ý nhưng lại thiếu vốn đầu tư. Việc đi gây quỹ cộng đồng làm thời gian thực hiện bị kéo dài và đôi khi không đủ ngân sách. 1 số webtoon hay truyện tranh trên mạng của 1 số cá nhân khi xuất bản lại gặp vấn đề kiểm duyệt dù rất nổi và đc tác giả gắn nhãn độ tuổi. Tuy nhiên mảng này có comicola và 1 số app bán truyện tranh nên cơ hội mở rộng thị trường lớn hơn. Nhưng mảng hoạt hình??? Chưa có tương lai.
    Định nghĩa "công nghiệp hoạt hình" :)))) nó là 1 mảng của "công nghiệp giải trí". Tại sao nó là công nghiệp? Vì nó có nhân công tham gia sản xuất phi nông nghiệp, sử dụng tư liệu sản xuất và tạo ra của cải vật chất. Ở đây nó là giá trị giải trí, nhân văn, giáo dục,... Tuy nhiên nó ko hoàn toàn giống với các ngành công nghiệp khác vì nó ở giữa sản xuất và thương mại dịch vụ. Và bạn biết đây không phải lớp học kinh tế-chính trị đúng không? Nên tạm gác cái ấy sang 1 bên và chứng minh mình sai đi nào, lấy thêm ví dụ đi nào.
    2
    logo

    Danvici

    21 tháng 9
    Thực ra quan điểm của bạn thậm chí còn ko sai thì làm sao chứng minh ? Nó giống như là đang nói hôm nay ko nắng nên bà bán bún ngoài chợ sẽ cho thêm vào tô bún của bạn một miếng thịt í. 

    Và tại sao nó ko sai ? Vì nó chẳng đưa ra được một luận cứ hay fact nào cả, vì từ đầu tới cuối chỉ toàn là kinh nghiệm và quan điểm cá nhân của bạn. 

    1. Bạn nói kém phát triển ngay cả zing nó cũng có xếp hạng bài hát mỗi tuần mỗi tháng của nó. Nhan nhản ti vi cũng xếp hạng tùm lum. Các giải trao chiếu đầy rẫy trên ti vi. Lại nữa, bạn chịu khó cập nhật thông tin vào. 

    2. Rồi đối tượng khán giả chưa xếp loại thì bạn dẫn con nít ra rạp coi phim bạo lực xem ng ta nói gì hen. 
     Rồi tại sao mình lại phải chứng minh bạn sai, bạn còn ko sai nổi kia.  Bạn viết bài và ng đọc phải có trách nhiệm vào chứng minh nó sai ah ? Tôi chỉ nói bài viết của bạn toàn quan điểm cá nhân, ko có gì thuyết phục. Ko đưa ra một fact hay số liệu gì cả. Mà quan điểm cá nhân thì giống lỗ đít í, ai cũng có một cái. 
    Hay giờ tôi bảo trong chợ bến thành có 104 con chuột, bạn chứng minh tôi sai hộ cái. Đấy là tư duy của bạn đấy. 

    3. Bạn nhảy từ 2 >4 nên tôi bỏ phần này. Thú vị ! 

    4. Sao bạn lại hỏi tôi, tôi đâu có viết bài chê nền hoạt hình VN đâu ? Cái tôi nói ở đây là bài của bạn ko thuyết phục, ko có fact hay thống kê gì cả, chỉ toàn là quan điểm cá nhân. 
    Chứng minh á, bạn đưa ra cái fact nào trong bài hộ cái 

    5. Chả ai biết studio của bạn là gì, nêu tên ra xem. 

    6. Lại quan điểm cá nhân, dẫn chứng ko có. 

    7. Lại quan điểm cá nhân tiếp. 

    Tóm lại, nếu bạn chỉ muốn nói về quan điểm cá nhân của bạn, thì ok cũng tuỳ, ai cũng có “quan điểm”, tôi cũng ko cãi làm gì nữa. Còn nếu bạn muốn thuyết phục thì bài này ko có 1 fact hay dữ liệu gì cả. Nên ko thực sự nói lên gì hết. 

    Còn nếu muốn bàn tiếp thì quăng dữ liệu ra nhé :) 
    3
  • logo

    Ptrix_

    21 tháng 9
    Thế mình đang nói về vintata hay nói về công nghiệp hoạt hình ở vn nói chung hả bạn? Lấy 1 ví dụ để bao quát cả 1 nền công nghiệp là ngụy biện đó bạn
    1
    logo

    Danvici

    21 tháng 9
    Ngoài ra, còn về nền điện ảnh Việt Nam, mình nghĩ bạn nên ra rạp hay theo dõi tin tức nhiều hơn để có cái nhìn chính xác hơn hen :) 
    2
  • logo

    Ptrix_

    21 tháng 9
    Thế mình đang nói về vintata hay nói về công nghiệp hoạt hình ở vn nói chung hả bạn? Lấy 1 ví dụ để bao quát cả 1 nền công nghiệp là ngụy biện đó bạn
    1
    logo

    Danvici

    21 tháng 9
    Trước tiên bạn định nghĩa thế nào là một "nền công nghiệp" hay cụ thể là "nền công nghiệp hoạt hình" thì nó ra sao đc ko ? 
    Ở đó nó phải có cái gì ? làm được gì ? 

    Nếu muốn nói, bạn hãy dẫn chứng ra những công ty, studio nào đó đang mắc phải những lỗi mà bạn nêu để làm luận cứ. Nhưng ở bài viết của bạn không thấy nêu được một ví dụ thực tế nào. Trong khi đó mình đã đưa ra một ví dụ đi ngược lại quan điểm cá nhân của bạn. 

    Thậm chí ngoài Ghibli, một cái tên quá nổi ra, bạn cũng không nêu ra được một cái tên nào khác để so sánh. Ngoài ra, công nghệ 3D ở VN hiện tại người ta cũng áp dụng rần rần rồi, trong khi bạn nói như thể VN chẳng biết đến Maya, Zbrush hay những phần mềm chuyên dụng nào khác ngoài After Effect crack. (chẳng có studio nào xài phần mềm crack đâu bạn) 

    Thiết kế nhân vật tệ cũng không thấy bạn nói tệ ở chỗ nào, ở khoản emotion, về storytelling, hay là về kỹ thuật thể hiện. 

    Bài viết của bạn không đưa ra được bất kỳ một số liệu nào, một ví dụ điển hình nào của VN, cũng như ko nói cụ thể một vấn đề nào một cách rõ ràng. Tất cả chỉ là quan điểm cá nhân của bạn. 

    Vậy mình hỏi lại, thế nào là "nền công nghiệp hoạt hình vn nói chung" hả bạn ? 

    Không lấy ví dụ nào mà bao quát cả một nền công nghiệp thì là gì ? 
    7
  • logo

    Ptrix_

    21 tháng 9
    Lol, thứ hàng nhái của powerpup và adventure time :)))) thế còn những thể loại khác, những studio khác, câu chuyện khác? Hay lại là 1 mảng không có đối trọng khác của Vin?
    1
    logo

    Danvici

    21 tháng 9
    Mấy cái powerup adventure gì gì ko hiểu bạn nói cái gì. Nhưng dựa theo tiêu chí bài viết thì mình hỏi: 
    1. Vintata có thiếu sự đầu tư ? 
    2. Vintata có nắm đc phương pháp thể hiện ? 
    3. Họ thiết kế nhân vật quá tệ ? (cái này chắc phải artist thì mới nói chắc được nhỉ, ko bik bạn có phải artist hay ko, nhưng mình thì là artist 🙂
    4. Kiêu ngạo hay ko thì chỉ có Vintata biết thui. 

    Và theo như các luận điểm trong bài của bạn thì mình thấy Vintata đều đáp ứng được hết. 
    2
  • logo

    Danvici

    20 tháng 9
    Ủa, bạn này chưa biết Vintata ah ? 
    1
  • logo

    noibinhyentv

    6 tháng 9
    Chưa tính tới chuyện sợ hay không sợ rắn, rắn có độc hay không có độc thì chuyện bị 1 con dài thòn táp 1 phát là thấy đau tới "ấy" rồi..
    Xin lỗi nếu hơi khùng, gặp tui là tui lấy miếng giấy có nhét túi đi típ, lỡ đâu có kím được hòn đá nào đó thì lấy miếng giấy đó làm mồi lửa... khửa khửa. Rắn chắc cũng sợ lửa mà hỉ?
    :'(
    1
    logo

    Danvici

    6 tháng 9
    Vậy là bạn tìm cách sinh tồn hỉ ? :) 

    1
  • logo

    duongquan

    6 tháng 9
    Gần đúng, mình không dùng từ "đấu tranh với những con rắn" mà là "thích nghi". Đây là sự đồng thuận, chấp nhận và có thể là cả đấu tranh, chứ không phải chỉ có đấu tranh.
    Quan điểm là :Nếu không thể thoát ra được thì chấp nhận nó. Như thế tốt hơn là sống trong sợ hãi hoặc đốt cháy nhanh hơn quãng đời còn lại.
    1
    logo

    Danvici

    6 tháng 9
    Cám ơn bạn, mình sẽ cập nhật hướng lựa chọn của bạn trên bài viết ! ^_^ 
    2
  • logo

    duongquan

    6 tháng 9
    Việc thu thập thêm các lời nhắn, các ghi chép đối với mình chỉ quan trọng trong giai đoạn đầu, khi mà đang bị mất phương hướng. 
    Mục tiêu lúc này đúng là 'tìm cách thoát ra'.
    Hành động sẽ không vội vã. Việc đầu tiên là mình cố gắng chấp nhận hoàn cảnh, thích nghi với nó để kiểm soát dần nỗi sợ.
    Việc tiếp theo là tìm cách trèo lên cây để có tầm nhìn bao quát hơn. Mục đích là để định vị địa hình, tình trạng xung quanh
    Việc tiếp theo nữa là nghĩ tới việc sinh tồn. Tìm thứ có thể ăn, uống giúp mình không bị chết đói, chết khát (vì cái đó chết nhanh hơn là rắn cắn).
    Bản thân mình không quá coi trọng chuyện "con rắn hay cành cây", mà mình quan trọng chuyện "bị lạc trong rừng và trong này có người chết". Nên mình hướng hành động và suy nghĩ vào điều thứ 2, còn thích nghi với điều thứ 1.
    1
    logo

    Danvici

    6 tháng 9
    Vậy bạn sẽ tiếp tục sinh tồn và đấu tranh với những con rắn trong rừng cả đời nếu mãi mà không tìm được cách thoát khỏi nó ? 
    1
  • logo

    duongquan

    6 tháng 9
    Đúng vậy. Mình là người thích đi tìm bản chất, gốc gác của vấn đề. Nên trong hoàn cảnh đó, mình sẽ lấy mục đích là tìm ra lý do tại sao. Nó là 1 dạng của "thoát ra khỏi trạng thái không có mục tiêu".
    Bản thân mình luôn tìm mục tiêu thì mới hành động. Nếu không có mục tiêu thì chỉ đi loanh quanh, ko đi xa, đi sâu.
    2
    logo

    Danvici

    6 tháng 9
    Mình có đưa ra dữ kiện cho hướng đi của bạn ở cuối bài viết, bạn đọc và cmt cho mình biết bạn sẽ tiếp tục làm gì hen ! :D 
    1