logo
Huỳnh Huỳnh @Andromdede_Huynh
i'm just me...^^
16 Followers
19 Followings
187 Spiders
  • thiệt chớ trong đời mà có ai bỏ công nấu cho tôi một bữa như vậy chắc tôi tôi vừa ăn vừa khóc hiu hiu luôn quá, nhìn xúc động vl🙁
    2
  • logo

    Crazyfox

    22 tháng 8
    Test bạn à
    1
    logo

    Andromdede_Huynh

    22 tháng 8
    à, cám ơn bạn đã nhắc.
    1
  • logo

    Andromdede_Huynh

    21 tháng 8
    đọc bài này xong mình cũng kím clip coi thử, thấy cũng hài hài giải trí đó... 🙂 , tội nghiệp cô gái, cũng thật thà chớ phải, chỉ có điều định làm bài text tâm lí cho chàng kia mà text lộn thời điểm nên bị dân mạng chửi quá, mấy cái đó chờ quen nhau được tí mùi rồi dắt nhau ra qquasn cà phê mà ngồi nũng nịu thì peerr phệch rồi 🙂
    1
  • logo

    Andromdede_Huynh

    17 tháng 8
    bữa nào mọi người về đà Lợt đi, off gì thì off cho nó mát mẻ.
    2
  • logo

    Andromdede_Huynh

    15 tháng 8
    chỉ dẫn tận tình nuoonnn... 🙂
    2
  • logo

    a_dreamer

    15 tháng 8
    k biết nữa thường k đếm mà 😃
    1
    logo

    Andromdede_Huynh

    15 tháng 8
    nói chớ trước khi đi để lại chút bí kíp cho bạn hiền đây, mỗi lần uống là mình cứ dòm xuống chân... yeh,  đếm đủ mười ngón trên hai bàn thì nghỉ là vừa đẹp.. hì
    2
  • logo

    a_dreamer

    15 tháng 8
    ah ah :)) 
    1
    logo

    Andromdede_Huynh

    15 tháng 8
    còn bồ ở bển lạnh lẽo,chén cuối chắc cũng cỡ 20  cho ấm chứ hả/ 🙂
    1
  • logo

    a_dreamer

    15 tháng 8
    ? Là sao người ơi? Là uống double á? 

    Ghê vại :|
    1
    logo

    Andromdede_Huynh

    15 tháng 8
    là uống mới chén 2 đã bò bằng bốn chân á, ghê gì, he he 😃
    1
  • logo

    a_dreamer

    15 tháng 8
    Xin được chứng thực vụ chén cuối, đượm thì thôi rồi :|
    1
    logo

    Andromdede_Huynh

    15 tháng 8
    chén cuối thường là chén 2...
    1
  • logo

    lanhleo

    12 tháng 8
    T cũng biết vài người trạc tuổi Dudu, hoàn cảnh tựa tựa Dudu. Nhưng họ không chọn con đường vất vả mà hay ho trong sáng như cô gái trong bài, họ chọn cách kiếm những đồng tiền dễ dàng và đánh đổi.
    T cũng không biết làm gì nữa. 
    1
    logo

    Andromdede_Huynh

    12 tháng 8
    tôi hiểu ý của bạn, nhưng tôi nghĩ những đồng tiền đó k hề dễ dàng đâu, ít nhất họ cũng đã phải đánh đổi để chịu đựng những cơn bão lòng  dập vùi xô đẩy...
    1
  • logo

    Andromdede_Huynh

    2 tháng 8
    Cố vui lên những mảnh đời hoang lạc
    dù kiếp người trôi dạt giữa bể dâu
    dù suy tư lang bạt vũng tối màu
    thì trời vẫn xanh, và ta vẫn sống...
                                                           - Huỳnh-
    3
  • logo

    a_dreamer

    28 tháng 7
    :)) thế đã say lần nào chưa?
    1
    logo

    Andromdede_Huynh

    28 tháng 7
    ờ thì thi thoảng ... 🙂
    2
  • logo

    Andromdede_Huynh

    28 tháng 7
    kiếm một người bạn để bản thân thanh thản thực sự khi ở bên cạnh thật khó vô cùng... và tiêu chuẩn kiếm bạn duy nhất của tôi, người mình hoàn toàn yên tâm ở cạnh, nhất là khi bản thân uống đến thật say...
    2
  • logo

    Andromdede_Huynh

    21 tháng 7
    Hết thương trả dép tui về
    để tui qua được những cơn mê dài
    để không còn bật tiếng đài
    Nghe bài nhạc cũ khóc hoài từng đêm!...
    5
  • logo

    duongquan

    24 tháng 6
    Mình nghĩ thế này:
    Sự "lương thiện" và "tử tế" càng ít thì nó càng hiếm và càng có giá.
    Ai giữ được nó lại càng khiến bản thân họ có giá.
    Hãy đem cái sự tử tế đó dành cho những người biết coi trọng nó, biết trả giá xứng đáng cho nó.
    VD1: người bán nho > ko tử tế > khách hàng ko quay lại > càng ngày bán càng kém
    Siêu thị bán đắt 1 chút nhưng tử tế > bạn sẽ vào đó mua > siêu thị càng đông khách > siêu thị sẽ cướp hết khách của người bán nho nhờ sự tử tế.
    VD2: người nhặt ví > họ bận tâm tới lợi ích nhỏ > bán rẻ sự tử tế > giá trị họ giảm đi > ko còn tâm trí cho những điều tốt hơn > họ sẽ ko nhận được những điều giá trị hơn
    VD2: bạn lo nghĩ về sự tử tế > bạn bối rối > mệt mỏi và mất lòng tin > bạn chẳng làm được gì > những kẻ tử tế khác vẫn đang nâng cao giá trị bản thân họ > đời vẫn vậy, chỉ khác đi khi bạn đưa ra quyết định.
    1
    logo

    Andromdede_Huynh

    24 tháng 6
    Hì, cám ơn comment của ông bạn. Tự dưng đọc xong nhìn lại cái chuyện cuối của mình thấy mắc cười quá, nếu bà lụm ví mà tử tế thì đã nhận được chùm nho " hịn" từ tôi rồi thiệt chớ... 😃
    1
  • logo

    Andromdede_Huynh

    23 tháng 6
    Đọc xong thấy mình cũng thuộc loại giàu phết phẩy...!
    2
  • logo

    Andromdede_Huynh

    11 tháng 6
    Chào em, để tôi kể cho em nghe một chuyện...
    Hồi lớp 6 đi học anh văn hè ở cung văn hóa thiếu nhi, tôi toàn được 9, 10 điểm... sự nghiệp chói lói đến nỗi tôi cảm thấy lúc bấy giờ anh văn chẳng là củ khoai gì, vô cùng thoải mái và tự tin.
    Đến lớp 8, tôi bàng hoàng nhận ra mình chẳng hiểu cái mô tê gì những lời thầy cô giảng về bộ môn này, nhất là về ngữ pháp... tôi ngồi buồn bã đếm những điểm 4, điểm 3, rồi 2, 1 lùi dần đều đến ám ảnh... học lực sa sút, bị kéo điểm thê thảm, tôi tự hỏi cái quái gì vậy, không kịp biết chuyện gì xảy ra với mình? wtf, tôi thấy tả tơi...
    Đến lớp 9, vì hồi ấy phải thi chuyển cấp nên tôi được chị cho đi học thêm anh văn, tôi cứ đi thôi vì nghĩ mình còn gì để mất đâu? ngu quá rồi! Bà cô dạy thêm vừa giỏi vừa dữ rốt cuộc cũng cứu vớt đời tôi chút đỉnh, tôi " hiểu xíu xiu" những kiến thức từ trước đến giờ được truyền giảng trên lớp, cộng thêm nỗ lực ( vô cùng miễn cưỡng) học tập 9 tháng liền, ngày thi cuối cấp, tôi - 7 điểm anh văn!
    Nhưng tôi vẫn rớt ( vì ngu văn, toán ), qua một ngôi trường bình thường không xịn sò, nhưng hên cái là tôi hợp thổ, thành ra cái sự trau dồi anh văn ở đây lại khá dễ chịu. tôi ngạc nhiên khi thấy mình hiểu những gì mà hồi cấp 2 ấy tôi hoàn toàn bế tắc... thì thiếc các kiểu. v..v.. cô bày tới đâu tôi thông tới đó, sẵn thêm có chút ít kiến thức nền từ hồi học thêm năm lớp 9, tôi bất ngờ lột xác trong hành trình của mình... điểm 7, điểm 8, rồi điểm 9 trở về trong hân hoan khó tả. Hân hoan đến độ, sau ba năm cấp 3, tôi quyết định thi ngành ngôn ngữ anh...
      Nếu em nghĩ đây là câu chuyện trải lòng của một người thành công thì em nhầm rồi, tôi sẽ kể tiếp. Học xong năm đầu đại học, vì nhiều nguyên nhân nên tôi... nghỉ học luôn. Trong đó có một nguyên nhân lớn là do tôi cảm thấy quá đuối trong việc học một ngôn ngữ khác tiếng việt, tôi chưa có nhiệt huyết nhiều với môn này, bắt đầu từ cái lí do thi vô ( vì không biết chọn ngành gì, vì ngu toán lí, hóa, vì biết anh văn dễ xin việc, dễ... đi du lịch ), mà vừa không có nhiệt huyết vừa chưa đủ năng lực " tiềm ẩn" thì... nản, out là chuyện đương nhiên.
    Cho đến giờ thì tôi... quên béng hết mọi kiến thức mài giũa bao nhiêu năm tháng luôn rồi, chỉ còn giao tiếp sơ sơ tiếng được tiếng mất cho vui. Nhưng tôi vẫn đang kể cho em nghe chuyện của tôi vì đơn giản rằng, tôi không coi điều này là sự thất bại! Vì tôi học khi tôi thích,k nhưng tôi không lậm nó thành " đam mê" khi mà tất cả đều cố gẮNG BẢO TÔI NHƯ VẬY. Tôi cũng đã cố ( khá ) hết sức trong phạm vi yêu thích của tôi, nên tôi thấy chuyện đến giờ tôi vẫn ngu tiếng anh cũng bình thường, chả việc gì phải mặc cảm với ai. Tới bây giờ tôi vẫn luôn sẵn sàng học thêm tiếng anh nếu có cơ hội tốt, và tuyệt đối chỉ là vì chính bản thân mình thôi. em cũng vậy nhé, cố lên vì chính mình, đừng mặc cảm tuyệt vọng gì cả. Học được tới đâu là mừng tới đấy, chỉ sợ mình chưa cố đủ, chứ ngại chi chuyện năng lực... chuyện của ông trời mà, hen.
                                                           - một kẻ mạo muội cho lời khuyên-
    4
  • logo

    Andromdede_Huynh

    10 tháng 6
    Bài hay quá anh!... :)
    Bài này làm mình nhớ đến một ngày thuộc về xưa cũ, có cơ may được một người dạy đàn cho gần ba tháng, không phải piano mà là ghita. Trưa nào cũng tập, người ta ngủ còn mình tập, tập khoảng 30 phút là vào luôn ca làm chiều. Thèm đánh được đờn không phải để làm màu làm mẻ gì, mà để tự đánh tự hát được những bài mình thích, để trút hết cái dạ cái lòng... mà đàn khó thật, với ai thì dễ chứ sau ba tháng mình nhận ra bản thân chẳng có khiếu, tập tành mãi chẳng trọn vẹn. Khẩy được mấy cái đồ rê si lá, đờn hát theo được mấy câu over and over thì thầy đi, nghiệp đàn dở dang... đôi khi thèm " làm nghệ sĩ " lắm, mà chẳng có cơ duyên, làm nghệ thuật thì cũng bình thường như bao nghề , nhưng cái " chất nghệ- cái khí nghệ " thì không phải ai thích cũng có được, nếu rèn giũa thì hên xui, cũng dễ lậm thành mấy cái gì " dăm ba, nửa nửa " lắm... 
    Mà theo em, người nghệ sĩ thực thụ ấy là khi mấy cái định nghĩa dung dị, hay thượng đẳng cao sang nó chẳng mang hàm ý nữa ,họ - cứ - là- họ thôi!
                                                           - một kẻ " dăm ba, nửa nửa"  cho hay-

    ☺
    7
  • logo

    aguyfromsomewhere

    4 tháng 6
    Cũng tò mò việc bác viết tay trái có tác động nào đến não ko? Vì mình thấy mấy ông thuận tay trái toàn IQ cao cả
    3
    logo

    Andromdede_Huynh

    5 tháng 6
    thuận tay trái thì não phải phát triển, tay phải thì não trái phát triển. Tôi thuận tay trái nên chỉ xài mỗi não phải thôi, não kia teo rồi... mà mấy cái đứa não mất một nửa thì bác biết rồi đấy....
    3
  • logo

    a_dreamer

    4 tháng 6
    Cái này hơi xa quá 😃 có lẽ 1 ngày đẹp trời trong tương lai sẽ thử xem sao.
    Mà bạn thuận tay trái hả? 
    2
    logo

    Andromdede_Huynh

    4 tháng 6
    yah, nhưng tui viết tay phải cũng đẹp lắm đó, đủ chuẩn đi thi vở sạch chữ đẹp....!
    3