Phần nhan đề lúc đầu được kết thúc bằng một dấu hỏi chấm, dĩ nhiên rồi, rõ ràng là câu hỏi nên kết thúc như vậy. Chả hiểu sao rồi tôi xóa đi và để thế.
Trong đời có những điều trông trái trớ, mình biết vậy mà vẫn cố tình để vậy. Cứ thế cho đến khi có ai đó quan tâm đến những trái trớ mà bạn tạo ra và cố tình - bức tranh bạn vẽ ra, hắn sẽ tô màu vào - ít hay nhiều - có tẩy đi thì trang giấy duy nhất sẽ mòn đi - nông hay sâu.
Cái giai điệu và một đoạn lời của bài "Chuyện của mùa đông" cứ ru rủ trong đầu, có ai đoán được đoạn lời nào ko? "một sáng thức dậy... vẫn thấy chông chênh lòng mình... " Nói luôn đây chẳng phải là tâm trạng của một cô gái đang trong cơn yêu cơn đương gì cả, tôi đang choáng váng trước dăm ba câu chuyện linh tinh của chính cuộc đời mình. Nhẹ là chênh vênh, nặng thì là khủng hoảng của một giai đoạn mang tên thanh xuân.
May mắn có một cô bạn rất yêu quý mình, cô âm thầm theo dõi để hiểu tôi, kéo tôi ra một góc canteen và nói cho tôi nghe những-tôi-mà-cô-đã-và-đang-hiểu. Tình cờ một cậu nhóc ở chỗ làm thêm xem chỉ tay và nói đôi lời khiến tôi muốn rẽ ngang cuộc đời để tìm một Tôi đúng hơn (có vẻ thế, rồi, chắc là thế). Bỗng dưng tôi muốn tin vào những gì gọi là Số mệnh, hay Định mệnh (kind of).
Tự biết mình là kẻ không ngoan trong cuộc đời, bạn nghĩ sao? :) Tôi là một kẻ không biết điều các bạn ạ. Tôi đến chỗ làm và lôi sách vở ra, ngồi trong lớp để làm việc, giờ ăn thì muốn đọc sách - đọc như ngấu nghiến mà tay và mồm vẫn bận nhai. Tôi nghĩ nếu mà mình là một cỗ máy thì hẳn con chip bị trục trặc dở hơi phần nào đó rồi. Nhiều ngày trời lộng gió, tôi ngỡ không khí chính là gió. Suy nghĩ như hơi thở, trôi tuột theo gió trời.
Tôi không có chủ đề gì cho bài viết này, cũng không định sẽ viết về gì thật rõ. Mắt đương mờ vì lòng mình chưa tỏ.
Ai đó ghé qua đôi dòng này của tớ, đừng tiếc gì cả mà hãy để lại tớ đôi lời - cho bản thân cậu, cho ai đó, hoặc cho tớ (cảm ơn nha <3). Tớ sẽ đọc và - biết đâu - tớ sẽ gõ tiếp (nếu cậu gợi ý cho tớ một đôi điều gì)
hãy nói đôi lời, hơi thở của cậu sẽ là ngọn gió, tớ sẽ vỗ cánh
*cậu nhìn lại xem, tớ chưa đặt dấu chấm câu kìa ;) ** và, cho những ngày đầu của tháng cuối cùng trong năm
Sáng ra quán net quen, thấy đóng cửa, biển hiệu cũng không còn. Bỗng dưng bị lặng đi trong vài giây. Những thứ cứ ngỡ sẽ luôn ở đó trong cuộc đời, một ngày bất chợt biến mất. Tự hỏi mình đã mặc định những gì sẽ luôn tồn tại? Mình đã bao giờ nghĩ đến sẽ mất đi chúng hay chưa?
Trời chiều ngập tràn nắng. Ô cửa trước đầy rong rêu bám nay bạc xanh vì mưa nắng và tháng năm. Choàng dậy trước mắt là bức tường vôi tróc lở, nhìn đôi mảng gạch vữa, vụn, rơi mà tưởng là tấm lòng mình bảng lảng.
Chạy ra quán net quen, thấy đóng cửa, biển hiệu cũng không còn. Bỗng dưng bị lặng đi trong vài giây. Có đôi tay nào nắm lấy tay phải mình và lay gọi: "bố..bố ơi... bao giờ thì mình đến bể bơi".
Những thứ cứ ngỡ sẽ luôn ở đó trong cuộc đời, một ngày bất chợt biến mất.
Ta đã là ai kia - mà trong khoảnh khắc quay về ngày là mình của ký ức - ta quên mất mình của hiện tại. Một vết quên sâu. Bởi quãng thanh xuân neo đậu, thứ mình có bao giờ nghĩ đến mình sẽ mất đi chúng hay chưa?