- Phần nặng (VFTP, giữ lại sản xuất) gồm: nhà máy, dây chuyền, máy móc, công nhân, các khoản nợ tài chính với chủ nợ bên thứ ba, cộng thêm VinEG (năng lượng xanh, pin). Đây là phần ngốn vốn, khấu hao lớn, biên lợi nhuận mỏng, rủi ro vận hành cao.- Phần nhẹ (VFVN mới, giữ lại cho VinFast Auto) gồm: thương hiệu, sở hữu trí tuệ, R&D, hệ thống bán hàng và hậu mãi, các công ty con quốc tế. Đây là phần "asset light", biên lợi nhuận cao hơn nếu vận hành tốt, được thị trường vốn định giá theo bội số cao hơn nhiều.
Đúng là về nguyên lý thì “học rồi làm” được. Nhưng với ngành luyện kim và thép cao cấp, cái khó không chỉ là biết kỹ thuật, mà là cả một hệ sinh thái công nghiệp phía sau.
Ví dụ để làm thép ô tô hay thép quốc phòng chất lượng cao cần:
lò luyện hiện đại hàng tỷ USD, nguồn quặng và than phù hợp, kỹ sư luyện kim nhiều kinh nghiệm, chuỗi cơ khí chính xác, tiêu chuẩn kiểm định cực nghiêm, khách hàng công nghiệp lớn để nuôi ngành.
Không phải cứ có công thức là làm được ngay.
Giống như:
biết công thức động cơ ≠ làm được động cơ máy bay, biết cấu tạo chip ≠ sản xuất được chip 3nm.
Có nhiều thứ phụ thuộc vào:
tích lũy công nghệ, kinh nghiệm vận hành, độ ổn định hàng chục năm, và quy mô thị trường.
Japan, South Korea hay Germany mất hàng chục năm để xây ngành thép cao cấp dù họ cũng “học” từ nước khác.
Điểm tích cực là Vietnam hiện đang đi đúng hướng:
công nghiệp hóa nhanh, đầu tư luyện kim lớn, cơ khí phát triển hơn, tham gia chuỗi sản xuất toàn cầu.
Nếu giữ tốc độ hiện nay thì trong vài thập kỷ tới Việt Nam hoàn toàn có thể nâng trình ngành thép lên đáng kể.
thi chuyen giao cong nghe la xong
“Chuyển giao công nghệ” giúp rất nhiều, nhưng thường không phải cứ mua công nghệ là làm chủ hoàn toàn được ngay.
Có vài lý do:

1. Người bán thường không chuyển giao toàn bộ “bí quyết”

Họ có thể bán:
máy móc, dây chuyền, tài liệu kỹ thuật,
nhưng thường giữ lại:
công thức tối ưu, vật liệu lõi, thuật toán điều khiển, kinh nghiệm xử lý lỗi, quy trình tinh chỉnh.
Trong công nghiệp nặng, nhiều thứ nằm ở “know-how” chứ không chỉ bản vẽ.

2. Vận hành ổn định khó hơn mua máy

Ví dụ:
mua lò luyện thép hiện đại thì được, nhưng để thép luôn đồng đều chất lượng suốt nhiều năm là chuyện khác.
Sai lệch rất nhỏ:
nhiệt độ, tạp chất, áp suất, thành phần hợp kim
cũng có thể làm chất lượng giảm mạnh.

3. Cần hệ sinh thái công nghiệp hỗ trợ

Thép cao cấp liên quan tới:
cơ khí chính xác, hóa chất, điện công nghiệp, tự động hóa, vật liệu chịu nhiệt, logistics, kiểm định.
Nếu các ngành phụ trợ chưa mạnh thì khó đạt trình độ cao nhất.

4. Khách hàng lớn mới kéo công nghệ đi lên

Turkey có:
ngành ô tô, quốc phòng, đóng tàu, máy móc
nên họ buộc phải làm thép cao cấp.
Còn nếu nhu cầu trong nước chủ yếu là thép xây dựng thì doanh nghiệp ít động lực đầu tư loại siêu cao cấp vì vốn rất lớn.

5. Nhưng chuyển giao công nghệ vẫn là con đường nhanh nhất

Thực tế:
South Korea, China, Vietnam
đều đi lên nhờ:
học công nghệ nước ngoài, liên doanh, thuê chuyên gia, rồi dần tự cải tiến.
Nên bạn nói cũng đúng một phần:
nếu có tiền, có thời gian, có thị trường, và kiên trì tích lũy,