Bài toán đặt ra - Chủ nghĩa tiêu dùng và các trang thương mại giờ quá thịnh hành tiện lợi. Người dùng mua sắm ồ ạt và có rất nhiều đồ trở thành ít hoặc không còn giá trị với người sử dụng. Nhiều đồ dùng 1, 2 lần rồi bỏ. Dùng 1 thời gian thấy không hợp cũng bỏ. Dùng đến khi cũ hoặc hỏng 1 số chi tiết rồi bỏ trong khi vẫn còn giá trị sử dụng - Lười dọn dẹp, đi cho, đi bán, đi vứt. Không biết cách thanh lý, quyên góp hay vứt bỏ đúng chỗ - Tư tưởng nhiều người thế hệ trước theo kiểu "Tiếc của, không tặng được cho ai xung quanh thì cứ để đấy biết đâu có lúc cần dùng cho đến khi hỏng hoàn toàn" hoặc có rất nhiều đồ khó xác định giá trị sử dụng
1. Ý tưởng sơ khai Dựa trên tư tưởng "Một đồ vật đối với người này có thể ít hoặc không có giá trị nhưng với người khác thì lại có giá trị" Ban đầu, mình nghĩ hệ thống sẽ xây dựng lên theo kiểu giống App Dating Facebook. Với nghiệp vụ: - Mỗi User có thể đăng ảnh, mô tả vật phẩm, thứ mình muốn trao đổi (tiền hoặc vật phẩm khác) và khu vực địa lý mình có thể trao đổi - Mỗi User có thể vào xem danh sách các vật phẩm đang có nhu cầu trao đổi. Quan tâm vật phẩm nào, user có thể gửi tin nhắn mô tả số tiền có thể chi trả hoặc vật phẩm dùng để trao đổi - User đăng vật phẩm vào chọn 1 người trong danh sách muốn trao đổi vật phẩm để Match. Khi này hệ thống sẽ cho phép 2 bên trao đổi thông tin trực tiếp với nhau và tự họ làm nốt phần còn lại Tuy nhiên, ý tưởng này có quá nhiều nhược điểm - Thông tin vật phẩm thường sẽ bị thổi phồng, không chính xác - 2 bên phải tốn công đi giao dịch bên ngoài và rất khó kiểm soát, dễ bị lợi dụng, lừa đảo - Có vẻ không có nhiều lợi ích kinh tế về phía bên phát triển hệ thống cho lắm => ý tưởng này vứt đi luôn 2. Ý tưởng tiếp theo Hệ thống sẽ giống như kiểu gọi bà đồng nát đến làm việc. User đăng nhập vào hệ thống và đăng ký thời gian, địa điểm, lượng vật phẩm cần thanh lý (nó sẽ dựa trên khối lượng, dung tích để bên hệ thống điều xe phù hợp tới vận chuyển). Lúc này sẽ có người đánh giá và chi tiền mua hết lượng vật phẩm này rồi làm trang thương mại điện tử hoặc trung tâm thương mại để bán hàng thôi Nhược điểm: - Cần quá nhiều người có chuyên môn, kiến thức để ước lượng số tiền chi trả => rất dễ sai sót => ý tưởng này gần như bất khả thi
3. Ý tưởng cuối Hệ thống này sẽ dựa trên niềm tin của người sử dụng rất rất nhiều. User vẫn đăng ký như trên nhưng khác ở chỗ sẽ không đánh giá giá trị vật phẩm ngay lúc ấy. Vì có thể có rất nhiều đồ vô giá trị, có giá trị và không xác định nên chúng sẽ được tập trung tại 1 địa điểm, phân loại và có người đánh giá. Sau khi đánh giá xong sẽ báo đánh giá kèm giá trị ước lượng lại cho bên chủ sở hữu. - Nếu chủ sở hữu không đồng ý thì trả lại đồ nhưng sẽ mất thêm 1 chút phí vận chuyển. - Nếu chủ sở hữu đồng ý thì hiện mình đang có 2 hướng. + Uỷ thác bên hệ thống bán ra. Được bao nhiêu sẽ triết khấu 1 phần cho bên hệ thống + Bán đứt luôn và hệ thống có toàn quyền với các vật phẩm này - Hình thức thanh toán có thể giống như Momo. Liên kết với ngân hàng và User có thể rút tiền ra hoặc dùng số tiền này để tiếp tục chi tiêu mua vật phẩm cũ khác được đăng bán trên hệ thống 4. Kết Cả ý tưởng 2 và 3 đều gặp rất nhiều vấn đề như logistics, quản lý kho hàng, thanh lý vật phẩm, đánh giá giá trị vật phẩm và gán nhãn vật phẩm => đều rất khó giải quyết Tuy nhiên, tiềm năng của các ý tưởng này cũng không kém khi mở ra - Liên kết với các nơi xử lý rác thải, tái chế - Quyên góp, từ thiện - Giải trí (đang nghĩ tới việc mở cơ chế đấu giá các vật phẩm không xác định, hiếm có, có giá trị cao giống như trong mấy truyện tiên hiệp) - Tạo service chuyển nhà, dọn dẹp nhà cửa - Kiểm toán, thẩm định giá - Thương mại điện tử, trung tâm thương mại - Sửa chữa, lắp ráp, thay thế, buôn bán các linh kiện Đây đều là các ý tưởng vẫn chưa hoàn thiện và cách hành văn mang hơi hiếm kỹ thuật khô khan 1 chút. Rất mong mọi người thông cảm và cho mình xin chút góp ý, góc nhìn khác nha :D