Lâu rồi mình không viết. Thực lòng, không phải vì mình không muốn viết mà quãng thời gian qua, hình như cảm xúc mình cạn khô. Mình chẳng đã chẳng thể còn lòng để suy nghĩ, để dành tâm tư về những điều lãng mạn phiêu du của cuộc sống. Thay vào đó mình chọn cách: đặt điểm nhìn vào những tình huống thực tế mang những giá trị vật chất nhiều hơn.
Thực chất, mình hiểu rằng bản thân mình đang phải qua những gì, và chính suy nghĩ là kim chỉ nam điều chỉnh hướng cảm xúc của bản thân. Cảm xúc trong lòng sẽ nhẹ vơi đi khi cuộc sống xung quanh chúng mình nhộn nhịp bận rộn, nhưng chính khi mình để bản thân phải cuốn theo, chạy theo vòng tuần hoàn của công việc, tâm hồn mình sẽ lại trở nên khô khan, cằn cỗi. Mình thật sự rất sợ, sợ một ngày con tim mình bị đánh mất đi niềm yêu, chẳng thể rung động, cảm thông, yêu thương, trân trọng.
Có khi nào bạn thấy mình cô đơn? Có khi nào bạn cảm thấy thật bực dọc, băn khoăn khi phải tìm cách đưa ra lựa chọn rằng con tim hay lý trí chưa?