Từ năm 3-4 đại học mình đã xác định sẽ học MBA sau khi có kinh nghiệm làm việc khoảng 3-4 năm (bản thân không giỏi mấy cái nghiên cứu, viết lách nên không chọn Master hay PhD), và vì Mỹ là cái nôi MBA và hào phóng học bổng nhất nên cứ nơi tốt nhất mà học thôi. Dù xác định từ sớm như thế nhưng phải loay hoay mất 6 năm mới bắt đầu nộp đơn xin học, cũng bởi nhiều lí do: mải nấn ná với tiếng Nhật (trước khi “toàn tâm toàn ý” quay về tiếng Anh mình muốn đạt được một chứng chỉ năng lực tiếng Nhật cho đỡ phí mấy năm đại học, và phải thi N2 3 lần mới đỗ ), mãi không qua ải GMAT (nỗi đau không của riêng ai), cần thêm thời gian xác định rõ phương hướng sự nghiệp sau MBA. Cuối cùng, nhờ sự giúp sức của chị Mai Anh mà mình được admission từ một trường tốt với kha khá học bổng.
Lần trước mình đã có bài về quá trình internship thì lần này mình sẽ kể qua về quá trình kiếm full time job. Thực sự là tuyển full time khó hơn rất nhiều internship vì nhiều vòng phỏng vấn hơn, và thường vòng cuối là interview với nhiều người; thế nên ai mà có internship cố gắng convert sang full time là nhàn nhất. Với mình có 2 giai đoạn đáng nhớ trong quá trình này:
1. Giai đoạn hit rock bottom
Thời điểm cuối tháng 3 chắc là tinh thần xuống đáy sau khi mình trượt liên tiếp các công ty lớn. Nghĩ tới có một tháng nữa là tốt nghiệp trong khi chưa có full time job, tiền thì cạn dần nên sinh tâm lý hoang mang, lo sợ; và thế là “điên cuồng” rải đơn lol. Bản thân vốn là người tích cực, nên mỗi khi bị tiêu cực thì mình sẽ cố nghĩ tới cái tích cực. Nhưng mình hiểu là chỉ đè nén đc cái tiêu cực đó trong tgian ngắn, sau một lúc nó lại trỗi dậy và thâm tâm biết là mình không ổn tí nào. Thế nên, mình buộc phải tìm cách để chấm dứt hẳn tình trạng down mood này.
2. Giai đoạn lấy lại tinh thần
Mình tìm đến thiền (search youtube thấy cái nào hợp thì làm) và hàng ngày viết vào cuốn sổ nhỏ 5-10 điều mình thấy biết ơn về cuộc sống này từ những điều nhỏ nhất. Nó là cách để mình tự  nhắc nhở rằng cuộc đời mình vẫn còn tốt hơn rất nhiều người khác. Dần dần mình lấy lại đc cân bằng, tâm trạng khá hơn và mọi thứ bắt đầu tốt dần lên khi có nhiều phỏng vấn trong thời gian ngắn (1 tuần có khi làm tới 7 interview). Mà khi tinh thần thoải mái rồi thì interview thăng hoa hơn, chém gió tự tin hơn :)) Chứ nghĩ lại đợt trc lúc interview mình bị hard-pressed quá nên thành ra underperform. Và lại lần nữa kịp ghi bàn vào phút 90
Một vài đúc kết thú vị từ trải nghiệm của bản thân:
- Kiếm việc tóm lại vẫn là câu chuyện background and kinh nghiệm có fit với job không. Với kinh nghiệm trước MBA của mình thì đa số interview đến từ mấy công ty trong ngành xe điện/xe tự lái hay sản xuất hardware. Nhờ kinh nghiệm thực tập ở LAM mình được 2 công ty to trong semiconductor phỏng vấn là Applied Materials và Qualcomm (cuối cùng nên duyên với Applied , Qualcomm thì cancel interview cuối vì chốt đi Applied) Mình cũng muốn nhảy sang software tech nhưng ngoại trừ big tech open thì chả có mấy interview với cty bên mảng này.
- Mọi sự chuẩn bị không bao giờ là thừa. Đợt interview với American Airlines mình chuẩn bị rất kĩ cho mấy câu mini case và câu hỏi tình huống. Dù không trúng tủ câu nào và trượt AA nhưng khi interview với Applied Materials thì lại trúng tủ 1-2 câu đã chuẩn bị cho AA.
- Không biết case bạn khác thế nào chứ với mình, nhờ người trong công ty refer thì chả bao giờ được gọi interview trong khi cứ apply “chay” online thì vẫn được gọi đều. Hoặc là phải network “mửa mật” với hiring manager mới câu được interview với Qualcomm :))
- Hiring manager mà trực tiếp scan CV thì sẽ open và flexible hơn, chứ nếu là recruiter thì hay rập khuôn theo job description. Thế nên mới có ngày mình vào team Product Marketing trong khi kinh nghiệm trước đây chả có tí liên quan nào đến mảng này. Tất nhiên vẫn cần có transferable skill để chứng minh mình có thể làm được job mới.