Nghĩ cũng buồn nhỉ, acc đấy là nơi mình cất giữ nhiều kỉ niệm quý giá. Mình không viết nhiều, chỉ những hôm thực sự có đầy tâm trạng, quá nhiều suy nghĩ trong đầu không thể giải quyết được, mình mới giãi bày ở đây. 1 2 năm sau nhìn lại để thấy mình đã khác như thế nào, cũng một cách để giải toả khá tốt. À viết đến đây thì mình mới nhớ ra, mình không thể tiếp tục là writer của trang blog cũ, nhưng thỉnh thoảng có thể ghé đọc lại nó như một vị khách ghé ngang tìm lại cảm xúc trong ngôi nhà kỉ niệm!
Mình đang buồn gì nhỉ? Cũng không rõ lắm, nhưng mình biết rõ mình đang khóc, hay cũng có thể gọi là đang lấy cảm xúc để viết ra điều này...
Mình vốn là một đứa lạc quan, thích khám phá và cũng thích thử thách bản thân ở nhiều lĩnh vực mới. Nhưng những điều này hoàn toàn không tồn tại trong từ điển yêu đương của mình, thay vì thế, mình luôn thận trọng, chọn phương án an toàn và luôn thật sự honest, loyal với những gì mình đang có.
Gửi Duy: Cảm ơn Duy vì đã và đang là một phần rất đẹp trong cuộc sống của TA.
T không dám nhắc đến từ "sẽ" vì thực sự không rõ mọi chuyện sẽ tiếp diễn như thế nào. Có thể là mình sẽ đi tiếp, làm nên chuyện và...cũng có thể, mình sẽ dừng lại ở đây, mãi mãi là một phần kí ức đẹp của nhau :)))
T vừa xem xong bộ phim tên là "Looks both ways", trùng hợp nhỉ, dù mọi chuyện có diễn ra như thế nào, thì cuộc sống cũng vẫn sẽ trôi. Và mỗi người sẽ tìm ra con đường "hạnh phúc" của riêng mình.
Quen nhau cũng gần 6 năm, một khoảng thời gian rất dài, vui có, buồn có, thất vọng cũng có và cả những giây phút tự hào về nhau, về chúng ta. T đã luôn cố gắng rất nhiều, hy vọng rất nhiều và dành rất nhiều công sức, tình cảm để xây dựng mqh này và t biết m cũng vậy.
Lúc quen Duy hồi lớp 11, m khác hoàn toàn với những người t quen trước đó. M không hề chiều t, cũng không biết cách quan tâm, an ủi hay chăm sóc khi t có vấn đề, những lần cãi nhau t đều thực sự bất lực trước sự trẻ con của m. Nhưng t vẫn yêu, vẫn tin và vẫn luôn hy vọng m sẽ thay đổi, sẽ trưởng thành hơn và luôn tốt hơn từng ngày. Suốt những năm tháng nớ, Duy trong mắt t là một người cực kì chân thành, hiền lành, luôn cố gắng và t có niềm tin là m rất thông minh, t kiểu siêu trân trọng những điều nớ ở con người m. Đó là động lực để mỗi ngày t cố gắng hơn, yêu m hơn và kiên nhẫn hơn với những lỗi lầm của m ở giai đoạn nớ. Mặc dù suffer khá nhiều về mặt cảm xúc nhưng t chưa bao giờ hối hận, t vẫn rất enjoy từng ngày ở bên m, thấy 2 đứa cùng lớn lên, thực hiện được nhiều dự định hơn cùng nhau, cuộc sống của mỗi người đều tốt lên và t rất happy vì mình đã built up được cùng nhau 1 quãng thời gian hạnh phúc!
Lên Đại học năm nhất, năm 2 mọi thứ cũng chưa khác nhiều lắm, t vẫn thấy m tốt lên nhưng sự kiên nhẫn chờ đợi của t ngày càng giới hạn. T dễ nổi nóng hơn với lỗi lầm của m, t ngày càng kì vọng ở m nhiều hơn, t dần bi quan hơn về "ngày mai" của hai đứa. Đỉnh điểm chắc là lần m ở HN, t nói chia tay và đó là lần đầu tiên m không níu kéo nữa vì m đã quá mệt mỏi vì không được công nhận, vì t đã luôn là áp lực của m, vì t là nguyên nhân khiến m trở nên tự ti hơn. Thú thực lúc nớ t hơi shock, thực sự shock vì không ngờ trong mắt m trước chừ t là người như rứa. btw thì sau lần nớ, t luôn phải nhắc nhở trong đầu t là phải luôn trân trọng, recognize sự cố gắng của m vì kể cả một người bình thường, trong điều kiện bình thường cũng không thể cố gắng lâu dài khi nỗ lực của họ không được công nhận. Đó thật sự là sai lầm của t!
Mình đã cãi nhau cực kì thường xuyên trong khoảng thời gian m ở HN. Khi m vô SG làm Vinbrain, m lại rất thường xuyên nóng giận vô cớ với t, thời gian nớ t biết m rất áp lực. Nhưng t ở Jobhopin cũng áp lực mà, t làm răng có thể nhịn m mãi được với tần suất ngày càng nhiều mà mức độ cọc của m ngày càng tăng? T vẫn nói, vẫn cười, vẫn nhố nhăng đủ trò rứa thôi, nhưng m biết t cũng stress mà đúng không? Rồi như thường lệ khi t không thể chịu được nữa, mình lại kéo nhau ra công viên nói chuyện, figure it out. Sau đó mọi chuyện lại ổn hơn một chút.... Cuộc sống vẫn tiếp diễn, cả t và m đều tìm được công việc mới, công việc chính thức đầu tiên.
Sau đó là chuỗi ngày gặp mặt gia đình 2 bên, sự engage về mặt hình thức ngày càng nhiều hơn nhưng t thực sự cảm thấy sự connect về mặt tâm hồn ngày càng ít lại. Đối với t, m đang thay đổi rất nhanh, nhanh đến nỗi t không thể biết được 1 2 năm sau m có còn là Duy mà t từng biết không nữa. M đang trưởng thành hơn ( as a man), t hoàn toàn đồng ý, t cũng không muốn can thiệp vào cách mà m muốn m trở thành. M cởi mở hơn, biết cách chăm sóc mọi người hơn, biết suy nghĩ hơn và đi cùng đó cũng là nóng tính hơn, mức độ thông cảm ít hơn và ít trân trọng t hơn ( t cảm thấy rứa). M không sai, maybe m chỉ đang thay đổi để thích nghi thôi.
Có phải khi đã không thích nhau rồi, thì chuyện bé cũng xé ra to không? T nghĩ đây là những chi đang diễn ra với mình. Hồi xưa mình đang suy nghĩ cùng 1 tần số, mọi chuyện dù gì cũng dễ giải quyết hơn, lúc m còn sự trân trọng thì dù chi m cũng sẽ nhường t hơn 1 tí hoặc ít nhất thì cũng nhẹ nhàng hơn với t. Đến cái mức m nói chuyện với t ngang ngửa những thằng bạn thì t nghĩ m cũng không còn thật sự trân trọng t như hồi trước nữa. Ngay từ lúc yêu nhau t đã luôn cố gắng tự trấn an mình không được mơ xa, vì ngày mai ai biết được mỗi người sẽ thay đổi theo những cách khác nhau, t không hề mong muốn, nhưng hình như là nó đang xảy ra. Hai người đang không còn cảm thấy quá appreciate core value của nhau. T đã không còn thấy m hiền và tôn trọng t như trước kia, m sẵn sàng chỉ trích t nặng lời và t cũng đoán là m cũng mệt mỏi vì nghĩ t quá khó tính rồi. Mọi chuyện cứ thế tệ đi thôi. Mệt mỏi vì cãi nhau hằng ngày, không tìm được sở thích chung, không có thói quen chia sẻ và cũng không còn sự mong mỏi phải nói chuyện với nhau mỗi ngày.
Chưa bao giờ t cảm thấy bất lực và muốn từ bỏ như giai đoạn này. Mọi chuyện hiện tại chưa có chi quá tệ đến nỗi khiến cặp đôi yêu nhau 6 năm phải dừng lại, nhưng cứ tiếp tục ntn thì t chỉ sợ mình end up là 2 người ghét nhau sau 1 quãng thời gian với những mâu thuẫn chất chồng. Một khi đã thay đổi, trái với nguyện vọng của nhau thì conflicts sẽ diễn ra mà không ai mong muốn. Nếu phải chọn kết thúc thì t muốn mình dừng lại khi cả 2 còn chút tôn trọng dành cho nhau. Còn nếu tiếp tục thì phải tìm motivation lớn hơn để thay đổi, chứ như thế này thì không ổn chút nào, mọi chuyện vẫn sẽ tiếp diễn tệ như cũ mà thôi...
T không mong là mình sẽ dừng lại ở đây. Nhưng nếu thực sự không thể cố gắng hơn, thì đây cũng có thể là lựa chọn không tồi...