Tìm ra lỗi thiên hạ – môn học mới của doanh nhân tương lai
Ngày thứ hai, chúng tôi học cách soi lỗi như thám tử tập sự. Kết luận nhanh: Elon Musk còn sập mạng, thì tụi mình lo gì?
Ngày xửa ngày xưa, trong một căn phòng đầy bạn trẻ đang khát khao “cứu” thế giới kinh doanh (nghe hơi oách nhưng thật ra chỉ có bảng trắng và vài cái bút dạ), diễn ra một buổi học mang tên Problem-spotting. Nghe sang chảnh vậy thôi, chứ dịch nôm na ra thì… “soi lỗi người khác nhưng phải tinh tế”.
MIHF – thầy trùm của buổi này – phán một câu xanh rờn:
👉 “Nếu mấy đứa không biết xác định vấn đề thì mọi giải pháp của mấy đứa đều thành rác.”
(Trời ơi nghe xong tự nhiên thấy mình như đang làm bài tập nhóm, cãi nhau 30 phút mà vẫn không biết lỗi tại ai).
Rồi cả lớp được chia vai: người thì làm nhà cung cấp, người thì hóa thân làm xưởng, có bạn thành retail bán áo… Nói chung y như trò chơi nhập vai nhưng phiên bản doanh nghiệp mini. Và bất ngờ chưa, vấn đề nào cũng nghe… quen quen:
Chất lượng nguyên liệu chưa tốt → ôi dào, chuyện muôn thuở từ bún bò đến thời trang.
Giao hàng xa xôi, khó với tay tới khách → last-mile logistics nghe sang, chứ thật ra là “shipper đang kẹt xe”.
Nhà cung cấp lo giá cả → tóm gọn là “làm ăn thì ai cũng than đắt đỏ”.
Cửa hàng thì kêu “nội bộ không hiểu nhau” → chắc group chat chưa phân biệt nổi channel “memes” và “urgent”.
Xong xuôi, mọi người đồng loạt được giao “1-week test” – kiểu như nhiệm vụ về nhà. Nghe thì thực tế lắm, nhưng tôi thề trong bụng ai cũng nghĩ: “Ủa, 1 tuần nữa là mình đã quên sạch bài rồi mà?”
Đỉnh điểm châm biếm của ngày là đoạn học về Starlink mất mạng toàn cầu 2,5 tiếng. Thầy lấy ví dụ hùng hồn: “Ngay cả Elon Musk còn sập, huống hồ gì mấy đứa.” Đúng, nghe xong tự dưng thấy đời mình được an ủi hẳn: lần trước tôi nộp deadline muộn chắc cũng chỉ là “sự cố tầm Elon Musk”.
Cuối cùng, buổi học khép lại với lời nhắn:
👉 “Nếu hôm nay bạn im lặng cũng không sao… nhưng làm ơn đừng im lặng 2 lần.”
Một cú chốt cực “toxic but true”, nghe xong ai cũng hơi cười trừ, tự nhủ chắc lần sau phải nói cái gì đó, dù chỉ là: “Em đồng ý với ý kiến bạn ạ.”
Thế là hết một ngày. Vấn đề thì vẫn đó, nhưng ít ra giờ tôi biết cách… chia nhỏ nó ra để nhìn cho rõ. Và có lẽ, đó cũng là một cách để bớt… nhìn đời quá to.
Đọc thêm tại:

Khoa học - Công nghệ
/khoa-hoc-cong-nghe
Bài viết nổi bật khác
- Hot nhất
- Mới nhất

