( Thơ ) Tôi gọi

Tôi gọi gió
Để những muôn cùng bay vào chơi vơi vô tịnh
Một tình yêu mà tôi chẳng thể lặng thinh
Nguyên hình những ngón tay đan chặt vô hình

Tôi gọi đêm
Thôi đừng dậy thức thêm những không trung
Đằng sau những chiếc bóng trên cao bồng bềnh đổ
Vô tình
Một vùng đêm đã hóa thành hư không

Tôi gọi ngày
Thôi ngừng dãn ra ngay trước mắt tôi
Le lói những điểm tối
Mà lòng nhân nhượng cũng chẳng thể trở thành đặc ân
Cho em và tôi được nói

Unsplash
Tôi gọi điên Thôi đừng say nữa những vọng men Trái đất này đã đủ rồi những vòng quay Em quay quanh tôi còn tôi quay quanh vạn vật Tôi gọi mùa Thôi đừng đem mãi những gì còn xanh Vào khô quạnh một lần nữa Vì một lần đã chết sẽ không thể nào sống lại như bao lần Tôi gọi tuổi Thôi đừng đếm nữa trên mắt người tôi thương Bao nhiêu tuổi là bấy nhiêu đường đã trũng lại Trong linh hồn, trong khao khát Tôi chẳng thể ước người luôn được vẹn nguyên Tôi gọi tâm Thôi đừng suy tính nữa những điều lợi lọc Bọc trong những khối hình khôn cùng lấp lánh Tất cả rồi sẽ trả lại hư vô Nơi mà chúng ta cũng sẽ hoàn hồn Sau bao vòng bên nhau Tôi gọi đường Thôi đừng dài mãi những nỗi lòng lưu lạc Thôi đừng đứng lại bên lề những chiếc lá gầy mòn héo hon xanh xao Thôi đừng đi vào nữa những nỗi niềm vô hình vô niệm Tôi gọi em Thôi đừng hờn giận nữa những chuyện đã qua Vòng quay này tuy không dành cho ta Nhưng hãy cứ nhảy đi khi còn có thể Tôi gọi tôi Một khối tình đã hòa quyện cùng dòng đời bất tận Mặt đất này bỗng hóa thành ngàn hoa sau mưa giông Từ đâu đó bóng mặt trời lên xanh Tôi thấy mình ôm bóng chạy băng qua những kiềm tỏa Tôi gọi miết, cứ gọi theo miết Những khối tình trong xanh biếc Những ước nguyện trong xanh biếc Và gọi tôi, gọi theo miết...
23
896 lượt xem
23
3
3 bình luận