HAHAHAH những từ ngữ như sự giàu có, cám dỗ hay quyền lực đặt vào trong nội dung tài chính cá nhân, có vẻ như chưa hoàn toàn liên quan đến nhau nhỉ. Nhưng thật ra lại là nguyên nhân sơ khởi cho sự thất bại trong quá trình quản lý tài chính cá nhân của tui.
Đã từ lâu rồi tui muốn viết về nội dung này, như một bài học sâu sắc của bản thân trong thời gian vừa qua, nhưng do tui hèn, phải đợi đến thời điểm nhận lại được khoản tiền gốc đầu tư mà phải bỏ lại lãi thì tui mới dám gõ lại bài học này của mình. Thật ra phải cảm ơn sự việc này đã xảy ra, để bản thân tui ngồi lại sâu chuỗi lại mọi thứ và tìm đọc đến cuốn ” Kiếm tiền thời khủng hoảng” của Martin Weiss (3 chương đầu tiên), để thấy rằng bản thân đã bị CÁM DỖ như thế nào và nguyên do ẩn đằng sau của sự mê hoặc này.
Ở thời điểm đó, công ty tui đầu quân liên quan đến lĩnh vực bất động sản, lĩnh vực kinh doanh cần nhiều tiền vốn đầu tư và thời gian hoàn vốn cũng kéo dài (từ 3-5 năm) nên quản lý dòng tiền rất quan trọng. Thật ra không có gì để nói nếu công ty làm ăn chậm rãi và không có nhu cầu mở rộng thị trường, triển khai nhiều hơn , các dự án lớn hơn, và nâng tầm giá trị doanh nghiệp cho một số mục đích của chủ sở hữu (cái này tui không rõ thực tế như thế nào). Và thực tế là công ty với một “tầm nhìn” vĩ mô hơn khi đang trên đà làm ăn thuận lợi tại thời điểm 2015-2020, công ty muốn thâu tóm nhiều quỹ đất hơn nữa cho việc phát triển trong tương lai (còn tương lại bao lâu thì tui tiếp tục không rõ), vậy là kế hoạch đó ngốn lượng tiền khổng lồ. Hiện tượng này xảy ra với tất cả các công ty bất động sản thời điểm đó. (Cơn sốt đất ngấm ngầm bắt đầu).
Vậy là để phục vụ cho quá trình tăng trưởng này, ngoài việc tăng vay nợ thông qua tín dụng ngân hàng, thông quá phát hành trái phiếu, thì việc huy động tiền đến từ cán bộ công nhân viên được triển khai (việc này cũng là bình thường thôi). Đầu tiên, gói sản phẩm tài chính trong 2-3 tháng được phát hành thử nghiệm với mức lãi suất 25% (quá hấp dẫn), THÀNH CÔNG ngoài sức tưởng tượng. Công thức thành công của gói sản phẩm này đến từ (1) niềm tin vào công ty thông qua các hoạt động quan tâm san sẻ (tài chính, lợi ích) từ chủ tịch khi công ty làm ăn tốt (2) tầm nhìn vĩ mô được khơi mở cho cbcnv (3) thời gian ngắn, chắc ko có vấn đề gì đâu. Với lần phát hành này, tui đã đứng ngoài, vì sợ và nghĩ có rủi ro lớn. (thiệt là ngu ngốc hahahah). Tôi không nhớ rõ cơ chế phát hành đó, hình như là thông qua cổ phiếu của một công ty con trong tập đoàn đã niêm yết và đang có tính thanh khoản rất cao với khối lượng giao dịch trung bình/ngày đủ lớn.
Và sau khi tất toán xong đợt phát hành đầu tiên đó. Công ty mở rộng thêm đợt phát hành thứ 2 với cơ chế như sau:
Mua cổ phần công ty con với giá 25.000đ/cp, trong thời gian 5 tháng sau cam kết mua lại với giá 32.000đ/cp (tương đương mức lãi suất 25%/5 tháng) (số lượng mua bị giới hạn và chỉ bán cho các chức vụ từ GĐ trở lên, nên nhân viên muốn mua thì phải đăng ký thông qua GĐ trực tiếp). Chúng tôi ào ào đăng ký vì sợ chậm tí teo là mất phần.
Vòng xoáy cám dỗ bắt đầu (bên cạnh đó tui còn đầu tư tiền gửi vào công ty với lãi suất 18%/năm và nhận lãi định kỳ hàng quý, việc nhận lãi diễn ra đều đặn khiến niềm tin của tui càng được củng cố).
Và sau thời điểm tất toán đợt 2, đợt 3 tiếp tục được tiến hành (Công ty càng trên đà mua thêm các dự án và ngốn tiền vào công nghệ). Cơ chế đợt này như sau:
(1) mua cổ phần công ty con với giá 10.000 đ/cp
(2) Cam kết nắm giữ ít nhất 6 tháng
(3) Sau 6 tháng công ty sẽ cam kết mua lại với từng mức lãi suất khác nhau tùy theo thời điểm nắm giữ (không ít hơn 18%/năm)
(Mức lãi suất tốt nhất là 33%/năm nếu nắm giữ 2 năm -> wow quá hấp dẫn nếu deal thành công). Chúng tui bàn tán sôi nổi deal này và chẳng mấy chốc, đi đâu hỏi cũng có người mua sản phẩm tài chính này. Công ty cổ phần mà chúng tôi mua là công ty nào đó trong tập đoàn, với giấy tờ ghi nhận cổ phần đơn thuần (mà tui không biết tài sản hay bức tranh tài chính của nó là gì). Tất cả tui đang trao tiền của mình cầm lấy là niềm tin mãnh liệt tui dành cho công ty (thực ra giờ tui vẫn tin lắm).
(Còn nữa)