Dưới đáy biển
Ánh trăng tản mát chiếu rọi bóng mây
Rời xa chốn đông người,
Hòa với vây cá dưới đại dương
Sóng biển vỗ ướt tà váy trắng nó muốn người quay trở về
Sóng biển xua tan vết máu vọng tưởng cho người hơi ấm
Lắng nghe sâu trong lòng biển tiếng ai đó rên rỉ dẫn lối
Linh hồn chìm vào tĩnh lặng không ai đánh thức người cả
Người thích hơi thở lẫn trong gió biển
Dẫm lên bờ cát ướt đẫm
Người nói tro cốt vốn nên chìm vào lòng đại dương
Người hỏi ta sau khi chết sẽ đi về đâu
Nơi đó có ai thương người không
Thế giới đó có thể đừng
Đừng thích tươi cười với những kẻ bạc bẽo nữa được không?
Trên bờ mọi người luôn mang khuôn mặt giả tạo
Còn tiếc chi nhân gian này
Hết thảy đều tan thành mây khói
Ánh trăng tản mát chiếu rọi bóng mây
Rời xa chốn đông người tiến vào lòng biển
Sóng biển xóa tan vết máu vọng tưởng cho người hơi ấm
Linh hồn chìm vào tĩnh lặng không ai đánh thức người cả
Người thích hơi thở lẫn trong gió biển
Dẫm lên bờ cát ướt đẫm
Người nói tro cốt vốn nên chìm vào lòng đại dương
Người hỏi ta sau khi chết sẽ đi về đâu
Nơi đó có ai thương người không
Đời này người đã bị thế gian vứt bỏ
Thế gian chỉ thích tươi cười với những kẻ bạc bẽo thôi
Trên bờ mọi người luôn mang khuôn mặt giả tạo
Còn tiếc chi nhân gian này
Hết thảy đều tan thành mây khói
Không kịp, không kịp nữa rồi
Người từng cười trong nước mắt
Không kịp, không kịp nữa rồi
Cánh tay người run rẩy
Không kịp, không kịp nữa rồi
Không ai cứu người lên cả
Không kịp, không kịp nữa rồi
Người thật sự ghét cảm giác ngộp thở.
Vạn vật sinh ra, ắt sẽ có ngày lụi tàn. Người đi đã đi. Ấm áp còn vương lại trong tim, dù chút ít. Chúng ta nên nhìn lại chính cuộc sống này, thật nghiêm túc.
Đây là một bài nhạc tôi muốn gửi tới chú bé kia, dù biết đã không kịp nữa.
Gửi đến tất cả...