TẠI SAO MÌNH CHỌN RỜI GIẢNG ĐƯỜNG DƯỢC ĐỂ “BỐC THUỐC” BẰNG NGÔI BÚT?
Chào mọi người,...
Chào mọi người,
Sáng nay, khi nhìn vào dashboard của Spiderum và thấy con số 25, mình đã khựng lại một chút. Nếu so với những bậc tiền bối như chị Linh Phan, 25 bài viết chỉ là những bước chạy đà đầu tiên. Nhưng với một cô gái xứ Nghệ vốn tính "lì lợm" như mình, đây là cột mốc khẳng định sự trưởng thành trên một hành trình đầy mạo hiểm: Từ bỏ ngành Dược để theo đuổi nghiệp viết lách.
Mình rời bỏ giảng đường, nhưng chưa bao giờ từ bỏ tri thức. Mình rời bỏ môi trường cũ, nhưng vẫn mang theo cái "tâm" của một người làm nghề Y vào trong từng con chữ.
1. Khi định kiến trở thành động lực
Nhiều người nói kháy mình rằng: "Có phúc mà không biết hưởng". Họ bảo: "Bỏ ngang như thế không tiếc công sức của bố mẹ sao? Về quê làm tự do là thất bại, là bất hiếu..."
Trước những lời cay nghiệt đó, mình chỉ mỉm cười. Tiếc chứ, sao lại không? Nhưng mình hiểu rõ giá trị mình đang xây dựng. Nếu cầm tấm bằng Dược ra trường, mình có thể đứng tại một quầy thuốc và tư vấn cho vài người mỗi ngày. Nhưng khi chọn viết lách và chia sẻ giá trị lên Internet, mình có thể chạm đến và hỗ trợ cho hàng nghìn, hàng vạn người ngoài kia. Đó chẳng phải cũng là một cách "chữa bệnh" hay sao?
2. Kỷ luật thép của ngành Y trong thế giới Freelance
Hành trình chuyển ngành này không trải toàn hoa hồng. Có những lúc mình thấy chán nản, mông lung đến tột cùng. Những lúc ấy, mình lại mang "Kỷ luật thép" của ngành Y ra để đối đãi với bản thân.
Trong ngành Dược, sự sai sót dù nhỏ nhất cũng không được phép xảy ra. Mình áp dụng chính sự tỉ mỉ đó vào việc viết: Không hời hợt, không sao chép và luôn kiểm chứng thông tin gắt gao. Mình hiểu rằng con đường cô đơn và chông gai thường ít cạnh tranh hơn. Chấp nhận làm việc điên cuồng khi còn trẻ chính là cách để mình không phải hối hả khi về già

3. Tìm "liều thuốc" tinh thần từ những trang sách
Khi mông lung nhất, mình không tìm đến phim ảnh hay mạng xã hội để giải trí. Thay vào đó, mình tìm đến sách để nâng cao tầm nhận thức. Có một cuốn sách đã đóng vai trò như một "liều thuốc" khai sáng cho mình trong giai đoạn này, đó là cuốn "Làm bạn với hình, làm tình với chữ" của anh Bút Chì.
Nếu ngành Dược dạy mình cách nhìn vào nỗi đau để chữa trị, thì cuốn sách này dạy mình cách nhìn vào cuộc sống để sáng tạo. Nó giúp một người vốn quen với các công thức khô khan như mình hiểu rằng: Viết lách thực chất là sự tử tế khi ta biết quan sát và sẻ chia.
Một chút lưu ý nhỏ cho các bạn quan tâm: Hiện tại tài khoản Shopee Affiliate của mình đang trong quá trình chờ duyệt nên mình chưa thể để link mua sách ngay tại đây. Tuy nhiên, mình sẽ cập nhật link mua sách chính hãng ngay khi được duyệt để mọi người có thể tìm đọc và cùng mình chiêm nghiệm "liều thuốc" đặc biệt này nhé!
Lời kết
Bài viết số 25 không phải là điểm dừng, mà là lời hứa: Mình sẽ bền bỉ tới cùng. Viết lách với mình không phải một cuộc dạo chơi – đó là sự nghiệp, là con đường để mình thực hiện mục tiêu mua nhà trong 5 năm tới.
Cảm ơn bạn đã lắng nghe tâm sự của một người viết "trái ngành". Hẹn gặp lại các bạn ở những cột mốc xa hơn!

Khoa học - Công nghệ
/khoa-hoc-cong-nghe
Bài viết nổi bật khác
- Hot nhất
- Mới nhất

