Sức mạnh mà bạn tìm kiếm, vốn đã có ở trong bạn rồi
Trước đây tôi bị què quặt về mặt cảm xúc rất nặng, tôi không có khả năng cảm nhận được về người khác. Rồi đến khi gặp Grace, dù biết...
Trước đây tôi bị què quặt về mặt cảm xúc rất nặng, tôi không có khả năng cảm nhận được về người khác. Rồi đến khi gặp Grace, dù biết là bạn ấy có những nỗi buồn không thể nói ra vì kiêu hãnh hay một lý do nào đấy, chỉ có thể cảm nhận được, tôi vẫn vô dụng trong vấn đề thấu hiểu cảm xúc ( chi tiết trong bài Nụ cười vô ngã ). Tôi thầm ghen tỵ với những người có thể cảm nhận được nỗi niềm của người khác mà không cần họ mở lời, hay những nhà ngoại cảm có trực giác nhạy bén vì đó dường như là quyền năng trong huyền thoại mà tôi không bao giờ có được dù có tập luyện đến mấy.
Tôi cố bù trừ bằng việc học cách nhìn nhận con người thông qua khoa học hành vi, tôi học cả một khóa Masterclass của đặc vụ FBI nghỉ hưu John Douglas về nghệ thuật dựng chân dung của một người thông qua hành vi cử chỉ của họ, rồi thì cách quan sát của nhân vật thám tử vĩ đại Sherlock Holmes, đọc sách tướng học, v...v. Dù cố gắng, song tôi vẫn thấy những phương pháp đó là không ổn vì nó đòi hỏi sự quan sát từng chi tiết nhỏ, rất mệt mỏi cho não bộ. Hơn nữa, ngay chính sách tướng học cũng dạy là đừng có bị ám ảnh bởi đường nét trên khuôn mặt mà phải nhìn thần thái đầu tiên. Uh nghe thì hay đấy song có điều, thế nào là thần thái ? Rất mơ hồ, chung chung...
Vậy là tôi bế tắc...
Một hôm tôi mặc lại chiếc áo khoác cũ, tôi lần mò trong túi áo và tìm thấy tờ lá số tử vi của tôi trong đó ghi Lai nhân cung Phúc Đức ( LNC PĐ ). Tôi ngạc nhiên vì vốn tôi đã nhờ thầy xem lá số tử vi của mình đến cả 10 tiếng đồng hồ rồi mà lần nào cũng bỏ qua chi tiết này. Tôi bèn nghiên cứu thêm về ý nghĩa của LNC PĐ.
LNC PĐ có nhiều ý nghĩa và giải thích ra thì rất dài, nên trong khuôn khổ bài viết này thì tôi chỉ nhắc đến một khía cạnh: LNC PĐ có khả năng trực giác cũng như cảm nhận về con người vào hàng xuất sắc.
Hay nói cách khác: sức mạnh mà tôi thầm cầu mong mình được ban cho, thì vốn đã ở trong tôi rồi.
Ngẫm lại, ngay cả trong những ngày tháng tồi tệ nhất khi tôi vẫn còn tin một cách mạnh mẽ rằng mình bị què quặt về cảm xúc, bằng cách nào đó tôi vẫn cảm nhận được con người của Grace, dù không nói chuyện với bạn ấy nhiều.
Trong những ngày tháng tiếp theo, tôi từ bỏ việc theo dõi hành vi người khác, và chỉ đơn giản là để tâm mình cảm nhận thế giới xung quanh. Tôi cảm nhận từng niềm vui, từng nỗi buồn của người khác một cách tự nhiên, và trở nên dễ khóc khi chứng kiến đau khổ, nước mắt của người xung quanh.
Một buổi sáng, tôi tỉnh dậy và xem được video về Ruth Gottesman - góa phụ của tỉ phú phố Wall ông David 'Sandy' Gottesman. Bà Ruth đã quyên góp 1 tỉ USD cho Trường Y Albert Einstein, giúp miễn học phí cho toàn bộ sinh viên của trường vĩnh viễn. Nhìn cảnh các bạn sinh viên vỡ òa trong niềm vui thì tôi cũng cảm thấy vô cùng vui mừng như thể mình vừa được hưởng lợi từ khoản quyên góp của bà Ruth vậy. Ngay sau đó vài khoảnh khắc, tôi lại vào đúng video về bà Clara Gantt, một góa phụ California đã ở vậy suốt 63 năm chờ đợi người chồng mất tích trong chiến tranh Triều Tiên, bà cuối cùng cũng có sự khép lại khi đón hài cốt chồng mình vào 2013 - thế là tôi khóc như mưa. Niềm vui và nỗi buồn có thể tồn tại trong cùng một lúc, chúng không triệt tiêu nhau mà chỉ đơn giản là hai thái cực của cảm xúc con người, như hai mặt của đồng xu, hay hai mặt của vòng tròn âm dương vậy.
Tôi sớm có những dự cảm rất đúng về mọi người: có lần khi ăn trưa với một đồng nghiệp, tôi cảm nhận rằng anh ấy sẽ không gắn bó với công ty lâu dài - rồi ngày hôm sau anh ấy...nghỉ việc luôn; lần khác tôi cứ thấy gã đồng nghiệp tươi cười hòa đồng mà ai cũng quý có gì đấy... không ổn nên tôi không làm thân với gã mà giữ khoảng cách, về sau tôi mới biết rằng gã rất lươn lẹo, và trong lúc còn đang yêu người vợ tương lai của mình, thì hắn cũng qua lại với một cô gái khác. Có lần tôi đi dự hội thảo, tôi đứng cách một anh chàng 3m và không hề nhìn thấy mặt anh ta, song tôi đã cảm thấy anh này có gì đấy rất kiêu ngạo - quả nhiên khi bước vào hội thảo thì cách anh ta chất vấn người khác thực sự vô cùng...kiêu ngạo. Tôi từ bỏ việc nhìn đường nét khuôn mặt người khác để xem tướng mạo của họ, tôi chuyển qua việc nhìn phúc khí và thần thái nhiều hơn, có những người tôi cảm nhận rõ về con người họ mà không nhớ nổi lông mày họ thuộc bộ gì trong tướng học, đơn giản vì tôi không hề chú ý.
Và rất nhiều trải nghiệm khác.
Tôi không mất hàng chục năm luyện tập, tôi không cần đọc các sách chỉ dẫn hay thuê huấn luyện viên, tôi chỉ đơn giản là... để khả năng của mình tỏa sáng.

Không có bí kíp nào cả, sức mạnh vốn đã ở trong bạn rồi
Tôi nhớ lại cảnh phim Kungfu Panda khi gấu Po nhặt được quyển bí kíp Thần long đại hiệp, mở ra đọc và chỉ thấy trang vàng phản chiếu hình ảnh của mình. Đó là một thông điệp tâm linh, triết học 2,500 năm tuổi rất đơn giản mà sâu sắc rằng:
Sức mạnh mà bạn tìm kiếm hay cầu mong được người khác ban cho, thì vốn đã ở trong bạn rồi.

Thinking Out Loud
/thinking-out-loud
Bài viết nổi bật khác
- Hot nhất
- Mới nhất