Tạm gác lại những bài viết nặng nề trước đây về chiến tranh, hôm nay mình muốn kể một chút về một ngày bình thường của mình ở Sài Gòn.
<i>Mèo siêu quậy ở The Cory</i>
Mèo siêu quậy ở The Cory
Cũng đã hai năm kể từ lần đầu tiên mình đặt chân đến thành phố này. Ấn tượng đầu tiên của mình là "Trời ơi, sao mà đông người dữ vậy!". Lần đầu đi Grab đúng giờ cao điểm, mình sốc tâm lý nhẹ vì đường kẹt cứng, xe thì đông nghẹt, lại còn gặp trúng anh tài xế lái như Tokyo Drift. Hồi đó, điều khiến mình stress không phải là chuyện học hành hay môi trường mới mà là đường về nhà. Dù mình không phải người lái, nhưng ngồi sau xe mà mình vẫn cứ hay thấp thỏm. Những lúc xe đứng yên giữa biển người, mình thường nhìn xung quanh và thấy một số cô chú vẫn nói chuyện điện thoại rôm rả dưới ánh nắng xế chiều oi bức. Mình tự hỏi, sao người ta có thể bình thản vậy, còn mình thì mệt phờ người ra.
Chuyện giao tiếp cũng không dễ dàng gì. Các bạn trong lớp phần lớn là người miền Nam hoặc miền Trung, và hầu như ai cũng nói giọng Nam. Mình thì cũng là người miền Trung, nhưng hồi đó chỉ nói được giọng Bắc, nghe vẫn còn gượng gạo. Còn nếu nói giọng thật của mình thì nhiều bạn lại không hiểu. Nhiều lúc, mình thậm chí còn cảm thấy thoải mái và hiệu quả hơn khi trò chuyện bằng tiếng Anh. Chính vì vậy, thời gian đầu mình khá ngại bắt chuyện với mọi người trong lớp. Mỗi lần phải phát biểu hay thuyết trình, giọng mình cứ run lên một cách không thể kiểm soát.
Vậy mà, hai năm trôi qua, mọi thứ giờ chẳng còn là vấn đề. Kẹt xe? Không sao. Thuyết trình đột xuất? Chuyện nhỏ. Sau kì quân sự hồi cuối năm nhất, mình dần dần bắt chước được giọng của các bạn. Hiện tại, việc nói giọng Nam đã trở thành một thói quen. Mình gần như rũ bỏ được sự rụt rè, lo lắng của một đứa siêu cấp hướng nội những ngày đầu đặt chân đến đất Sài Thành (mà thật ra cũng không hẳn là rụt rè, lo lắng lắm vì ngay tối đầu tiên đến đây, mình đã tự bắt Grab ra Đường Sách chơi một mình rồi :D).
<i>Máy bay mình chụp lúc học quân sự ở Dĩ An - Bình Dương, nghe đồn ai đếm được 1000 cái máy bay hoặc ăn đủ 100 cây kem chuối là có người yêu (thật ra là chiêu trò marketing của chủ căn tin hồ Đá)</i>
Máy bay mình chụp lúc học quân sự ở Dĩ An - Bình Dương, nghe đồn ai đếm được 1000 cái máy bay hoặc ăn đủ 100 cây kem chuối là có người yêu (thật ra là chiêu trò marketing của chủ căn tin hồ Đá)
Đã có lúc mình từng hối hận vì đã chọn học ở một thành phố cách nhà một ngày trời đi tàu, sống ở nơi xô bồ, chật chội, đắt đỏ. Nhưng ngẫm lại, mình cảm thấy biết ơn vì cũng chính thành phố này đã cho mình cơ hội để lớn lên và phát triển. Những việc có vẻ bình thường với người khác như đi máy bay một mình, chuyển nhà một mình, đi học một mình, đi ăn, đi chơi một mình... lại là những dấu mốc của sự trưởng thành đối với mình. Những lúc mất động lực, mình hay nghĩ: nếu mình 18 tuổi biết được mọi thứ mà mình bây giờ đã và đang làm được, chắc chắn mình 18 tuổi sẽ thấy tự hào lắm.
Quay trở lại với câu chuyện chính, những ngày sống ở Sài Gòn, sở thích của mình là đi thử nhiều quán cà phê khác nhau. Mình đi để tán gẫu với bạn bè, thỉnh thoảng mặc đẹp chụp vài tấm ảnh, nhưng mục đích chủ yếu vẫn là để học bài và làm việc. Dĩ nhiên, mình hoàn toàn có thể lên thư viện cho tiết kiệm và khỏi bị ồn ào. Cái mình quan tâm hơn là không gian xung quanh. Một không gian đẹp, chỉn chu, hợp gu thẩm mỹ sẽ khiến mình cảm thấy dễ chịu, cho mình cảm hứng để học, để làm việc, hay chỉ là để ngồi yên nhìn ngắm người qua lại và suy tư một chút. Mà ở Sài Gòn thì quán cà phê phải gọi là vô số kể, đủ mọi concept, vibe và function: từ những quán yên tĩnh mở 24/7 để học bài, quán theme Harry Potter chất đầy sách, cho đến quán lấy cảm hứng từ Ghibli với những chiếc bánh ngọt xinh xắn như lấy từ trong phim hoạt hình ra. Còn trẻ, nếu điều kiện cho phép thì tội gì không thử hết, nhỉ? Khi nào tài chính eo hẹp rồi lên thư viện sau, hihi.
V<i>iew chạy deadline xuyên đêm ở một quán cafe tầng 20</i>
View chạy deadline xuyên đêm ở một quán cafe tầng 20
Dù đi nhiều quán là vậy, mình vẫn có một "quán ruột" không đổi. Quán này nằm gần trường mình, chỉ cách tầm 500 mét. Thế nhưng phải mất gần một năm mình mới phát hiện ra, chắc vì quán khá lowkey, mà mình thì lại hay đi mấy chỗ hot được review trên TikTok. Đến rồi thì mình mới biết đây chính là chân ái đời mình. Ở đây đáp ứng tất cả những tiêu chí mình đặt ra cho một quán cà phê 10 điểm: không gian đẹp, thoáng đãng, không quá đông, nhân viên dễ thương, giá cả phải chăng và đặc biệt là nhà vệ sinh sạch sẽ.
Điều mình yêu nhất ở quán chính là một góc nhỏ ít ai biết đến, thường xuyên đóng cửa (nếu muốn vào thì khách phải tự mở). Bên trong là một bộ bàn ghế nhỏ được bao quanh bởi cây xanh và hoa lá, và có hai em mèo cam mà mình không biết là mèo của quán hay mèo hàng xóm thường nằm chơi ở đó. Mình coi đây là "góc riêng" của mình và từng có ý định sẽ không kể cho ai cả.
<i>Đang ôm ấp mà bị bắt tại trận nè he</i>
Đang ôm ấp mà bị bắt tại trận nè he
Mình là đứa rất mê mấy con vật lông xù mềm mại, nhất là chó và mèo. Nếu sở thú mà cho sờ gấu hay hổ thì chắc mình là đứa xung phong đầu tiên. Nhưng thú nuôi ở quán cà phê thì mèo vẫn phổ biến hơn vì chó hay năng động quá. Với mình, quán nào có mèo ngoan, mèo lười, cho mình vuốt ve thoải mái là được mình tự động cộng thêm một vé quay lại. Hai bé mèo ở quán này thì không phải lúc nào cũng ngoan. Cô mèo đỏng đảnh (nằm phía dưới trong ảnh) đã từng cào mình một phát vào tay, nhưng thôi lỗi cũng tại mình trêu nó trước. Còn chú mèo đực còn lại thì ngố cực kỳ. Hôm nọ mình đang ngồi làm việc, bỗng đâu anh chàng nhảy lên bàn, nhìn mình chằm chằm với khuôn mặt rất chi là… thộn. Mình nhìn mà không nhịn được cười.
<i>Mèo mặt thộn</i>
Mèo mặt thộn
Có một khoảng thời gian mình đến đây gần như mỗi ngày, ngồi làm việc từ chiều đến tối muộn. Quán lại không cấm mang đồ ăn ngoài vào, nên mình càng gắn bó. Tất nhiên, mình vẫn sẽ ủng hộ quán bằng cách gọi nước và bánh. Nước thì có thể thay đổi, nhưng món mặc định mà mình luôn gọi mỗi lần đến là bánh mì bơ tỏi. Bánh ở đây ngon một cách kỳ lạ. Lớp bơ tỏi béo thơm thấm vào bánh mì nướng giòn bên ngoài mà vẫn mềm bên trong. Giá lại vừa túi tiền sinh viên như mình, chỉ tiếc là không phải lúc nào cũng có. Đôi khi mình đến thì quán lại vừa hết mất bánh mì bơ tỏi, làm mình thất vọng muốn tụt đường huyết. Dù vậy, mình vẫn kiên trì hỏi nhân viên xem khi nào có mẻ bánh mới, rồi cứ canh giờ lượn ra lượn vào quầy order để xem món yêu thích của mình đã có chưa.
<i>Tinh hoa ẩm thực *chef kiss*</i>
Tinh hoa ẩm thực *chef kiss*
Chỉ cần có bánh mì bơ tỏimèo, thế là một ngày của mình gần như trọn vẹn.
Tại sao lại chỉ là "gần như"? Bởi còn một yếu tố nữa mà nếu bạn để ý tiêu đề bài viết thì có lẽ bạn đã đoán ra rồi, đó chính là sơ mi.
Nhiều nghiên cứu đã chỉ ra rằng việc ăn mặc đẹp hoặc mặc những món đồ khiến ta cảm thấy tự tin có thể cải thiện đáng kể tâm trạng và hiệu suất trong ngày [1][2]. Là con gái và cũng khá quan tâm đến vẻ ngoài, mình thích mặc những gì khiến bản thân thấy đẹp, mặc dù gu thời trang của mình thì không phải nổi bật hay ấn tượng gì lắm. Với mình thì go-to choice luôn là sơ mi cho những ngày mình muốn ra ngoài hít thở không khí, không muốn nhìn quá luộm thuộm nhưng lại lười lên đồ phức tạp. Tủ đồ của mình chắc phải có đến hơn chục chiếc: màu trung tính, màu pastel; tay ngắn, tay dài; vải linen thô, vải cotton mềm; áo trơn cũng nhiều mà sọc cũng không thiếu.
<i>Style này chắc nằm đâu đó giữa casual minimalist và effortless chic</i>
Style này chắc nằm đâu đó giữa casual minimalist và effortless chic
Mình đặc biệt thích phối đồ kiểu bên trong là áo thun hoặc áo hai dây ôm gọn người, bên ngoài là chiếc sơ mi rộng tay xắn gọn gàng. Lớp áo khoác giúp mình cảm thấy không quá hở, trong khi lớp trong ôm sát lại tôn dáng một cách tinh tế. Kiểu phối này vừa đơn giản, thoải mái mà vẫn trẻ trung và năng động. Không biết người khác nghĩ sao, nhưng với mình thì outfit này rất hợp vibe những quán cà phê quen thuộc mình hay lui tới: nhẹ nhàng, giản dị và bình yên. Cảm giác được thong thả hòa mình vào một góc nhỏ của một quán cà phê ấm cúng nằm sâu trong con hẻm giữa những bộn bề tấp nập ngoài kia thật sự là trải nghiệm đậm chất Sài Gòn nhất của mình tại thành phố này.
Tổng kết lại, nếu một ngày nào đó bạn tình cờ đi ngang qua một tiệm cà phê bé xinh ở Sài Gòn và bắt gặp một cô gái khoác sơ mi đang gõ phím, bên cạnh là đĩa bánh mì bơ tỏi thơm lừng cùng một chú mèo lười đang lim dim ngủ, thì đó có thể là mình đấy.
<i>Bonus: Em DuYu ở Cafe Haru chấp nhận bẹo hình bẹo dạng chứ không cho mình sờ </i>🥲
Bonus: Em DuYu ở Cafe Haru chấp nhận bẹo hình bẹo dạng chứ không cho mình sờ 🥲
Anyway, nếu bạn nào muốn biết thêm về những quán cà phê dễ thương có mèo cũng dễ thương nốt thì cứ thoải mái nhắn tin cho mình nhé. Cảm ơn bạn đã đọc bài viết này và chúc bạn một ngày tốt lành!
Tài liệu tham khảo
[1] Laing, R. M., & Sleivert, G. G. (2002). CLOTHING, TEXTILES, AND HUMAN PERFORMANCE. Textile Progress, 32(2), 1–122. https://doi.org/10.1080/00405160208688955
[2] Adam, H., & Galinsky, A. D. (2012). Enclothed cognition. Journal of Experimental Social Psychology, 48(4), 918–925. https://doi.org/10.1016/j.jesp.2012.02.008