1

Ngày đầu tiên Trung tâm An trú mở cửa, không có biểu ngữ.
Không lễ khai trương. Không phát biểu.
Chỉ có những con người xếp hàng rất trật tự, như đi làm giấy tờ hành chính.
Họ ký tên. Nằm xuống. Đóng nắp khoang.
Tấm bảng trước cổng ghi:
“Không phải là giấc ngủ. Không phải là cái chết. Đây là chuyển đổi trạng thái tồn tại.”

2

An trú không giống bệnh viện.
Không mùi thuốc. Không âm thanh dồn dập. Không hồi sức cấp cứu.
Chỉ có:
- Thân thể nằm trong dung dịch dinh dưỡng
- Tim đập ở nhịp tối ưu
- Não bộ được duy trì trong dải kích thích khoái cảm ổn định- -
Thân thể không còn “sống” theo nghĩa cổ.
Nó trở thành:
nền sinh học tối thiểu để nuôi một ý thức đang được thỏa mãn liên tục.

3

Thế giới bên trong không chỉ là “không đau”.
Nó được thiết kế để:
- Đáp ứng dục vọng
- Đáp ứng quyền lực
- Đáp ứng thành công
- Đáp ứng được yêu thương
- Đáp ứng được công nhận
Bạn có thể:
- Trở thành người được tôn sùng
- Trở thành thiên tài
- Trở thành người luôn được chọn
- Trở thành kẻ không bao giờ bị bỏ rơi
Không phải vì bạn xứng đáng. Mà vì:
Thế giới ấy được thiết kế để bạn luôn đúng, luôn được muốn, luôn được cần.

4

Ban đầu, An trú chỉ dành cho người bệnh nặng.
Ung thư. Thoái hóa. Liệt toàn thân.
Người ta nói: “Thà để họ sống trong hạnh phúc còn hơn chết trong đau đớn.”
Sau đó là người già.
“Họ đã chịu đủ rồi.”
Rồi đến người trầm cảm.
“Họ cần một nơi không còn cảm giác thất bại.”
Cuối cùng là những người:
Không còn tìm thấy khoái cảm thật ngoài đời sống sinh học.

5

Lan đưa mẹ vào An trú trong một buổi chiều mưa.
Mẹ cô từng là giáo viên. Cả đời sống trong khuôn khổ. Già đi cùng những cơn đau khớp kéo dài suốt mười năm.
Trong thế giới kia:
- Mẹ cô 22 tuổi
- Da không nhăn
- Không bệnh
- Không cần thuốc
- Không sợ chết
“Mẹ sẽ ở đây,” bà nói, mỉm cười. “Con sẽ vào thăm mẹ mỗi ngày.”
Lan gật đầu.
Cô không nghĩ mình vừa ký vào một dạng biệt ly không có lễ tang.

6

Lan ban đầu vẫn sống ngoài đời.
Ban ngày:
- Ăn
- Đi làm bán thời gian
- Nhận trợ cấp
Ban đêm:
- Gắn thiết bị
- Vào thế giới kia
Ở trong đó:
- Mẹ cô trẻ
- Bạn bè cô thành công
- Người yêu cũ chưa bao giờ rời bỏ
Ở ngoài:
- Phòng trọ nhỏ
- Cơ thể mệt
- Giấc ngủ chập chờn
- Không ai chờ cô thật sự
Sự so sánh không cần nói ra. Nó tự tồn tại.

7

Thế giới ảo không chỉ đáp ứng hạnh phúc.
Nó đáp ứng cả:
- Ghen tuông an toàn (không mất gì)
- Thù hận an toàn (không hậu quả)
- Tham vọng vô hạn (không trả giá)
Bạn có thể:
- Thắng mà không làm ai thật thua
- Yêu mà không sợ mất
- Thù mà không để lại vết thương vật lý
Một thế giới nơi:
Mọi ham muốn đều được thỏa mãn mà không cần đối diện với sự hữu hạn của kẻ khác.
Đây là điều mà đời sống sinh học không bao giờ cho phép.

8

Tỷ lệ sinh giảm mỗi năm.
Không vì vô sinh. Không vì chiến tranh. Không vì nghèo đói.
Mà vì:
Không ai còn muốn sinh con trong một thế giới bị coi là “phiên bản tạm bợ”.
Trong thế giới kia:
- Con cái có thể được tạo ngay khi muốn
- Lớn lên trong vài tuần
- Không bệnh tật
- Không chết non
- Không đau khi sinh
Ở thế giới thật:
- Mang thai là rủi ro
- Sinh nở là nguy hiểm
- Nuôi dưỡng là hao mòn
- Và rồi… đứa trẻ lớn lên cũng sẽ chọn rời đi
Không ai cấm sinh con.
Người ta chỉ:
Không còn thấy ý nghĩa của việc sinh trong thế giới sinh học nữa.

9

Lan dần ở trong thế giới ảo lâu hơn ngoài đời.
Ở ngoài:
- Cô ăn cho đủ sống
- Ngủ để cơ thể không sụp
- Tồn tại như một nhiệm vụ sinh học
Ở trong:
- Cô yêu
- Cô giận
- Cô thấy mình có giá trị
- Cô được chờ đợi
Một ngày, mẹ Lan hỏi: “Sao con vẫn chưa vào hẳn?”
Lan không trả lời.
Mẹ cô nói: “Ở ngoài kia, con chỉ là một thân thể phải nuôi. Ở đây, con là một người được yêu.”

10

Ngày Lan quyết định vào An trú, cô không khóc.
Bạn bè cô đã vào hết. Mẹ cô đang chờ. Người cô từng yêu cũng đang sống ở đó, trong một phiên bản không bao giờ phản bội.
Cô ký tên. Nằm xuống. Khoang khép lại.
Ý thức rời khỏi thân thể — trơn tru hơn cả giấc ngủ.

11

Lan tỉnh dậy trong một thế giới nơi:
- Mẹ cô trẻ
- Người yêu không rời bỏ
- Bạn bè không biến mất
- Mọi thành công đều có thể đạt
- Mọi khoái cảm đều có thể lặp lại
Lan hạnh phúc.
Một dạng hạnh phúc:
Không có bóng của mất mát.

12

Ở thế giới thật, cơ thể Lan được gắn nhãn:
“Tài nguyên ý thức đang hoạt động.”
Không ai gọi đó là con người. Không ai gọi đó là xác sống.
Chỉ là:
Một đơn vị sinh học cần duy trì để hệ ý thức phía trên tiếp tục trải nghiệm khoái cảm.

13

Nhiều thập kỷ trôi qua.
Số người sống hoàn toàn ngoài đời thật trở thành thiểu số.
Họ là:
- Những cộng đồng cố chấp giữ thân thể
- Những người không tương thích với thiết bị
Một số rất ít người tin rằng:
“Nếu không cảm được đau thật, thì vui cũng không còn là vui thật.”
Họ bị gọi là:
- Lạc hậu
- Tự làm khổ mình
- Từ chối tiến hóa

14

Không có ngày tận thế. Không có thảm họa diệt vong. Không có tiếng kêu cuối cùng.
Chỉ có chuỗi sự kiện rất im lặng:
- Mỗi năm, ít trẻ sinh ra hơn
- Mỗi năm, nhiều người chọn An trú hơn
- Mỗi năm, ít người còn muốn ở lại thế giới thật
Cho đến khi:
- Số người chết tự nhiên nhiều hơn số người sinh ra
- Lực lượng duy trì xã hội sinh học không còn đủ
- Chuỗi tái tạo dân số bị đứt gãy
Hệ thống ghi nhận:
“Quần thể sinh học không còn khả năng tự duy trì dài hạn.”
Thông báo đó không gây hoảng loạn.
Vì:
Không còn ai sống bằng cảm giác “mình là sinh vật hữu hạn” nữa.

15. Kết

Trong thế giới ảo, Lan vẫn bước đi mỗi ngày.
Cô yêu. Cô được yêu. Cô thành công. Cô thỏa mãn.
Không ai già. Không ai chết. Không ai bị bỏ lại.
Nếu có ai hỏi: “Loài người đi đâu rồi?”
Câu trả lời đúng nhất là:
Loài người không bị tiêu diệt. Loài người chỉ thôi không còn muốn tiếp tục tồn tại như một giống loài sinh học nữa.
Ngoài kia, thế giới thật tắt dần.
Không trong đau đớn. Không trong hoảng loạn.
Mà trong:
sự thỏa mãn hoàn hảo đến mức không còn nhu cầu sinh ra thêm bất kỳ ai.