Phân tích vương triều Targaryen – Triều đại vua Maegor I Targaryen
Bài viết tìm hiểu và phân tích Maegor Targaryen
Di sản - có thể được hiểu một cách đầy đủ nhất là những giá trị vật chất, giá trị tinh thần, giá trị tự nhiên và tài sản mà thế hệ trước đã tích lũy, gìn giữ và để lại cho thế hệ sau. Với Aegon I Targaryen, người đầu tiên thống nhất được hầu hết các vương quốc ở lục địa Westeros, vị vua thủy tổ của gia tộc Targaryen, di sản của ông chính là một vương quốc yên bình và thống nhất dành cho những hậu duệ của ông cai trị về sau, nhưng có lẽ chính Aegon cũng không ngờ rằng chỉ ngay sau triều đại tương đối yên ổn của ông thôi, máu và lửa đã xuất hiện ngay trong thời kì cai trị của 2 người con trai của chúa Rồng. Ở bài viết trước chúng ta đã cùng tìm hiểu và phân tích về vương triều của Aenys I Targaryen, người con trai cả của Nhà Chinh Phạt, thì ở bài viết này ta sẽ tìm hiểu về người con còn lại Aegon. Người khai sinh ra chuẩn mực của sự tàn bạo với thời kì cai trị đẫm máu nhất toàn bộ lịch sử Westeros – Maegor I Targaryen
I - Thời niên thiếu

Vua Maegor I Targaryen (42 AC - 48 AC)
Maegor Targaryen sinh ra vào năm 12 AC tại Dragonstone, ông là con của Vua Aegon I Targaryen và Vương hậu Visenya Targaryen. Khác với người anh cùng cha khác mẹ, Aenys Targaryen, Maegor sinh ra đã vô cùng khỏe mạnh, không có một đứa bé nào sinh ra mà đã khỏe mạnh như vậy, các maester và người đỡ đẻ đều đồng tình về điều đó và đứa bé này nặng gấp hai lần so với Aenys. Khi lớn lên ông là một người đàn ông cao lớn, vạm vỡ và mạnh mẽ đến đáng sợ, lớn hơn cha mình. Ông giống như một con bò đực, với bờ vai rộng, cổ dày và cánh tay to lớn. Mặc dù ông ta có vẻ nặng nề nhưng không béo phì, mà vạm vỡ và vuông vức hơn. Ông ta để tóc ngắn và tỉa râu đến tận hàm. Ông có đôi mắt trông giận dữ, đầy nghi ngờ và miệng cau có.
Ngay từ khi lên 3, Vương hậu Visenya đã đặt kiếm vào tay con trai mình. Nhiều người nói rằng điều đầu tiên mà cậu bé này làm với cây kiếm là đã giết chết một trong những con mèo trong lâu đài,... mặc dù điều đó giống như lời bịa đặt bởi những kẻ thù của cậu bé vào những năm sau này. Tuy nhiên, chính xác là vị Vương Tử này đã biết sử dụng vào thời điểm đó. Master-at-arms đầu tiên của Maegor, được người mẹ chọn chính là Ser Gawen Corbray, một hiệp sĩ được xếp vào loại cực kỳ nguy hiểm vào thời điểm đó khắp 7 Vương Quốc.
Nếu so với Vương Tử Aenys, Vương Tử Maegor như một bức tranh đối lập hoàn toàn của người anh cùng cha khác mẹ ấy, như cực dương với cực âm. Nếu Aenys nhẹ nhàng, mơ mộng và có rất nhiều bạn bè thì Maegor lại dữ tợn, cứng rắn và không có quá nhiều mối quan hệ thật sự. Mặc dù Vương Tử Maegor cũng biết cưỡi ngựa, nhưng cậu bé lại không dành nhiều tình cảm đối với các con ngựa, chó, hay bất cứ con vật nào. Khi Maegor được tám tuổi, một con ngựa đã đá cậu nhóc trong chuồng ngựa. Maegor sau đó đã đâm con ngựa tới chết... rồi chém nửa mặt của một cậu bé chăn ngựa vì dám lại gần đó. Vương Tử cũng là một người hay gây gổ, rất dễ giận, khó bỏ qua mọi chuyện và rất đáng sợ khi lên cơn giận. Tuy nhiên, kỹ năng sử dụng vũ khí của cậu nhóc là khỏi bàn. Được làm hầu cận lúc tám tuổi, cậu nhóc đã đánh ngã ngựa những đứa lớn hơn mình bốn, năm tuổi trong các trận đấu. Khi ở tuổi mười hai, Maegor thậm chí đã đánh bại những binh lính ở sân ngoài lâu đài. Cho đến năm được mười ba tuổi (25 AC), mẹ của Maegor đã trao thanh kiếm Valyrian của bà, Dark Sister, cho con trai mình... nửa năm trước khi Maegor cưới.

Visenya và Maegor
Sự thật là Aenys và Maegor có rất ít điểm chung với nhau, nhưng có lẽ điểm chung đáng buồn nhất lại là việc tuổi thơ của cả hai đều thiếu đi tình yêu, nếu Aenys thiếu đi tình cảm của Vương Hậu Rhaenys khi bà tử trận tại Hellholt trong cuộc xâm lược xứ Dorne lần thứ nhất vào năm 10 AC, thì Maegor lại thiếu đi sự chỉ bảo của người cha – Aegon I Targaryen. Khi Vương Hậu Rhaenys tử trận, người cha Aegon đã trở nên đau buồn và luôn giữ người anh trai Aenys bên mình tại King’sLanding trong khi không thèm để tâm gì đến Maegor tại Dragonstone. Sự xa cách này vô tình khiến Maegor không có được hình mẫu người cha ấm áp, mà chỉ thấy một vị vua uy nghiêm, xa lạ. Lớn lên cùng người mẹ chiến binh; cứng rắn, khắc nghiệt và không khoan nhượng chính là những điều Maegor được chỉ dạy trong những năm tháng ấu thơ ấy. Tình yêu mà Vương Hậu Visenya Targaryen dành cho con mình không phải là những cái ôm hay lời ru mà là bằng những thanh kiếm và sự kỷ luật đến vô tình. Ngoài ra việc giữ Maegor tại đảo Dragonstone thay vì cho cậu giao lưu với các bạn đồng trang lứa hay các quý tộc khác đã tước đi của cậu cơ hội học cách thấu cảm và xây dựng các mối quan hệ xã hội bình thường.
II - Tuổi trưởng thành
Với việc Aenys là con cả của vua Aegon, nghiễm nhiên anh trở thành người thừa kế của ngai sắt và Maegor xếp thứ 2 trong hàng ngũ kế vị. Tất nhiên Vương hậu Visenya chắc chắn sẽ không hài lòng về việc này và bà vẫn còn nguyên tham vọng đặt dòng máu của mình vào ngai sắt. Vậy nên khi Vương nữ Rhaena (con cả của Vương Tử Aenys và Tiểu thư Alyssa) ra đời, bà đề nghị hãy lập hôn ước giữa Rhaena và Maegor, lúc này người con thứ của Aegon được mười hai tuổi. Tuy nhiên, Aenys và Alyssa đều không đồng tình hôn ước này... và khi tin tức truyền tới Starry Sept ở Oldtown, High Septon lập tức gởi quạ tới, cảnh báo nhà vua rằng hôn ước đó sẽ không được đồng tình bởi The Faith. Ông ta đề nghị một người con gái khác cho Maegor: Tiểu thư Ceryse Hightower, cháu gái của High Septon. Aegon, thấy được cơ hội để gắn kết hơn nữa với Oldtown cũng như gia tộc cai trị nơi này, nên nhà vua đã đồng ý với hôn ước này. Như thế cho tới năm 25 AC, Maegor Targaryen cưới Tiểu thư Ceryse Hightower ở Starry Sept tại Oldtown, với chính High Septon chủ trì buổi lễ. Maegor khi ấy được mười ba tuổi, còn cô dâu thì lớn hơn mười tuổi, nhưng những lãnh chúa đã chứng kiến đều đồng tình rằng vị Vương Tử này sẽ là một người chồng đầy dục vọng, và chính Maegor cũng đã nói rằng anh “hoàn thiện” cuộc nhân này cả chục lần vào đêm đó. “Ta đã tạo ra một người con trai cho gia tộc của ta vào đêm hôm qua,” anh tuyên bố điều đó khi đang ăn sáng. Trẻ tuổi và đầy tham vọng, là những gì ta thấy rõ ở Maegor trong cuộc hôn nhân này, anh khao khát có một người thừa kế như để duy trì dòng máu của mình. Và trớ trêu thay, nỗi khao khát ấy rồi sẽ trở thành một trong những bi kịch lớn nhất của Maegor về sau.

Vẻ cứng rắn của một chiến binh
Câu hỏi về quyền thừa kế thì vẫn còn đó, khi là Vương Tử Maegor sẽ trở thành người thứ hai được thừa kế, hay bị xếp sau cô Vương nữ Rhaena mới được sinh ra. Nhưng khi Vương tôn Aegon được sinh ra chỉ một năm sau đó, câu trả lời cho việc ai là người kế vị cho Aenys đã quá rõ ràng, cũng như việc Aenys sẽ là người thừa kế của Chúa Rồng Aegon sau khi ông mất. Thế nhưng đấy không phải sự trớ trêu duy nhất mà thần linh tạo nên. Lần lượt những năm về sau, Tiểu thư Alyssa lần lượt sinh cho Vương Thất những người thừa kế khác, cứ mỗi một người con của Aenys được sinh ra thì lại là một lần đẩy Maegor ra xa khỏi ngai sắt, cứ mỗi một người cháu của Nhà Chinh Phạt chào đời lại là một vết dao đâm vào niềm tự trọng của Maegor khi vợ của anh – Tiểu thư Ceryse Hightower vẫn mãi chưa có con. Thật trớ trêu và mỉa mai làm sao khi một người yếu đuối, bạc nhược như Aenys liên tiếp có những người con khỏe mạnh trong khi một chiến binh can trường, mạnh mẽ như Maegor (người đánh ngã ngựa ba hiệp sĩ của đội Vệ Vương và được phong danh hiệu hiệp sĩ trẻ nhất lúc 16 tuổi bằng thanh kiếm Blackfyre bởi chính cha mình) lại không hề có lấy một người nối dõi. Và từ đó dần nảy sinh ra lòng đố kị, sự mặc cảm và nỗi ám ảnh về người thừa kế của Maegor. Và tất nhiên có vẻ như các vị thần nhận thấy vẫn chưa đủ mỉa mai oái oăm và éo le hay sao mà tiếp tục tạo nên những vết nứt giữa 2 anh em khi Aenys - người mà thời gian đầu bị đồn là con hoang của Vương hậu Rhaenys với một tên ca sĩ hay người hầu hèn mọn nào đó, lại có một con rồng tên Quicksilver trong khi Maegor lại chưa là kị sĩ của bất kỳ con rồng nào mặc dù có hàng chục trứng rồng nở ra ở Dragonstone vào những năm cuối thời kỳ cai trị của Aegon, và kể cả khi tất cả đều được đem tới cho vị Vương Tử, Maegor vẫn từ chối. Vợ của người anh trai từng trêu ghẹo anh trong một ngày ở cung điện, cô nói rằng: “Chắc là em rể sợ những con rồng đó.” Maegor kìm nén cơn giận bởi lời nói đùa đó, rồi trả lời rằng chỉ có một con rồng xứng đáng với anh.
III - Một chiến binh dũng mãnh và cánh tay phải của Vua
Maegor là một chiến binh với ý chí của sắt và hành động của thép, điều ấy đã được chứng minh ngay từ nhỏ và vẫn còn được duy trì về sau. Vào năm 29 AC và năm 30 AC, Maegor đã tham gia cùng 2 Lãnh chúa Osmund Strong và Aethan Velaryon tới Stepstone để loại bỏ vua cướp biển người Lysene tên là Sargoso Saan, và anh đã chiến đấu dũng cảm trong những trận chiến ở đó, chứng tỏ anh dũng mãnh không kém gì so với người cha của mình. Tới năm 31 AC, chính anh đã đi săn lùng và giết chết một hiệp sĩ ăn cướp nổi tiếng được mọi người gọi là Tên Khổng lồ của Trident ở vùng Riverland. Maegor là một người luôn thích tham gia vào các cuộc đấu cũng như những cuộc chiến. Anh được cho là một trong những hiệp sĩ giỏi nhất của Westeros vào thời đó, và bản tính man rợ cũng như thô bạo nổi tiếng của anh cũng đủ làm cho đối thủ khiếp sợ, mỗi lời nói của anh toàn là thép và lửa. Grand Maester Gawen đã viết rằng Aenys tin tưởng vào mọi người, còn Maegor thì không ai cả. Người anh rất dễ dàng bị lay động, theo nhận xét của Gawen, luôn thay đổi ý kiến để vừa ý mọi người, như là ngọn cỏ bị gió thổi. Trong khi đó người em Maegor thì trái ngược, mỗi quyết định đều dứt khoát, không dễ dàng gì bị bẻ gãy cũng như không bao giờ chịu thua ai.

Aenys và Maegor
Vào năm 37 AC, khi người cha vĩ đại của ông – Aegon I Targaryen qua đời tại Dragonstone. Maegor đã ở đó và ca ngợi những công lao của cha mình khi thi thể ông được đưa lên giàn thiêu ở sân ngoài lâu đài. Sau khi kết thúc tang lễ và Aenys chính thức lên ngôi vương, chính ông đã trao cho Maegor thanh Blackfyre huyền thoại – biểu tượng của người đứng đầu gia tộc, biểu tượng của một vị vua. Như đã phân tích ở bài viết của Aenys Targaryen thì việc làm ấy của Aenys đã vô tình làm Maegor và Vương hậu Visenya cho rằng ông xứng đáng trở thành vua sau Aenys và dần dần tạo cho Magor nỗi ám ảnh bởi hai thanh kiếm Valyrian cổ xưa của gia tộc Targaryen. Cũng kể từ ngày mà Aenys trao thanh Blackfyre cho Maegor, ông luôn mang thanh Blackfyre theo mình, trong khi thanh Dark Sister được treo trên bức tường trong phòng ngủ của ông ở Dragonstone.

Maegor bay tới The Eyrie
Giai đoạn đầu cai trị của Vua Aenys là một giai đoạn đầy chông gai và thử thách khi những cuộc nổi loạn diễn ra liên tục trải dài từ Riverland đến Xứ Dorne. Rất may mắn khi Aenys vẫn còn những người giúp đỡ và Maegor là một trong số đó. Ở the Vale khi Jonos Ahryn nổi loạn và giết chết người anh của mình là lãnh chúa Ronnel Arryn bằng cách ném người anh qua cổng mặt trăng. Và chỉ ngay sau đó thôi Vương tử đã Maegor xuất hiện từ trên bầu trời vùng thung lũng, cùng với Balerion. Người con trai của Aegon Chinh Phục cuối cùng cũng chọn con rồng cho mình, và đó chính là con rồng của cha ông, con rồng lớn nhất trong tất cả.
Không muốn đối mặt với ngọn lửa của con rồng, nhiều binh lính ở The Eyrie đã vây bắt tên giả mạo rồi giải hắn và vị Vương Tử ra lệnh mở Cổng Mặt Trăng thêm một lần nữa, trừng phạt đúng như điều mà Jonos đã làm với anh trai mình. Những người thề trung thành đều bị thiêu sống, còn những binh lính đầu hàng thì cũng không thoát khỏi cái chết. Sau khi hoàn toàn chiếm được The Eyrie, Maegor xử tử từng người một. Ngay cả quý tộc cũng không được hưởng danh dự chết dưới mũi kiếm, Maegor nói, những kẻ phản bội đều phải bị treo cổ. Cho nên tất cả hiệp sĩ bị bắt đều bị cởi đồ và treo cổ, chết từ từ trước những bức tường trắng của The Eyrie. Sự cứng rắn ấy chính là thành quả sau những năm tháng rèn rũa cùng người mẹ chiến binh của mình và sự cứng rắn ấy cũng được mọi người tôn trọng và ban thưởng. Sau khi trở về từ The Vale, chính Maegor được tung hô là anh hùng và được chính Aenys phong làm Bàn tay mới của vua, thay thế cho lãnh chúa Stokeworth quá cố.
Thế nhưng mối quan hệ tốt đẹp ấy đã không kéo dài được lâu sau đó.
Như đã phân tích ở trên, việc không có con trong khi người anh yếu đuối của mình lại có chả khác gì sự chế giễu của thánh thần dành cho ông, điều đã dần dần thúc đẩy Maegor làm điều mà ông muốn từ lâu. Cho dù lí do là gì, vị Vương Tử đã làm sửng sốt cả vương quốc cũng như nhà vua khi đột ngột tuyên bố Tiểu thư Ceryse đã vô sinh, và ông sẽ lấy tiếp người vợ thứ hai, đó là Alys Harroway. Đám cưới được tổ chức ở Dragonstone, dưới sự chứng kiến của Vương hậu Visenya. Nhưng septon ở điện thờ từ chối đứng ra tuyên bố, Maegor cùng cô dâu mới cưới theo nghi thức của người Valyrian, "cưới bằng lửa và máu”. Tất nhiên việc ấy đã kích động Thất diện Giáo và chọc giận Vua Aenys. Nhà vua buộc phải lưu đày Maegor sau khi đưa ra cho ông lựa chọn. Năm 40 AC, ông chuyển đến sống ở Pentos, đem theo Tiểu thư Alys, Balerion và thanh kiếm Blackfyre. Vậy lí do gì khiến Magor từ bỏ tất cả để chịu trục xuất sang nơi xứ người? Vì tình yêu ư? Có lẽ là không, Maegor chả phải Vương Tử Duncan nhỏ - người sẵn sàng từ bỏ cả ngôi vương chỉ để cưới được người con gái mình yêu. Và cũng chẳng phải vì tình yêu thuần túy khi sau này khi trở về Westeros, Maegor đã có thêm người vợ thứ 3. Có lẽ câu trả lời hợp lí nhất là ông tin Tiểu thư Alys có thể sinh cho ông một người con.
IV - Máu, xương và nước mắt

Lễ lên ngôi của Vua Maegor Targaryen
Không phải ngẫu nhiên mà các thế hệ sau của gia tộc Targaryen đều lấy triều đại của Maegor làm tiêu chuẩn cho sự tàn bạo và kinh hoàng và là bài học sống cho các vị vua sau này. Nhưng từ đâu mà Maegor lại có biệt danh “Tàn bạo”? Trong lịch sử đã có những vị vua tồi tệ và độc ác nhưng chỉ có duy nhất một vị vua mệnh danh là bạo chúa. Liệu sự tàn bạo ấy là từ trong trứng nước hay từ bản tính của ông, khắc nghiệt và cứng rắn như sắt đen hoặc cũng có thể đến từ tuổi thơ thiếu thốn tình thương. Có lẽ là tất cả. Sau khi Vua Aenys qua đời vào năm 42 AC, chỉ trong vòng một tiếng sau, Thái hậu Visenya đã cưỡi Vhagar bay qua Biển hẹp sang hướng đông để gọi Maegor trở về với Balerion. Maegor xuất hiện ở Dragonstone không lâu sau đó để lấy vương miện; không phải chiếc vương miện bằng vàng lộng lẫy mà Aenys đã từng đội, với những hình ảnh của The Seven, mà là chiếc vương miện mà cha ông đã từng đội với những viên ruby đỏ máu. Chính Visenya là người đặt nó trên đầu ông, những lãnh chúa và hiệp sĩ tập trung lại quỳ trước ông khi nghe tuyên bố Maegor của nhà Targaryen, First of His Name, King of the Andals, the Rhoynar, and the First Men, and Protector of the Realm.Trong buổi lễ lên ngôi, chỉ duy nhất Grand Maester Gawen dám đứng ra can ngăn. Dựa trên luật thừa kế mà chính nhà Chinh phạt từng thiết lập, vị Maester già khẳng định rằng ngai sắt phải thuộc về Aegon – con trai trưởng của Vua Aenys quá cố. Đáp lại lý lẽ của luật lệ, Maegor lạnh lùng tuyên bố:
"Ngai sắt thuộc về kẻ có đủ sức mạnh ngồi lên nó"
Ngay sau câu nói ấy, vị tân vương tự tay vung thanh bảo kiếm Blackfyre, chém đầu Gawen, chấm dứt mọi lời phản đối bằng máu. Sự kiện kinh hoàng này khiến Vương hậu Alyssa kinh hãi; ngay khi đám tang của chồng kết thúc, cô lập tức đưa các con rời khỏi Dragonstone để tìm sự bảo bọc tại lãnh địa của cha mình gần Driftmark. Trước sự đào thoát đó, Maegor chỉ thản nhiên phớt lờ và tập trung vào việc gửi đi hàng trăm cánh quạ truyền tin tới khắp các lãnh chúa trong vương quốc.Sáng hôm sau, bầu trời King's Landing rúng động khi Maegor cưỡi trên lưng Balerion, cùng Thái hậu Visenya trên lưng Vhagar băng qua vịnh Blackwater. Sự xuất hiện của đôi rồng khổng lồ khiến kinh thành rơi vào cảnh hỗn loạn cực độ. Người dân dẫm đạp lên nhau để tháo chạy nhưng mọi lối ra vào đều đã bị phong tỏa. Trong khi các Con trai Thần Chiến Binh cố thủ tại Red Keep và Đồi Rhaenys, biến Sept of Remembrance thành cứ điểm phòng ngự, thì hai mẹ con nhà Targaryen lại hiên ngang đáp xuống đỉnh đồi Visenya. Tại đây, trước sự chứng kiến của hàng ngàn người đang run sợ, Visenya dõng dạc tuyên bố Maegor chính là vị vua duy nhất của họ, chính thức mở ra một triều đại của uy quyền và sắt má
"Vị vua đích thực, dòng máu của Aegon Chinh Phục, người từng là em trai, chồng và tình yêu của ta. Nếu có bất kỳ ai đặt câu hỏi về quyền ngồi lên ngai sắt của con trai ta, hãy bước ra lên tiếng"
Ngay khi lời thách thức của Thái hậu vang lên, bảy trăm hiệp sĩ Con trai thần Chiến Binh trong những bộ giáp thép bạc sáng loáng lập tức phi ngựa xuống từ đỉnh đồi Rhaenys. Dẫn đầu đoàn quân là Ser Damon Morrigen, người vẫn được biết đến với biệt danh "Damon Ngoan đạo". Đối mặt với vị chỉ huy giáo binh, Maegor lạnh lùng tuyên bố rằng mọi tranh chấp giờ đây không thể dàn xếp bằng ngôn từ, mà chỉ có lưỡi kiếm mới đủ tư cách định đoạt tất cả. Ser Damon điềm tĩnh chấp thuận, khẳng định các vị thần sẽ phù hộ cho ông vì họ đang chiến đấu cho chính nghĩa. Theo truyền thống cổ xưa của người Andal, ông đề nghị mỗi bên cử ra bảy nhà vô địch để bước vào một cuộc phán quyết sinh tử. Cuối cùng, Ser Damon không quên để lại một lời mỉa mai đầy thách thức, chất vấn rằng liệu trong tình cảnh đơn độc hiện tại - khi Vệ Vương đều đang ở Dragonstone - Maegor có thể tìm nổi ai dám đứng ra liều mình chiến đấu bên cạnh ông hay không. Giữa bầu không khí căng thẳng ấy, Maegor quay sang đám đông và cất tiếng gọi bất cứ ai bước lên chiến đấu cùng vị vua của mình. Trước danh tiếng lẫy lừng về kỹ năng chinh chiến của các hiệp sĩ Con trai thần Chiến Binh, nhiều người chỉ biết sợ hãi cúi đầu hoặc vờ như không nghe thấy. Thế nhưng, người đầu tiên phá vỡ sự im lặng lại không phải một hiệp sĩ cao quý, mà là Dick Bean – một binh lính bình thường với lòng trung thành sắt đá. Anh dõng dạc tuyên bố đã phụng sự nhà vua từ thuở thiếu thời và nguyện được hy sinh như một người lính thực thụ.
Sự dũng cảm của Dick Bean như một cái tát vào lòng tự trọng của giới quý tộc hiện diện tại đó. Ser Bernarr Brune – người từng lập công giết chết Harren Đỏ– đã lớn tiếng chỉ trích sự hèn nhát của các hiệp sĩ khác trước khi bước ra ứng chiến. Lời kêu gọi của Ser Brune đã tiếp thêm can đảm cho những người khác, giúp Maegor hoàn thiện đội hình bảy người của mình. Những cái tên sau đó đã đi vào sử sách Westeros bao gồm: hiệp sĩ lang thang Ser Bramm trấn Blackhull, Ser Rayford Rosby, Ser Guy Lothston (biệt danh Guy Tham Ăn) và Lãnh chúa Lucifer Massey của vùng Stonedance. Phía bên kia chiến tuyến, bảy hiệp sĩ của Warrior's Sons cũng là những cái tên lẫy lừng không kém. Dẫn đầu bởi chỉ huy Ser Damon “Ngoan đạo”, đội hình của họ quy tụ những chiến binh sừng sỏ như Ser Lyle Bracken, Ser Harys Horpe (biệt danh Harry Đầu Lâu), Ser Aegon Ambrose, Ser Dickon Flowers (con hoang nhà Beesbury), Ser William Kẻ Hành Trình và hiệp sĩ tu sĩ Ser Garibald. Trước khi cuộc huyết chiến bắt đầu, Ser Damon đã đại diện nhóm dâng lời cầu nguyện, thỉnh cầu vị Thần Chiến Binh ban sức mạnh cho họ để thực thi công lý.
Sau đó Thái hậu Visenya ra lệnh bắt đầu. Và hai bên lập tức xông vào nhauTrận chiến bùng nổ trong sự tàn khốc ngay từ những giây đầu tiên. Dick Bean là người ngã xuống sớm nhất dưới lưỡi kiếm của Lyle Bracken khi hai bên vừa xáp lá cà. Xung quanh cuộc huyết chiến này, lịch sử lưu lại vô số dị bản đầy màu sắc: có người kể rằng khi Guy Tham Ăn bị chém vào bụng, những chiếc bánh ăn dở tuôn ra ngoài; kẻ khác lại quả quyết Ser Garibald vẫn không ngừng hát vang bài ca chiến thắng ngay cả khi đang vung kiếm. Những màn giao tranh diễn ra cực kỳ dữ dội, như cách Lãnh chúa Massey chặt đứt tay Harys Horpe, để rồi chính Harry Đầu Lâu đã đổi tay quăng búa chiến xuyên thủng sọ đối phương trước khi gục chết. Dù các sử gia còn tranh cãi về thời gian kéo dài của trận đấu, tất cả đều thống nhất rằng đây là một cuộc thảm sát không khoan nhượng giữa lòng trung thành với nhà vua và đức tin tôn giáo. Đến cuối cùng, giữa bãi chiến trường đầy xác chết, chỉ còn mình Maegor Targaryen đối đầu với hai đối thủ bị thương nặng là Damon Ngoan đạo và William Kẻ Hành Trình. Dù nắm giữ thanh bảo kiếm Blackfyre, chiến thắng của Maegor vẫn vô cùng mong manh. Ngay khoảnh khắc gục ngã, Ser William đã dồn tàn lực giáng một cú chùy sấm sét vào đầu nhà vua. Tiếng mũ sắt nứt vỡ vang lên khô khốc, khiến Maegor đổ sụp và nằm bất động như đã chết. Cả kinh thành nín thở cho đến khi Vương hậu Visenya tiến tới gỡ chiếc mũ sắt của con trai ra và dõng dạc tuyên bố: "Nhà vua vẫn còn thở. Nhà vua vẫn sống!" Với việc cả bảy nhà vô địch của Con trai Thần Chiến Binh đều tử trận, chiến thắng chính thức thuộc về Maegor. Dù phía dưới đồi vẫn còn hơn bảy trăm hiệp sĩ vũ trang đầy đủ đang sục sôi ý chí, nhưng trước uy quyền của kẻ thắng cuộc, hội Thanh gươm Đức Tin đã phải quỳ gối đầu hàng khi chứng kiến đức vua được đưa đi cứu chữa. Theo lệnh của Visenya, những kẻ bại trận lầm lũi rút lui về cố thủ tại điện thờ trên đồi Rhaenys nhưng họ chưa biết điều tồi tệ đang đợi họ phía trước.
V - Khởi đầu của nỗi kinh hoàng
Suốt 27 ngày đằng đẵng, Maegor Targaryen nằm bất động giữa lằn ranh sinh tử. Trong khi các học sĩ dốc sức cứu chữa bằng thuốc thang và các tư tế không ngừng cầu nguyện quanh giường bệnh, thì nội bộ các hội Con trai Thần Chiến binh tại Sept of Remembrance lại nảy sinh rạn nứt trầm trọng. Một phe cho rằng chiến thắng của Maegor là minh chứng cho sự chuẩn thuận của thần linh, trong khi phe còn lại kiên quyết giữ lời thề trung thành với Đại Tư tế để tiếp tục cuộc thánh chiến. Cùng lúc đó, các Vệ Vương từ Dragonstone đã kịp hội quân tại vương cung; theo lệnh của Thái hậu Visenya, họ bắt đầu tập hợp lực lượng trung thành ngay dưới chân đồi Rhaenys để chuẩn bị cho một cuộc thanh trừng quy mô lớn. Trong khi kinh thành đang nín thở chờ đợi hơi thở của Maegor, thì ở các vùng đất khác, ngọn lửa nội chiến vẫn âm ỉ cháy. Tại Driftmark, Vương hậu Alyssa công khai ủng hộ con trai mình là Aegon lên ngôi vị chính thống. Tuy nhiên, vị Vương Tử trẻ tuổi lúc bấy giờ đang bị vây hãm tại lâu đài Crakehall bởi lực lượng Poor Fellow đông đảo – những kẻ coi dòng máu Targaryen là sự ô uế. Tại Citadel, các Đại học sĩ cũng gấp rút họp bàn để tìm người thay thế vị trí Grand Maester đã bị hành quyết.
Cục diện thay đổi khi hàng ngàn tín đồ Poor Fellow bắt đầu rời bỏ các điểm bao vây để tiến về King's Landing dưới sự dẫn dắt của hiệp sĩ lang thang Horys Hill. Cuộc di quân này vô tình tạo kẽ hở cho Vương Tử Aegon và Vương nữ Rhaena chạy thoát khỏi Crakehall để tìm sự bảo hộ tại Casterly Rock. Chính tại đây, dưới sự che chở của Lãnh chúa Lyman Lannister, Phu nhân Jocasta đã bí mật phát hiện ra Vương nữ Rhaena đang mang thai. Vào ngày thứ hai mươi tám kể từ cuộc phán quyết, một con tàu từ Pentos cập bến mang theo hai người đàn bà định mệnh: Alys Harroway – người vợ thứ hai của Maegor, và Tyanna Xứ Pentos, một kỹ nữ kiêm phù thủy đầy bí ẩn với làn da nhợt nhạt. Trước sự nghi ngại của giáo hội, Thái hậu Visenya đã đuổi tất cả maester lẫn septon ra ngoài, giao tính mạng của con trai mình vào tay ma thuật của Tyanna. Kỳ diệu thay, sáng hôm sau Maegor tỉnh giấc. Sự xuất hiện của ông trên tường thành Red Keep giữa hai người vợ đã khiến kinh thành bùng nổ trong niềm hân hoan ngắn ngủi. Nhưng nụ cười của dân chúng sớm tắt ngấm khi Maegor leo lên lưng rồng Balerion, bay thẳng tới Đồi Rhaenys. Không một lời cảnh báo, ngọn lửa đen phun xuống Sept of Remembrance, biến điện thờ khổng lồ thành một địa ngục trần gian, thiêu sống bảy trăm hiệp sĩ Warrior's Sons bên trong. Cột khói đen từ xác thịt cháy khét ám ảnh bầu trời King's Landing suốt nhiều ngày, đánh dấu sự sụp đổ uy thế của giáo binh.
Tuy nhiên, đây chỉ là phát súng mở màn cho cuộc chiến tàn khốc giữa Ngai Sắt và Thất Diện Giáo. Maegor ban sắc lệnh tàn nhẫn: các tín đồ Poor Fellow phải hạ vũ khí hoặc đối mặt với cái chết. Đáp lại, Đại Tư tế tại Oldtown kêu gọi các con dân ngoan đạo đứng lên lật đổ "lũ quái vật Targaryen". Cuộc thảm sát lớn đầu tiên diễn ra tại Stonebridge, nơi chín ngàn quân Poor Fellow của Wat the Hewer bị kẹt giữa dòng sông Mander. Những nông dân mặc giáp da, cầm cuốc xẻng không thể chống lại kỵ binh bọc thép của nhà vua. Máu nhuộm đỏ dòng sông suốt sáu mươi dặm, khiến nơi đây bị đổi tên thành Bitterbridge (Cầu Cay Đắng). Dù giết chết chỉ huy quân đội nhà vua trước khi bị bắt, Wat the Hewer vẫn không thể cứu vãn được thất bại thảm hại của đội quân mình. Cuộc đối đầu quyết định sau đó diễn ra tại nhánh Green Fork của sông Blackwater. Tại đây, đội quân mười ba ngàn người của Ser Horys Hill hợp lực cùng các lãnh chúa trung thành với giáo hội, tạo nên một lực lượng lên đến hai mươi ngàn người. Phía Maegor dù có số lượng tương đương nhưng lại sở hữu kỵ binh vượt trội và đặc biệt là sự hiện diện của Balerion. Bất chấp cơn mưa bão tầm tã, trận chiến vẫn diễn ra vô cùng ác liệt. Lãnh chúa Rurpet Falwell đã liều mình giết chết hai Vệ Vương trước khi tử trận. Giữa chiến trường mịt mù khói lửa và mưa lạnh, Maegor cưỡi rồng liên tục sà xuống, thiêu rụi mọi hàng ngũ kháng cự. Khi màn đêm buông xuống, đội quân giáo binh hoàn toàn tan rã, để lại một chiến thắng đẫm máu cho vị vua tàn bạo, buộc những kẻ sống sót phải vứt bỏ vũ khí và lẩn trốn vào bóng tối.
Trở về King's Landing trong men say chiến thắng, Maegor ngạo nghễ bước lên Ngai Sắt để thực thi công lý theo cách tàn nhẫn nhất. Khi thủ lĩnh quân phiến loạn Wat the Hewer bị giải tới, dù thân hình trĩu nặng xiềng xích nhưng gã đồ tể vẫn không ngừng vùng vẫy kháng cự. Maegor lạnh lùng dùng chính cây búa chiến của Wat để chặt đứt tứ chi của hắn, rồi ra lệnh cho các học sĩ phải bằng mọi giá giữ cho cái xác không hồn đó còn thoi thóp để "dự lễ cưới" của mình. Ngay sau đó, nhà vua tuyên bố sẽ nạp Tyanna làm người vợ thứ ba. Sự xuất hiện của ả phù thủy ngoại bang không chỉ khiến Thái hậu Visenya nảy sinh ác cảm mà còn vấp phải sự phản đối trực diện từ Grand Maester Myres. Vị học sĩ già dũng cảm nhắc nhở nhà vua rằng người vợ hợp pháp duy nhất của ông vẫn đang đợi tại Oldtown. Đáp lại lời can gián, Maegor chỉ im lặng lắng nghe rồi lẳng lặng bước xuống khỏi Ngai Sắt. Trong một khoảnh khắc kinh hoàng, thanh bảo kiếm Blackfyre vung lên, kết liễu cuộc đời Myres ngay tại chỗ. Bằng máu của vị Grand Maester thứ hai bị sát hại, Maegor đã gửi đi một thông điệp đanh thép: trên vương quốc này, ý muốn của nhà vua chính là luật lệ tối thượng.
VI - Dẹp loạn Thất Diện Giáo
Dù tàn bạo là thế nhưng không thể phủ định rằng nếu như không có triều đại vua Maegor, sẽ không có các triều đại Targaryen về sau, đồng thời thời đại của sự tàn nhẫn ấy lại tạo tiền đề cho sự vĩ đại và thịnh vượng sau này của triều đại Jaehaerys I. Dưới góc độ chính trị Maegor chính là người đã cứu Vương Thất khỏi sự yếu kém của Aenys, đạt được vài thành tựu nhất định và một trong 2 thành tựu vĩ đại nhất là khi đã dẹp yên được sức mạnh của thế lực tôn giáo mạnh nhất lục địa Westeros.

Tiến đến Oldtown
Ở khắp nơi, các thế lực của Thất diện Giáo vẫn liên tục nổi lên đấu tranh, khói và lửa phủ dọc mọi nơi ở Miền Nam và Miền Tây nơi 2 con rồng lớn nhất thế giới bay qua. Maegor biết để dập tắt được nó, ông cần phải đánh vào đầu não, trung tâm quyền lực của giáo hội – Oldtown. Vào cái đêm trước khi Balerion và Vhagar bay đến Oldtown, hàng ngàn người cố gắng chạy trốn vào đêm đó, họ ùa ra từ những cánh cổng hoặc lấy thuyền đi tới những bến cảng ngoài xa. Hàng ngàn người khác thì say xỉn đi khắp những con đường. "Hãy ca hát, hãy ăn chơi, hãy uống cho thật đã đi,"người này nói với người khác, "vì đến ngày mai, tất cả chúng ta đều sẽ bị thiêu rụi cùng nhau." Một vài nhóm tập trung cầu nguyện rằng mình sẽ được tha. Ngay tại Starry Sept, High Septon vẫn tiếp tục hùng hồn nói như sét đánh, kêu gọi cơn giận của những vị thần sẽ ập xuống nhà Targaryen. Các archmaester ở Citadel thì lập tức mở cuộc họp Conclave. Binh lính thì tập trung làm thật nhiều bao cát cũng như tích trữ nhiều thùng nước vì họ biết rằng ngày mai sẽ phải chiến đấu với lửa. Dọc các bức tường, cung thủ, máy bắn tên và nhiều loại thiết bị chống rồng được đặt khắp nơi với hi vọng sẽ giết được những con rồng khi chúng xuất hiện. Được dẫn dắt bởi Ser Morgan Hightower cùng hai trăm hiệp sĩ Con trai Thần Chiến Binh tràn ra để bảo vệ Starry Sept bằng một vòng sắt thép. Bên trên tháp Hightower, ngọn lửa sáng chuyển sang màu xanh lá nhạt như lời kêu gọi cho đồng minh của Lãnh chúa Martyn Hightower. Oldtown từng giây từng phút nín thở chờ đợi bình minh, cũng như sự xuất hiện của những con rồng. Và chúng thực sự đã đến. Vhagar đến trước, ngay khi mặt trời đang mọc, sau đó Balerion, vào khoảng giữa trưa. Nhưng cả hai đã thấy những cánh cổng đã được mở sẵn, không một sự chống trả, và lá cờ của Nhà Targaryen cùng với cờ của Nhà Tyrell, Nhà Hightower được treo khắp các bức tường. Thái hậu Visenya là người đầu tiên biết được điều gì đã xảy ra.
Vào cái đêm dài đen tối đó, High Septon đã qua đời
Đây là một cột mốc quan trọng trong triều đại của Maegor khi nó đánh dấu khoảnh khắc thất bại thảm hại của quyền lực tôn giáo trước quyền lực tuyệt đối của Rồng. Khi Oldtown mở cổng, điều đó chứng tỏ ngay cả những tín đồ mộ đạo nhất cũng đã phải khiếp sợ trước Maegor. Và sau đó High Septon mới ra lệnh giải tán hội Con trai Thần Chiến Binh và Poor Fellow, kêu gọi những người còn lại hãy bỏ vũ khí dưới danh nghĩa của các vị thần, The Seven không cần những chiến binh nữa, High Septon tuyên bố; vì Ngai Sắt sẽ bảo vệ cho The Faith. Maegor tuyên bố rằng những thành viên còn lại của giáo hội phải đầu hàng và chấm dứt việc nổi loạn, hạn chót là hết năm nay. Sau đó, những ai vẫn còn cứng đầu chống lại sẽ bị treo thưởng; một đồng rồng vàng cho cái đầu của bất cứ hiệp sĩ của hội Con trai Thần Chiến Binh nào, một đồng hươu bạc cho một mảnh da đầu "đầy chí rận" của bọn Poor Fellow. Sắc lệnh này đã biến Westeros thành một lò sát sinh. Những người từng được kính trọng như những chiến binh của thần linh giờ đây bị săn đuổi như thú dữ bởi những kẻ hám lợi và những tay lính đánh thuê. Máu của các tín hữu chảy tràn trên các con đường vương lộ, và những chiếc đầu bị bêu trên tường thành King's Landing như một lời nhắc nhở tàn khốc về cái giá của việc chống lại Balerion và kẻ cưỡi nó. Maegor đã thành công trong việc biến niềm tin tôn giáo thành nỗi khiếp sợ tột cùng, đặt nền móng cho một vương quyền mà ở đó, tiếng thét của rồng luôn át đi tiếng cầu kinh của các Septon
VII - Kẻ giết người thân
“Kinslayer” hay “Kẻ giết họ hàng” là một biệt danh bị coi là đáng nguyền rủa ở khắp nơi trên lục địa Westeros. Với một vị vua tàn bạo như Maegor thì việc làm đổ máu họ hàng của chính mình chắc chắn là chuyện sẽ xảy ra, nhất là đối với một kẻ soán ngôi và vẫn còn đó 3 người con trai của Aenys với quyền thừa kế hợp pháp từ người cha quá cố. Khi cháu trai của ông, Aegon và là con trai cả của Vua Aenys, dậy binh đòi lại quyền thừa kế hợp pháp của mình, Maegor đã nhanh chóng tập hợp đội quân và đối đầu quân đội của người cháu trai.
Tại Pinkmaiden, cưỡi trên con rồng Quicksilver của anh, người con trai lớn nhất của King Aenys quá cố quyết sẽ lật đổ người chú của mình, gọi ông là bạo chúa và kẻ chiếm ngôi, dẫn dắt đội quân mười lăm ngàn người đang băng qua Riverland. Những người theo anh đa số đến từ các lãnh chúa ở Westerland và Riverland như: Tarbeck, Piper, Roote, Vance, Charlton, Frey, Paege, Parren, và Westerling, ngoài ra còn có Lãnh chúa Corbray, và người con trai thứ tư của Lãnh chúa Griffin's Roost. Từ Lannisport, có thêm năm trăm người đi dưới lá cờ của người con hoang của Lyman Lannister, Ser Tyler Hill, được cho là nghe theo lời của Lyman để hỗ trợ vị Vương Tử trẻ, và điều này cũng giúp cho ông không có dính líu gì tới chuyện này, nếu Maegor điều tra ra. Đội quân của Nhà Piper không chỉ huy bởi Lãnh chúa Jon cùng những em trai của anh, mà là được người chị Melony dẫn dắt, cô đã mặc bộ giáp sắt của đàn ông và cầm giáo. Mười lăm ngàn người tham gia vào cuộc nổi loạn khi Aegon bắt đầu hành quân băng qua Riverland để giành lấy Ngai Sắt trên lưng con rồng yêu quý của Vua Aenys, Quicksilver. Mặc dù hàng ngũ của họ toàn là những chỉ huy trẻ và các hiệp sĩ có tiếng, nhưng không một lãnh chúa lớn nào trong các Đại Gia Tộc tham gia đội quân của Vương Tử Aegon... nhưng Tyanna, chủ quản gián điệp, đã viết cảnh báo cho Maegor rằng Storm's End, the Eyrie, Winterfell, và Casterly Rock đều đang âm thầm liên lạc với Vương hậu Alyssa. Trước khi ủng hộ Vương Tử Dragonstone, tất cả đều muốn anh ta chứng minh khả năng của mình. Aegon cần phải chiến thắng trận này
Tại phía nam Hồ Mắt Thần, hai đội quân của 2 con rồng gặp nhau và giao tranh là điều khó tránh khỏi, và đây cũng là lúc mà biệt danh “Kinslayer” của Maegor được khai sinh. Trên bầu trời, khi Vương Tử Aegon vừa bay lên, binh lính bên dưới la hét và chỉ lên trời, Balerion the Black Dread đang bay lên từ phía nam.
Lần đầu tiên kể từ the Doom of Valyria, 2 con rồng chạm trán với nhau ngay trên trời, trong khi những đội quân chiến đấu bên dưới. Quicksilver, chỉ mới bằng một phần tư kích thước của Balerion, không thể nào chống chọi với con rồng già và dữ tợn hơn. Những quả cầu lửa trắng của nó đều bị nuốt chửng bởi những luồng lửa đen to lớn. Cuối cùng Balerion xuất hiện từ bên trên, dùng hàm cắn vào cổ Quicksilver, rồi xé toạc một cánh của con rồng nhỏ ra khỏi cơ thể. Tiếng hét của con rồng vang khắp chiến trường, từ trên cao Quicksilver đâm thẳng xuống đất, cùng với nó là Vương tử Aegon. Nếu cuộc chiến trên không trung giữa hai con rồng diễn ra chóng vánh, thì trận chiến dưới mặt đất tại phía nam Mắt Thần lại là một cơn ác mộng kéo dài và đẫm máu hơn gấp bội. Ngay khi bóng dáng của Quicksilver tan biến trong làn khói đen của Balerion, những người ủng hộ Vương tử Aegon hiểu rằng hy vọng của họ đã chết theo chủ soái. Sự hoảng loạn bao trùm, binh lính vứt bỏ vũ khí tháo chạy trong vô vọng, nhưng họ sớm nhận ra mình đã rơi vào một cái bẫy không lối thoát. Đội quân của Maegor xuất hiện ở mọi ngả đường, biến cuộc rút quân thành một cuộc thảm sát tàn bạo.Cho đến khi mặt trời lặn, hơn hai ngàn người của phe Aegon đã nằm lại trên cánh đồng, dù họ chỉ đối đầu với một lực lượng nhỏ hơn nhiều từ phía nhà vua. Danh sách những người tử nạn kéo dài như một bản cáo trạng đau thương: Lãnh chúa Alyn Tarbeck, Denys Snow – đứa con hoang xứ Barrowton, Lãnh chúa Ronnel Vance, Ser William Whistler, và cả Melony Piper cùng ba người em trai của bà. Nhưng tổn thất lớn nhất, vết sẹo sâu nhất trong lòng vương triều, chính là cái chết của Aegon the Uncrowned (Aegon Vô Miện), Vương tử Dragonstone. Về phía phe chiến thắng, sự mất mát đáng kể nhất là Ser Davos Darklyn thuộc Đội Vệ Vương, người đã gục ngã dưới lưỡi kiếm thép Valyria Lady Forlorn của Lãnh chúa Corbray.
Nửa năm kế tiếp là một thời kỳ đen tối của những cuộc phán xét và hành quyết diễn ra liên miên. Trong khi Maegor muốn tận diệt mọi mầm mống phản loạn, Thái hậu Visenya – với sự lạnh lùng và tỉnh táo đặc trưng – đã đưa ra lời khuyên thực dụng hơn. Bà cho rằng nên tha mạng cho một vài lãnh chúa nổi loạn để duy trì sự ổn định, nhưng cái giá của sự sống là vô cùng đắt đỏ: họ phải dâng nộp đất đai, tước hiệu và gửi con cái đến King's Landing làm con tin. Những kẻ sống sót sau trận Mắt Thần không còn là những lãnh chúa kiêu hãnh, mà chỉ là những cái xác không hồn sống dưới cái bóng khổng lồ của Balerion.

Vương tử nhỏ Viserys
Thế nhưng Aegon không phải người con trai duy nhất của vua Aenys quá cố bỏ mạng. Bi kịch tiếp theo của gia tộc Rồng thiêng xảy ra vào năm 44 AC, khi ấy Thái hậu Visenya càng ngày trở nên ốm yếu và già đi, thịt không còn gì ngoài trừ xương và rồi qua đời vào cùng năm. Chính trong sự kiện ấy, Vương hậu Alyssa đã đã dẫn hai con chạy trốn khỏi Dragonstone... tới đâu, thì không ai biết được. Họ thậm chí còn lấy luôn cả thanh kiếm Dark Sister từ phòng của Visenya. Điều ấy đã làm cơn thịnh nộ của Maegor như bùng nổ bởi ta đều biết Dark Sister là di vật quá cố của Visenya.Việc Alyssa (người mà Maegor luôn coi thường) có thể lấy trộm nó ngay dưới mũi mình là một cái tát vào danh dự của ông. Không những thế việc mất đi 2 con tin giá trị là Jaehaerys và Alysanne cũng sẽ tiềm ẩn nguy cơ ngai sắt lung lay. Việc Jaehaerys có được Dark Sister đồng nghĩa với việc vị vương tử trẻ đã có đủ tố chất của một vị vua: Dòng máu rồng, sự ủng hộ của các đại lãnh chúa, và thanh kiếm thép Valyria của tổ tiên. Có lẽ Maegor không nhận ra điều này nên ngay sau khi biết tin, ông đã trút cơn giận điên cuồng lên người con trai thứ của anh trai – Vương Tử Viserys.
Nhà vua ra lệnh cho các hiệp sĩ bắt hầu cận của mình, Vương Tử Viserys. "Nhốt vào ngục tối rồi tra khảo nó thật kỹ vào," Maegor ra lệnh. "Hỏi xem mẹ nó đã đi đâu." "Thằng nhóc chắc có thể không biết," Ser Owen Bush nói, anh là Vệ Vương của nhà vua. "Vậy thì giết nó đi," câu trả lời nổi tiếng của nhà vua. "Có thể con điếm đó sẽ trở lại đây lấy xác của nó." Vương Tử Viserys thực sự không biết mẹ của mình đi đâu, thậm chí khi cả Tyanna xứ Pentos sử dụng ma thuật lên anh. Sau chín ngày bị tra khảo, vị Vương Tử chết. Xác của anh bị quăng ra sân ngoài của Red Keep suốt hai tuần lễ theo lệnh của nhà vua "Để mẹ của nó lại tới đây lấy cái xác đó," Maegor nói. Nhưng Vương hậu Alyssa không bao giờ xuất hiện, và cuối cùng nhà vua ra lệnh thiêu cái xác. Vị Vương Tử chỉ mới mười sáu tuổi khi anh bị giết, và rất được người dân cũng như nhiều lãnh chúa yêu mến. Cả vương quốc đều thương khóc cho anh.
Sự kiện này có thể coi là một trong những sự kiện làm giọt nước tràn li bởi ở đây Maegor đã sát hại đến tận 2 người cháu của mình, điều ấy làm cho cả vương quốc ghê tởm và kinh miệt đồng thời công khai ủng hộ Jaehaerys sau này.
VIII - Những bí mật chỉ Rồng biết
"Chỉ có dòng máu của rồng mới được biết những bí mật của pháo đài mà các chúa Rồng đã dựng nên."

Những bí mật của Red Keep
Ngoài thành tựu dẹp loạn Thất diện Giáo ra thì một trong hai thành tựu lớn nhất đời Maegor đó là việc công trình xây dựng Red Keep cuối cùng cũng hoàn thành vào năm 45 AC đánh dấu cho quyền lực ngự trị của gia tộc rồng thiêng ở lục địa đồng thời mở xảy rả sự kiện kinh hoàng. Nếu Aegon I là người đặt viên gạch đầu tiên, thì Maegor chính là kẻ đã dùng máu để gắn kết những viên gạch đó lại. Khi những viên gạch cuối cùng của Red Keep được đặt xuống, Vua Maegor đã bày ra một màn kịch tri ân đầy tàn nhẫn. Ông ra lệnh tổ chức một đại tiệc linh đình kéo dài suốt ba ngày đêm để thưởng công cho các thợ xây, thợ đá và kiến trúc sư - những người đã đổ mồ hôi và tài năng để tạo nên tòa lâu đài tuyệt mỹ nhất thế giới. Rượu ngon từ vùng Reach chảy tràn trong hàng chục thùng gỗ, thức ăn hảo hạng chất đầy bàn và những kỹ nữ xinh đẹp nhất được đưa đến để chiều lòng những người thợ. Thế nhưng, khi men say còn chưa dứt và tiếng cười còn vang vọng, cơn ác mộng đã ập tới. Theo lệnh của nhà vua, các hiệp sĩ hoàng gia bất ngờ xông vào, vung kiếm tàn sát từng người một không sót một ai. Maegor tin rằng, chỉ bằng cách đó, những bí mật về các lối đi ngầm, cửa sập và hầm ngục của Red Keep mới mãi mãi thuộc về một mình ông. Xương cốt của những người thợ khốn khổ ấy bị chôn vùi ngay dưới nền móng của chính tòa lâu đài mà họ vừa tạo dựng, biến Red Keep thành một pháo đài được xây bằng gạch, vôi, máu và cả sự phản bội.

Hố Rồng được xây dựng
Không dừng lại ở đó, nhà vua tiếp tục dọn dẹp đống đổ nát của Sept of Remembrance trên đỉnh đồi Rhaenys - nơi từng là chiến trường đẫm máu mà ông đã thiêu rụi bằng lửa rồng. Dưới đống tro tàn ấy là xương cốt trắng xóa của hàng trăm hiệp sĩ đã bỏ mạng. Tại vị trí linh thiêng bị vấy bẩn này, Maegor tuyên bố sẽ dựng lên một "cái chuồng cho những con rồng" một tổ ấm khổng lồ xứng tầm với Balerion, Vhagar và bầy rồng của nhà Targaryen. Việc xây dựng Hố Rồng bắt đầu trong một bầu không khí rùng rợn. Sau thảm kịch tại Red Keep, không còn một thợ xây tự do nào dám đặt chân đến công trường của nhà vua; họ thà bỏ trốn vào rừng sâu còn hơn là nhận vàng của bạo chúa. Để duy trì tiến độ, Maegor buộc phải dùng đến các tù nhân khổ sai, xích họ lại và cưỡng bức lao động dưới sự giám sát khắc nghiệt của các thợ xây và kiến trúc sư được thuê từ Myr và Volantis - những kẻ ngoại bang không biết đến nỗi kinh hoàng của vương quốc. Hố Rồng, cũng giống như Red Keep, được hình thành từ sự cưỡng ép và nỗi sợ hãi tột cùng, báo hiệu một triều đại mà ngay cả đá đá cũng nhuốm màu oán hận. Việc xây dựng Hố Rồng ngay trên nền của Sept of Remembrance là một hành động sỉ nhục trực tiếp vào Thất Diện Giáo. Maegor muốn khẳng định rằng: Rồng chính là những vị thần duy nhất tại Westeros. Và nỗi kinh hoàng ấy vẫn còn được kéo dài khi vào năm 46 AC, Maegor trở về Red Keep sau những cuộc dẹp loạn tự phát với tàn dư của Thất Diện Gíao cùng chiến lợi phẩm là hai ngàn xương sọ, thành quả từ chiến dịch của nhà vua. Ông tuyên bố rằng chúng là của các Poor Fellow và các Con trai Thần Chiến Binh, rồi quăng tất cả xuống bên dưới ngai sắt... nhưng đa số tin rằng những chiến lợi phẩm đó thực chất là của những người dân thường không mắc tội gì ngoại trừ lòng tin của họ. Vào giai đoạn ấy sự kinh hãi đã bao trùm lên mọi ngóc ngách ở Vương Đô và chả có dấu hiệu gì về việc Maegor sẽ ngưng điên cuồng và bạo tàn.
IX - Lục Vương Hậu
Tính đến năm 45 AC, Bạo chúa có 3 người vợ nhưng lại chưa có một người thừa kế nào mang dòng máu của ông. Điều ấy khiến cho khao khát về việc có một người con của Maegor càng lúc càng lớn và cũng giống như truyền thống ít phổ biến hơn của các chúa Rồng của Old Valyria trước, đa thê sẽ là lựa chọn tốt để gia tăng tỉ lệ có con.

Vương hậu Ceryse Hightower
Người vợ đầu tiên của ông là Ceryse Hightower đã đột ngột trở bệnh và qua đời không lâu sau khi Red Keep được xây xong. Nhiều tin đồn cho rằng có lúc vị vương hậu này cãi lại nhà vua nên ông ra lệnh cho Ser Owen cắt lưỡi bà. Nhưng bà đã chống cự lại và lưỡi dao của Ser Owen cắt ngay cổ của bà. Mặc dù không có ai xác thực câu chuyện này, nhưng vào thời điểm đó ai cũng tin là vậy. Tuy nhiên, cho đến ngày nay, các maester đã cho rằng câu chuyện đó đã bị thêu dệt bởi kẻ thù của nhà vua chỉ để làm ông mang thêm nhiều tiếng xấu.

Vương hậu Alys Harroway
Người vợ thứ hai của ông là Người vợ thứ hai của ông là Alys Harroway, người đã cùng ông sang Pentos và trở về ngay sau khi Maegor lên ngôi. Vào năm 44 AC, niềm hy vọng về một người kế vị của Vua Maegor dường như đã được thắp sáng khi Vương hậu Alys Harroway thông báo mang thai trong sự hân hoan của cả triều đình, khiến nhà vua tin rằng các vương phi khác cũng sẽ sớm nối gót, đồng thời ông ra lệnh cho Grand Maester Desmond cùng các septa và bà đỡ phải túc trực chăm sóc bà hết mực cẩn thận. Tuy nhiên, bi kịch ập đến vào tuần trăng thứ ba khi Vương hậu Alys bị băng huyết và trở dạ ra một quái thai dị dạng với tứ chi cong queo, đầu to và không có mắt, khiến Maegor kinh hoàng gào thét trong tuyệt vọng rằng đó không phải con mình rồi lập tức trút cơn thịnh nộ lên đầu Grand Maester, bà đỡ và các septa bằng những bản án tử hình ngay tức khắc. Giữa không khí tang tóc đó, Vương hậu Tyanna – chủ quản gián điệp của nhà vua – đã đưa ra một cáo buộc chấn động khi Maegor đang ngồi trên Ngai Sắt với thủ cấp của Grand Maester trên tay, bà khẳng định rằng vì lo sợ số phận già nua không con cái như Vương hậu Ceryse, Alys và cha mình là Cánh tay phải Lucas Harroway đã thiết lập một mạng lưới gian dâm tinh vi, đưa những người đàn ông có khả năng sinh con khỏe mạnh vào phòng ngủ của Vương hậu những đêm nhà vua vắng mặt. Dù ban đầu khinh bỉ cho rằng Tyanna chỉ đang ghen tị, nhưng trước danh sách hai mươi người đàn ông từ hiệp sĩ đến thợ rèn và những lời tự thú sau khi bị tra tấn, Maegor đã ra lệnh thực hiện một cuộc thanh trừng đẫm máu và bí mật, bắt giữ cha con nhà Harroway ngay tại giường ngủ và giết chết hai người em gái của Vương hậu khi họ cố bảo vệ cô. Lãnh chúa Lucas bị quăng từ nơi làm việc của ông, trong khi các con trai, anh em và cháu chắt của nhà Harroway lần lượt bị ném xuống hàng rào cọc nhọn quanh pháo đài Maegor’s Holdfast, chịu đựng cái chết đau đớn kéo dài nhiều ngày liền. Riêng Vương hậu Alys đã phải chịu đựng một kết cục thê thảm nhất dưới bàn tay tra tấn của Tyanna suốt hàng tuần lễ trước sự chứng kiến của chính Maegor, để rồi sau khi chết, thi thể cô bị phân làm bảy mảnh và bêu trên các cổng thành cho đến khi thối rữa. Cơn điên cuồng của nhà vua vẫn chưa dừng lại khi ông dẫn quân tiến về Harrenhal và thị trấn Harroway bên dòng Trident, tận diệt đến người cuối cùng mang dòng máu Harroway bất kể đàn ông, phụ nữ hay trẻ nhỏ, xóa sổ hoàn toàn gia tộc này khỏi bản đồ Westeros như một lời cảnh báo tàn khốc về cái giá của sự phản bội.

Vương hậu Tyanna
Người vợ thứ ba của vua Maegor không ai khác chính là chủ quản gián điệp Tyanna của Pentos. Mối quan hệ giữa Maegor và Tyanna xứ Pentos là một trong những chương kỳ dị và hắc ám nhất trong lịch sử nhà Targaryen từng có. Nếu như người mẹ Visenya là người rèn giũa nên bản tính chiến binh của Maegor, thì Tyanna chính là con quỷ sau lưng dẫn dắt ông vào sự điên loạn hoàn toàn. Tyanna không phải là một tiểu thư khuê các. Bà là con ngoại hôn của một magister xứ Pentos, từng là một kỹ nữ và được đồn đại là một phù thủy hắc ám. Khi Maegor bị lưu đày tại Pentos, Tyanna đã trở thành người tình của ông. Điểm khác biệt của bà với những người vợ khác là bà không sợ hãi Maegor. Bà hiểu rõ bóng tối trong lòng ông và biết cách nuôi dưỡng nó. Khi Maegor trở về Westeros để đoạt ngôi, Tyanna đi theo như một cái bóng không thể tách rời. Và bước ngoặt thật sự đến sau cuộc xét xử bảy người, khi Maegor bị trọng thương và được Tyanna chữa trị, đã có rất nhiều giả thuyết cho rằng Tyanna đã sử dụng ma thuật để hồi sinh ông và vào giai đoạn đó, Maegor thực sự đã chết và chỉ còn lại một cái xác với cơn cuồng nộ vô hạn cùng sự hung bạo vô hồn. Tyanna sau được phong thành chủ quản gián điệp đầu tiên trong lịch sử và một số lời đồn còn cho rằng cô ta có thể nói chuyện với những con chuột và nhền nhện, và tất cả loại sâu bọ ở King's Landing vào ban đêm sẽ kể cho cô ta nghe những câu chuyện về những kẻ dám chống lại nhà vua. Với tâm địa đen tối và tàn ác chả việc gì Tyanna không dám làm kể cả đó là tra tấn Vương Tử trẻ Viserys hay phát hiện và hành xác Vương hậu Alys Harroway. Và sự độc ác ấy còn được thể hiện rõ hơn nữa với những người vợ còn lại của Maegor.
Ba người vợ còn lại của vua Maegor lại là một câu chuyện khác, với việc 2 vương hậu đầu tiên của mình đã chết và chỉ còn lại Tyanna, việc có một người con (kể cả là con hoang) với Vua Maegor lại tiếp tục gặp khó khăn. Nỗi ám ảnh về một người nối dõi đã đẩy Maegor vào những quyết định tàn bạo chưa từng có. Bất chấp những lời khuyên từ Tiểu Hội đồng về việc liên minh với nhà Dayne xứ Starfall hay chọn những tiểu thư nhà Celtigar, nhà vua đã đưa ra một lựa chọn khiến cả vương quốc bàng hoàng: ông quyết định cưới cùng lúc ba người phụ nữ, và tất cả họ đều là những góa phụ mà chồng của họ đã chết dưới tay ông hoặc do mệnh lệnh của ông.
Người đầu tiên là Vương nữ Rhaena Targaryen, cháu gái của nhà vua và là góa phụ của vương tử quá cố Aegon. Sau thất bại của chồng tại Hồ Mắt Thần, Rhaena đã phải sống trong lo sợ, nhuộm tóc và gửi hai con gái là Aerea và Rhaella đi ẩn dật tại những nơi bí mật để tránh sự truy sát của người chú tàn bạo. Tuy nhiên, rồng Dreamfyre của cô là thứ không thể che giấu. Khi lệnh triệu tập của Maegor gửi đến Fair Isle, vì không muốn nhìn thấy lâu đài của nhà Farman bị thiêu rụi bởi lửa của Balerion, Rhaena đã phải nuốt nhục quay về Red Keep để cưới kẻ đã sát hại chồng mình. Maegor toan tính rằng, bằng cách cưới Rhaena, ông sẽ triệt tiêu quyền thừa kế của dòng dõi anh trai Aenys và hợp thức hóa vương miện của mình. Người vợ thứ hai được chọn là Tiểu thư Jeyne Westerling. Cô là góa phụ của Lãnh chúa Alyn Tarbeck, một lãnh chúa đã tử trận khi chiến đấu cho Hoàng tử Aegon. Jeyne là một phụ nữ mảnh khảnh với mái tóc nâu, người vừa mới sinh hạ một đứa con trai cho người chồng quá cố. Dù đang được theo đuổi bởi nhà Lannister thành Casterly Rock, nhưng không một thế lực nào dám cản đường Maegor khi ông đã để mắt tới cô. Đáng thương nhất là Tiểu thư Elinor Costayne, người vợ trẻ mười chín tuổi của Ser Theo Bolling. Elinor là minh chứng sống cho khả năng sinh sản mà Maegor khao khát khi đã sinh cho Bolling ba người con trai khỏe mạnh. Để chiếm đoạt cô, Maegor đã gán cho Ser Theo tội danh mưu phản cùng Thái hậu Alyssa. Sau khi chém đầu Bolling, nhà vua chỉ cho phép Elinor khóc tang chồng đúng bảy ngày trước khi ép cô phải bước vào lễ đường. Ba cuộc hôn nhân này không dựa trên tình yêu hay sự liên minh truyền thống, mà là một sự cưỡng đoạt chính trị và sinh học. Maegor tin rằng với ba người vợ đã chứng minh được khả năng sinh nở, cơ hội có được một hoàng tử sẽ tăng gấp ba. Tuy nhiên, lịch sử đã chứng minh rằng ngay cả sức mạnh của Balerion hay sự tàn bạo của Ngai Sắt cũng không thể giúp Maegor thoát khỏi lời nguyền không con, biến những nàng dâu này thành chứng nhân cho sự sụp đổ cuối cùng của một bạo chúa. Vào một ngày xuân tươi đẹp năm thứ 47 AC, Maegor Targaryen lấy ba người vợ ở sân ngoài của Red Keep. Mặc dù mỗi người đều mặc bộ đồ và áo choàng đại diện cho gia tộc mình, nhưng tất cả người dân ở King's Landing đều gọi họ là "Những cô dâu đen," vì họ đều là góa phụ.
X - Lời nguyền bạo chúa
Tại buổi lễ, sự hiện diện của các con trai từ hai phu nhân Jeyne và Elinor là một lời nhắc nhở tàn nhẫn: họ chỉ có thể bảo toàn mạng sống cho con mình bằng cách chấp thuận cuộc hôn nhân khiên cưỡng này. Duy chỉ có Vương nữ Rhaena vẫn giữ thái độ phản kháng sắt đá, cho đến khi Tyanna xuất hiện cùng hai bé gái mang dòng máu Targaryen thuần khiết. "Ngươi thật ngây thơ khi nghĩ có thể giấu chúng khỏi ta," Tyanna buông lời chế nhạo lạnh lùng. Nhìn thấy các con rơi vào tay ả phù thủy, Rhaena đành cúi đầu, thốt ra lời thề nguyện trong nước mắt nghẹn ngào. Những truyền thuyết về đêm tân hôn đó đến nay vẫn là một ẩn số đầy mê hoặc và kinh hãi. Người ta đồn đoán liệu nhà vua có chung chăn gối với cả ba vương hậu cùng lúc, hay lần lượt chiếm đoạt từng người trong đêm định mệnh? Có kẻ nói Rhaena đã giấu dao dưới gối với ý định ám sát bạo chúa, lại có người thề rằng chính Elinor Costayne đã cào nát lưng nhà vua trong cơn phẫn nộ. Ngay cả việc Jeyne Westerling thực sự đã uống chén thuốc bổ kỳ lạ của Tyanna hay hất thẳng vào mặt bà ta cũng là một câu hỏi không lời đáp, bởi lẽ bí mật đó đã theo họ xuống mồ trước khi triều đại của Vua Jaehaerys bắt đầu.

3 nàng dâu đen
Sau khi hôn lễ kết thúc, Maegor chính thức tuyên bố Aerea – con gái của Rhaena – là người thừa kế hợp pháp của Ngai Sắt cho đến khi các vị thần ban cho ông một vương tử. Trong một động thái chia cắt tàn nhẫn để thị uy, ông gửi đứa trẻ còn lại là Rhaella tới Oldtown, bắt cô bé phải từ bỏ vinh hoa để trở thành một septa vĩnh viễn.Tưởng chừng như việc cưới thêm 3 người nữa sẽ thực sự giúp Maegor có con nhưng cơn ác mộng giờ mới thực sự bắt đầu. Sáu tháng sau đại hôn, niềm hy vọng le lói hiện về khi Cánh tay phải của Vua, Lãnh chúa Celtigar, thông báo Vương hậu Jeyne đã mang long thai, theo sau đó là tin vui tương tự từ Vương hậu Elinor. Maegor phấn khích ban thưởng đất đai, tước hiệu hậu hĩnh cho gia tộc của họ, nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Chỉ ba tuần trăng sau, Jeyne đột ngột chuyển dạ trong đau đớn dữ dội và hạ sinh một quái thai dị dạng - không tay, không chân, mang hình thù quái gở với cơ quan sinh dục của cả nam lẫn nữ. Cả mẹ lẫn con đều không thể qua khỏi đêm định mệnh ấy. Khắp vương quốc bắt đầu xầm xì về một lời nguyền kinh tởm giáng xuống đầu bạo chúa. Người ta rỉ tai nhau rằng vì Maegor đã sát hại cháu trai, báng bổ thần linh, tàn sát bừa bãi và chìm đắm trong dục vọng đồi bại, nên huyết thống của ông đã bị đầu độc, chỉ có thể sinh ra sâu bọ thay vì người nối dõi. Tuy nhiên, Maegor dường như đã nhìn thấu một âm mưu tàn độc hơn. Ông lập tức ra lệnh cho các Vệ vương tống giam Tyanna vào ngục tối.
Tại đây, chưa đợi đến khi các đòn tra tấn bắt đầu, ả phù thủy người Pentos đã thản nhiên thừa nhận tội ác: chính thị đã dùng độc dược sát hại những đứa trẻ trong bụng Jeyne Westerling và Alys Harroway trước đây. Tyanna còn để lại một lời nguyền rủa sau cùng dành cho Elinor Costayne. Trong cơn thịnh nộ tột độ, Maegor tự tay dùng thanh bảo kiếm Blackfyre mổ phanh lồng ngực Tyanna, móc tim ả quăng cho chó dữ. Thế nhưng, cái chết của Tyanna không thể ngăn chặn sự báo thù mà ả đã sắp đặt. Nhiều tuần trăng sau, vào một đêm tăm tối, Vương hậu Elinor cũng hạ sinh một quái thai không mắt và mang đôi cánh của loài bò sát, chính thức dập tắt hy vọng cuối cùng về một người thừa kế của nhà vua.
Và đấy vẫn chưa phải là điều tồi tệ nhất
Khi sự tàn bạo ngày một gia tăng, sẽ có những kẻ thân tín không thể chịu đựng được nữa mà rời bỏ nhà Vua, và cũng sẽ những cuộc nổi dậy để phá tan xiềng xích đó. Từ Riverland cho đến the Reach đã bắt đầu xuất hiện trở lại để thách thức vương triều tàn dư của Thất Diện Giáo, những kẻ không thể chịu đựng nổi sự tàn ác vô nhân đạo ấy. Nhưng cú đánh nặng nề nhất phải là ở Stom’s End, trên bờ biển lộng gió của vịnh Shipbreaker, Lãnh chúa Rogar Baratheon dõng dạc tuyên cáo Hoàng tử trẻ Jaehaerys Targaryen mới chính là vị quân vương đích thực của Westeros. Để đáp lại sự ủng hộ kiên trung đó, Jaehaerys phong Rogar làm Cánh tay phải của Vua. Giữa sự chứng kiến của Thái hậu Alyssa và em gái Alysanne, vị hoàng tử mười bốn tuổi tuốt thanh bảo kiếm Dark Sister khỏi bao, thề quyết tâm chấm dứt triều đại tàn bạo của người chú Maegor. Trong tiếng hò reo của hàng trăm lãnh chúa vùng Stormlands, Jaehaerys hiện lên như một hiện thân của hy vọng: một thiếu niên tuấn tú, tinh thông cung thương, cưỡi ngựa thiên bẩm và là kỵ sĩ của đại long Vermithor màu đồng rực rỡ.
Sức mạnh của phe nổi dậy không chỉ dừng lại ở đó. Trong khi Alysanne sở hữu rồng Silverwing, Lãnh chúa Rogar đã khích lệ quân sĩ bằng lời khẳng định đanh thép: "Maegor chỉ có một con rồng, còn vị vương tử của chúng ta có tới hai." Nhưng con số ấy sớm tăng lên thành ba. Ngay khi tin tức truyền đến Red Keep, Vương nữ Rhaena đã âm thầm cưỡi rồng Dreamfyre đào thoát tới Storm’s End để hội quân cùng em trai. Cô không chỉ mang theo con gái Aerea mà còn kịp lấy trộm thanh kiếm Blackfyre ngay trong phòng ngủ của Maegor, tước đi biểu tượng quyền lực tối cao cuối cùng của bạo chúa.
XI - Kết thúc triều đại đẫm máu
Kết cục của Maegor có lẽ cũng bí ẩn và đẫm máu không kém gì triều đại của ông. Khi những tin xấu liên tục truyền đến tai, dường như ông không còn biết phải làm gì khi xung quanh bị bửa vây bởi sự phản bội. Grand Maester Benifer, người lẽ ra phải gửi quạ kêu gọi quân viện trợ, đã chọn cách đào nhiệm sang Pentos. Tại Oldtown, Lãnh chúa Hightower công khai chống lệnh vua khi từ chối chém đầu Vương nữ Rhaella để trừng phạt sự trốn chạy của mẹ cô. Ngay cả những vệ sĩ thân tín nhất cũng rời bỏ ông: hai hiệp sĩ Vệ Vương đào tẩu sang phe Jaehaerys, trong khi Ser Owen Bush bị tìm thấy đã chết một cách nhục nhã bên ngoài một nhà thổ. Cú đòn chí mạng giáng vào Maegor chính là sự rời đi của Lãnh chúa Velaryon thành Driftmark. Việc mất đi nhà Velaryon đồng nghĩa với việc hạm đội hoàng gia – huyết mạch trên biển của nhà Targaryen – đã tan biến. Theo sau đó, các gia tộc lớn lừng lẫy như Tyrell, Hightower, Redwyne, Lannister, Arryn và Royce lần lượt dựng cờ biểu tượng của Vương tử trẻ Jaehaerys.

Cái chết bí ẩn
Tại King's Landing, Maegor chỉ còn tập hợp được một nhóm nhỏ các lãnh chúa vùng Crownlands như Darklyn, Massey, Towers và Rosby. Tổng cộng quân số chỉ vỏn vẹn bốn ngàn người, với chưa đầy một phần mười là hiệp sĩ – một con số nực cười so với đại quân đang tiến về thủ đô. Trong buổi họp chiến lược cuối cùng tại Red keep, khi Lãnh chúa Hayford cả gan khuyên nhà vua nên đầu hàng và gia nhập Đội Tuần Đêm, Maegor đã tự tay chém đầu ông ta ngay tại chỗ, cắm chiếc đầu lâu lên ngọn thương đặt sau Ngai Sắt như một lời cảnh cáo cuối cùng. Một hồi sau, Maegor giải tán các lãnh chúa và ở lại một mình trong căn phòng tối với Ngai Sắt. Đó là lần cuối cùng người ta nhìn thấy ông còn sống. Vài giờ sau, khi ánh bình minh bắt đầu len lỏi vào sảnh đường, Vương hậu Elinor đã phát hiện ra một cảnh tượng kinh hoàng: Maegor ngồi gục chết trên Ngai Sắt, bộ hoàng bào đẫm máu. Hai cánh tay ông bị rạch nát bởi những lưỡi gươm của ngai vàng, và một mũi kiếm khác đâm xuyên qua cổ họng, lộ ra bên dưới cằm. Cái chết của Maegor the Cruel vẫn là một trong những ẩn đố lớn nhất của lịch sử. Liệu chính chiếc Ngai Sắt đã chối bỏ và sát hại kẻ không xứng đáng? Hay Vương hậu Elinor đã tự tay báo thù cho người chồng cũ bị Maegor sát hại? Có kẻ lại cho rằng một sát thủ đã lẻn qua những đường hầm bí mật mà chính Maegor từng xây dựng, hoặc đơn giản là vị vua bạo chúa đã tự kết liễu đời mình trong cơn tuyệt vọng cùng cực để tránh mùi vị của thất bại.
Triều đại của Maegor I kết thúc sau sáu năm và sáu mươi sáu ngày đầy máu lửa. Thi thể ông được thiêu rụi ngay tại sân của Red keep, tro cốt được đưa về Dragonstone để nằm cạnh mẹ mình, Thái hậu Visenya. Ông ra đi mà không để lại bất kỳ một người thừa kế nào, để lại một vương quốc kiệt quệ nhưng sẵn sàng cho sự khởi đầu của một thời đại mới dưới tay Jaehaerys I.
XII - Lời kết
Vậy là vừa rồi ta đã tìm hiểu và phân tích về vương triều của Maegor I Targaryen, ông không đơn thuần là một bạo chúa khát máu mà là một hiện tượng lịch sử đầy mâu thuẫn: ông chính là "thanh gươm cần thiết" nhưng cũng là "vết sẹo đau đớn" nhất của vương triều Targaryen. Sự điên loạn của Maegor là sự kết hợp độc hại giữa bản chất chiến binh cực đoan được nhào nặn bởi Thái hậu Visenya và những biến cố ma mị sau khi được phù thủy Tyanna hồi sinh. Ông trị vì không bằng luật pháp hay lòng dân, mà bằng nỗi sợ hãi thuần túy từ ngọn lửa của Balerion và lưỡi kiếm Blackfyre. Phân tích kỹ về triều đại của ông, ta thấy một nghịch lý rằng chính sự tàn độc vô tiền khoáng hậu của Maegor khi tiêu diệt quân đội Thất Diện Giáo và xây dựng Red keep đã dọn sạch những vật cản lớn nhất cho một Westeros thống nhất và khẳng định biểu tượng quyền lực tuyệt đối của gia tộc Rồng thiêng.
Tuy nhiên, bi kịch lớn nhất của Maegor nằm ở sự cô độc tuyệt đối và nỗi ám ảnh về người thừa kế. Việc cưỡng ép kết hôn với các "Nàng dâu đen" và chứng kiến những bào thai quái thai dị dạng ra đời là đòn trừng phạt tâm lý khủng khiếp nhất đối với một kẻ luôn tự phụ về sức mạnh nam tính và dòng máu rồng của mình. Cái chết bí ẩn trên Ngai Sắt của Maegor - với những lưỡi kiếm đâm xuyên qua cổ họng và cổ tay - là một dấu chấm hết mang tính biểu tượng sâu sắc. Nó minh chứng cho một triết lý nghiệt ngã trong thế giới của George R.R. Martin: Một vương triều có thể được thiết lập bằng rồng và lửa, nhưng không thể tồn tại bền vững nếu thiếu đi lòng trắc ẩn và tính chính danh. Maegor chết đi mà không có người nối dõi, để lại một di sản là đống đổ nát, nhưng chính từ đống đổ nát ấy, "Vị Vua Già" Jaehaerys mới có thể gieo mầm cho thời đại hoàng kim dài nhất lịch sử.
Trong bài sau ta hãy cùng đến với vị vua có giai đoạn cai trị lâu nhất Vương triều Targaryen – Vua Jaehaerys I Targaryen.

Sách
/sach
Bài viết nổi bật khác
- Hot nhất
- Mới nhất





