Ông đồ - Vũ Đình Liên
Lần đầu được nghe bài thơ "Ông đồ" là khi tôi học cấp 1. Cái hồi mà bài thơ này còn được in trong sách giáo khoa Ngữ Văn 8 ấy. Anh...
Lần đầu được nghe bài thơ "Ông đồ" là khi tôi học cấp 1. Cái hồi mà bài thơ này còn được in trong sách giáo khoa Ngữ Văn 8 ấy. Anh tôi đi học về hứng hở đọc lại, còn hai đứa em thì cứ ngồi há hốc mồm ra nghe. Thế là từ ấy, "nhà cảm thụ văn học" ra đời. Tôi, hồi đó, cứ nhem nhẻm nhái lại mấy câu thơ trong bài mà thầm nghĩ rằng mình thật học thức!
Chưa từng nghĩ rằng, nó lại trở thành một phần kí ức khó phai đến vậy.
Lên lớp 8, lần đầu tiên tôi được "danh chính ngôn thuận chạm" vào bài thơ ấy bằng chính con mắt và trái tim của mình. Tôi nhớ lúc đó tôi dâng lên một cảm xúc lạ lắm, toàn thân cứ run lên, không biết là vì được gặp lại mảng kí ức ngủ quên hay do những câu thơ quá hay mà trước đây tôi chưa có cơ hội lắng lại để cảm nhận.
Và lại một cái tết nữa đang đến, xin phép để bài thơ này ở đây. Và chúng ta hãy cùng nhau đọc nhé:
Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua.
Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
"Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa, rồng bay".
Nhưng mỗi năm mỗi vắng
Người thuê viết nay đâu?
Giấy đỏ buồn không thắm;
Mực đọng trong nghiên sầu...
Ông đồ vẫn ngồi đấy, Qua đường không ai hay, Lá vàng rơi trên giấy; Ngoài trời mưa bụi bay.
Năm nay đào lại nở Không thấy ông đồ xưa. Những người muôn năm cũ Hồn ở đâu bây giờ?
Ông đồ vẫn ngồi đấy, Qua đường không ai hay, Lá vàng rơi trên giấy; Ngoài trời mưa bụi bay.
Năm nay đào lại nở Không thấy ông đồ xưa. Những người muôn năm cũ Hồn ở đâu bây giờ?
- Vũ Đình Liên -


(nhắc đến Vũ Đình Liên là nhớ đến ông đồ, và nhớ đến "ông đồ" thì ai cũng biết đó là của Vũ Đình Liên)

Sách
/sach
Bài viết nổi bật khác
- Hot nhất
- Mới nhất

