Tôi nhớ lại bản thân của vài năm về trước, đợt đó hay phải ở một mình. Buổi tối muộn, tôi cứ ngồi nhìn màn hình laptop, kéo lên kéo xuống. Rút cục cũng chẳng có gì. Đồng hồ điểm cũng khá muộn, hơn 12h gì đó, nhưng tôi ko buồn ngủ và cũng ko có ý định đi ngủ. Cái cảm giác cứ lặng câm như thế, ko nói chuyện với ai, ko ai biết tôi đang như vậy, như kiểu sự tồn tại của bản thân có hay ko cũng ko ai hay biết hay quan tâm. Tôi cứ ngồi đó dưới ánh đèn bàn vàng vọt, tôi nhỏ bé thu mình lại. Cảm giác như màn đêm và nỗi cô đơn như sắp nuốt chửng bản thân mình. Cho đến khi đầu óc choáng váng, miệng khát khô vì ko thể chịu đựng được nữa, tôi mới lê lết cái thân xác nặng nhọc ấy lên giường. Bây giờ vẫn như vậy, vẫn ngồi thu lu như con hấp cả tối mà chẳng làm được gì, chỉ khác là ko ở một mình mà đã chuyển về nhà. Nên ngủ muộn một chút là bị phụ huynh mắng ngay. Năm nay 24 rồi, mà vẫn cứ sống bao bọc như vậy, công việc thì ko có, tiền dĩ nhiên là không. Vẫn cảm giác tuyệt vọng như lúc mới ra trường 2 năm trước. Tệ thật tệ. Nếu ngày ấy tôi mạnh mẽ hơn, chọn một thứ mà tôi đam mê, chọn một công việc khác đi liệu tôi có như bây giờ? Câu hỏi cũng chỉ để hỏi thôi, vì tôi biết có hối hận cũng ko thể quay trở lại, đáng sợ hơn tất cả, là tôi chỉ cảm thấy trống rỗng, và muốn buông xuôi
Em năm nay dù mới 18 nhưng phần nào cũng hiểu được tâm trạng của chị . Hồi mới vào cấp 3 em cũng rất tuyệt vọng , điểm sa sút , bản thân cũng nhụt chí . Thậm chí đến năm ngoái em cũng cảm thấy hối hận như chị , cũng mong ngày ấy mình làm thế này thế kia thì nó đã khác . Nhưng đến bây giờ thì em cảm thấy phần nào hạnh phúc vì điều ấy đã trải qua . Nhờ lười học , em mới biết hậu quả của nó , mới hối hận và mới cố gắng thay đổi . Nhờ có những lúc tuyệt vọng , em mới thấy những gì xảy ra trong cuộc sống của mình thật vui vẻ và bình thường , không thấy buồn phiền những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống , em cũng thấy cảm thông cho người khác hơn . Trong lúc tuyệt vọng em cũng nghĩ đến nhiều thứ hơn và tìm ra mục tiêu chính cho bản thân mình để quyết tâm và cố gắng . Có thể đối với chị 24 tuổi đã là dấu chấm hết và mặc lại cho số phận nhưng đối với em điều đó lại là khởi đầu mới . Có rất nhiều người từ trước lúc 24 tuổi như chị người ta cố gắng nhưng sau đó người ta dừng lại . Thà rằng 24 thay đổi để sau này không cảm thấy hối hận nữa hoặc đến khi chết 70-80 tuổi rồi vẫn không hết hối hận chị à . Nếu bây giờ chị thay đổi thì vẫn còn có hàng ngàn cơ hội ấy chứ . Em biết rằng ở Việt Nam rất khó xin việc vì có nhiều con ông cháu cha , nhiều người lợi dụng người khác , nhiều người chỉ nhìn tấm bằng hay nhìn điểm mà xem xét người khác ... Nhưng không có nghĩa là không có người tốt , người nhìn được tài năng của người khác . Nếu bây giờ chị cứ cố gắng lại 1 lần nữa , học cái gì mà chị cảm thấy có thể làm việc thật tốt đi. Chị mà có đam mê thật sự thì chắc chắn chị sẽ rất giỏi trong việc đó . Trong cuộc sống thì cứ vui vẻ hòa đồng , chân thành , giúp đỡ người khác , sống năng động hơn và sinh hoạt điều độ hợp lý , thì em tin chắc rằng nếu chị không tìm được việc thì sẽ có người tìm việc cho chị . Không những thế , bố mẹ chị và mọi người xung quanh cũng sẽ phần nào cảm thấy vui vẻ nhờ chị đó . Cứ tìm một mục tiêu đích thực nào đó và bám lấy nó để nỗ lực không ngừng chị nhé .
Số comment của em từ trước đến giờ đếm trên đầu ngón tay nhưng hôm nay em đọc được 1 người đã nghĩ giống mình nên em phải viết ra những lời này . Em tin tưởng ở chị !
có nhiều thứ khiến c ko thể bỏ mặc công việc ngành nghề cũ mà vẫn cứ phải theo e ạ, bao năm nay c vẫn cố gắng để thích nghi với nghề hiện tại của c, nhưng mà cũng vì khó tìm việc quá nên c mới tuyệt vọng như vậy. c đã cố gắng thay đổi ngành một lần rồi, nhưng đúng là ko phải thứ c đã học nên thực sự rất khó khăn. C cũng cố gắng ít nữa, nếu vẫn ko được chắc cũng sẽ phải tìm một công việc khác gọi là sống đủ với nó thôi. Cũng tại đã thất bại sau nhiều lần rồi nên bây giờ c mới chai lì cảm xúc như thế. C cố gắng tìm những niềm vui nhỏ bé trong cuộc sống để đỡ buồn rầu. Vì đôi khi ko phải cứ chạy theo đam mê là thành công. C bây giờ chỉ muốn sống một đời giản dị, êm đềm thôi ^^ Dù sao cũng cám ơn em vì đã viết dài thật dài như thế. E còn trẻ lắm, hãy gắng sống một tuổi trẻ đầy đam mê nhé
Như chính mình bây giờ vậy. Cũng đang lao đao và hoang mang quá. Thấy bản thân chả có tí định hướng nào, và thấy cuộc sống thật vô vị vì cứ phải cố gắng, cố gắng và cố gắng
https://www.youtube.com/watch?v=hT_oCn0zjR4
Ngay cả bây giờ tôi cũng hay tự sỉ vả bản thân đó thôi, nếu năm đó chọn học trường mình thích thì chắc không đến nỗi như bây giờ. Có việc nhưng tôi không yêu thích nó tí nào
Cũng chả biết an ủi ntn đâu, vì thường cũng nghe nhau kêu than hết rồi..nhưng bây giờ tôi thèm đc kiểu tự do như nàng, bg làm lại chắc cũng chả muộn đâu !
link trên là bài hát =)) hôm nọ xem phim thì biết thấy hay nên share luôn cho nghe =))..nghe điiii
Giờ mình thấy nhiều bạn gặp vấn đề này nhỉ, theo quan điểm của mình nhận thấy (vì 1 số người xung quanh mình cũng vậy), thì thường từ nhỏ mọi thứ đã được giúp đỡ, lựa chọn từ bố mẹ, nên thành ra bản thân không biết phải làm gì, không biết nên chọn ntnao, nếu thất bại thì sẽ dễ sụp đổ hơn các bạn hơi ăn chơi với hư hỏng chút
Nếu bạn nhận ra mọi thứ thì nên thay đổi thôi, mình nhớ có đọc ở đâu đó 1 câu ntnay:
Thời điểm tốt nhất để trồng cây là 20 năm trước.
Thời điểm TỐT THỨ HAI là bây giờ.