Những ngày như hôm nay
The name of life Có rất nhiều ngày, bạn chỉ có một mình. Có rất nhiều ngày, bạn phát hiện ra xung quanh mình không có ai Cũng có...
Có rất nhiều ngày, bạn chỉ có một mình.
Có rất nhiều ngày, bạn phát hiện ra xung quanh mình không có ai
Cũng có rất nhiều ngày, những người bạn nghĩ sẽ đi cùng với bạn suốt cuộc đời, hay hẳn là một khoảng thời gian rất dài, hóa ra lại chuẩn bị rẽ sang một con đường nào đấy khác. Lời chia tay đã soạn, đồ đạc đã sắp xếp, chúng ta chỉ chào nhau một câu rồi quay lưng bước đi nhẹ nhàng.
Còn có những ngày, những người tưởng chừng như đã biết bạn, đã ở rất gần, ngay cạnh, bỗng dưng lại hóa xa xôi. Xòe bàn tay thấy gió thổi qua nhanh, ừ thì trời có vẻ đang bão, mưa gió thét gào mạnh mẽ như sự đấu tranh nội tâm của ai đó. Mưa mãi chẳng ngừng, đường phố Hà Nội cũng nhờ đấy mà vắng vẻ, ngơ ngác đi phần nào. Mở một bộ phim, nhân vật trong phim cũng chỉ vì chút hiểu lầm, chút chuệch choạc, chút tự ti mà bỏ lỡ nhau hết lần này đến lần khác. Cuối cùng thì họ cũng có cái happy ending nhưng đời thực mấy ai có thể "muộn còn hơn không" như thế nữa.
Rồi có những ngày bạn bè thân thiết bỗng biệt tăm trong khi mình đang rất cần họ, trong khi mình đang chông chênh quá đỗi. Bản thân hóa ngớ ngẩn vô duyên với những dòng tin nhắn chẳng có hồi âm, tự cười mình một cái rồi thôi chứ sao. Nếu biết trăm năm là hữu hạn, cớ gì ta không sống thật sâu.
Lại có những ngày, bạn lạc lối chẳng tìm được đường về. Phố đã lên đèn mà bạn chẳng biết mình cần phải đi đâu. Thế rồi bạn cũng chấp nhận rằng, mỗi người một cuộc sống, mỗi người một số phận. Cho dù bạn có cố gắng giữ gìn đến thế nào thì các rạn nứt, khoảng cách vẫn cứ hiện hữu quanh đây.


Chuyện trò - Tâm sự
/chuyen-tro-tam-su
Bài viết nổi bật khác
- Hot nhất
- Mới nhất

dahildu
Có một ngày, nó lên cái xe bus đầu tiên nó thấy dù chẳng biết nó sẽ đưa nó đến đâu, hay sẽ xuống ở chỗ nào, hay ra ngoài để làm gì (trong bài: https://dahildunegu.wordpress.com/2018/10/16/spi-post-ha-noi-chom/).
Có một ngày, cái nỗi đau trong lòng với thể chất và tê tái buốt lạnh giữa chừng xuân vặn xoắn lại với nhau cùng đâm hàng vạn mũi kim vào nó.
Có một ngày, nó ra bừa một quán trà sữa trong thành phố, hình như khi đấy một người bạn hẹn nó nhưng bị lỡ, nó hẹn một người nữa nhưng người đấy cũng bận, rồi nó nghĩ, rồi nó hoảng hốt trong những mối quan hệ của mình, ai cũng bảo nó quen nhiều, thế mà ngồi trà sữa dưng nghĩ mãi chẳng thể hẹn ai.
Có vài ngày, chẳng muốn về phòng với bố, nó hoặc ngủ Hồ Gươm, hoặc chạy xe máy vô định trên đường, chẳng ngờ rằng mình qua luôn 2 tỉnh ngoài Hà Nội.
Nhưng như ngày hôm nay, hay mấy ngày gần đây, nó cũng đang một mình, nhưng cũng chẳng cảm thức cô đơn gì cả. Giờ nó đâm ra lại thích một mình (cũng không phải lúc nào cũng thế, thật ra chỗ này cũng chẳng có ai hay địa điểm chơi như thành phố). Nó từ bao giờ cũng đếch quan tâm lắm xem nó nhắn thì người đấy có rep hay không. Những mối quan hệ đứt gãy hơi nhiều khiến nó thấy, ờ thì một mình cũng thú.
- Báo cáo

Mèo Nhọ
Nhưng nếu cho lựa chọn thì không ai chọn chỉ có 1 mình :(
- Báo cáo

dahildu
từ chiều qua giờ chắc tớ chưa nhìn thấy mặt ai ngoài đời, và tớ nghĩ đó là do mình chọn
Thử đi cafe 1 mình, nơi yên bình ấy, rồi tĩnh lại xem
Nếu cậu muốn


- Báo cáo

Mèo Nhọ
Mình thường xuyên 1 mình. Đi ăn 1 mình, đi cafe 1 mình, đi xem phim 1 mình, ngồi đọc sách 1 mình, đi bộ dạo phố 1 mình =)))). Khá nhiều thời gian mình cảm thấy yên bình, đâu đấy cảm thấy trống rỗng, nhất là khi việc đó diễn ra trong thời gian rất dài :)
- Báo cáo

dahildu
Hmmm, chắc do tính cách nữa nhỉ. Đầu tớ cũng chưa quen và trống rỗng, muốn người nhiều lắm, nhưng sau chắc mệt dần, cả yếu tố trong lẫn ngoài khiến tớ thích một mình hơn ấy.
- Báo cáo