Đây không phải là thơ. Mình không biết làm thơ. Mình lười viết cả câu nên mình xuống dòng liên tục thôi.Water bus ở Venice
===
Từ Fiumicino cho đến Marco Polo Từ Tyrrhenian dạt vào lòng Adriatic Ngọn lửa thần trinh nữ Vesta Ủ nồi hơi trên những tấm lưng ngồi tàu dễ mỏi và bước chân cẩn trọng qua vách vực Cinque.
(5 đồng 1 gói kẹo chanh 10 đồng 1 cốc nước chanh không đường - Manarola 2019)
Dạo Venice giữa trưa hè đổ lửa Gondola lặng thinh chẳng buồn than thở Thả vội mình giữa con hẻm không đâu Tránh cái nắng oi ả váng đầu Mộng mơ về một cốc nước chanh đích thực. Giờ tan tầm nơi bến tàu Ferrovia Hướng về phía Tây trở về nhà Cầu Rialto sau lưng hẵng còn tấp nập.
Căn nhà to có cầu dao nhảy nấc Nồi thịt kho nhà đông con xơi tất Tiểu cường bay lên tất cả quỳ xuống Quả dưa hấu tay ai bổ trăm phần quái dị Chia nhau lặc lè cho xong bữa no nê.
Lớn đầu rồi oẳn tù tì xem ai rửa bát Vạt gối dài nằm cạnh nhau san sát Có người chị nằm ngấp nghé bậc cầu thang Nơm nớp lo nhỡ rơi biết lấy gì đền cho Hà Nội.
Chiều Venice thổi ngạt hơi sức rồi Vẫn nhấn nhá đợi hoàng hôn đỏ rực L’italiano và ngàn cánh chim chao Phải chi hiện thực dối lòng tự nhận là chiêm bao Để khung cảnh này trở lại hoài trước mắt.
Nếu đã có nhau thì sẽ có nhau Chuyến đi dài tới sớm cũng qua mau Để lại túi tiền buồn thiu không mở mắt Chẳng lo nghĩ gì ta mơ tiếp chuyến sau. Và rằng nước Ý có phiền không? Đồng xu hôm nao đã thả xuống Đem ước mơ đêm ấy thở mình vào thực tại Đem tôi trở lại. Đem em trở lại. Sáng thức giấc là 1 màu thiên thanh.