Những điều bất chợt xảy ra, sự tranh cãi bên trong .
Ngày 19-08-24 (17h25) : Là một ngày ảm đạm, với nhiều suy nghĩ trong đầu
Là một ngày ảm đạm, với nhiều suy nghĩ trong đầu , dẫn đến việc cầm viết ghi vào giấy . Với một đầu óc trống rỗng, không chuẩn bị trước kịch bản hay một chủ đề nào.
Cứ cầm viết lến và viết toàn bộ thứ trong đầu.
Nội dung:
* Mối quan hệ này có đúng? Bản thân mình có là vật cản cho người ta?
* Bản thân mình cố giúp người khác trở nên tốt đẹp, vượt qua khó khăn, nhưng chính bản mình không giải quyết được khó khăn hiện tại như thế nào?
* Một đứa vô dụng, ngạo mạn, muốn dẫn dắt người khác . Sự hy vọng mọi thứ trở nên tốt trở thành một sự áp đặt. Liệu bản thân có nên tiếp tục cái gọi là " sứ mệnh" biến mọi thứ , mọi người tốt đẹp ?
Có thật sự mình đang đưa ra lời khuyên đúng ?
* Liệu có phải sự bao dung, dung túng, của người trong gia đình , đã làm bản thân trở thành con người ảo tưởng, mộng mơ và ngạo mạn với những kiến thức, kinh nghiệm từng trải ?
* Sự ảnh hưởng nặng nề của tâm trạng hiện tại. Silent Treatment, cụm từ đã từng nghe qua định nghĩa, từng nghiên cứu và đặt bản thân vào để trải nghiệm -- > NHƯNG lại một lần nữa cảm giác đó trở lại ngay chính ngày 19-08-24, ngày chính bản thân phải bị chịu cái cụm từ này.
* Nó TỆ, TỆ vô cùng , mình thấy như muốn gục, tinh thần, cơ thể trong trạng thái muốn SHUT DOWN ( thiệt ra nghe nó hơi ủy mị , yếu đuối.... MÀ cảm giác cứ tự tuôn khắp người ) , hầu như tê người .
Kiệt quệ trong suy nghĩ . Không nhận được hồi đáp.
Con tim nghẹn, hơi nhói, suy nghĩ đủ thứ viển cảnh, nỗi sợ trồi lên, lặn xuống, lại suy nghĩ, lại trồi lên.
* Hình như nhận ra điểm yếu, nỗi sợ, khuyết điểm lớn nhất nó xuất hiện rồi đó. Lần này nó được hình dung một cách rõ ràng với cung bâc cảm xúc, với một sự đối thoại cùng những câu hỏi " Tại sao?". Nên hãy tìm cách giải quyết nào .
* Nhưng quá nhiều suy nghĩ bắt buộc phải viết ra trên giấy. Một sự bắt buộc của Não khi bị quá tải trong vô vàng viễn cảnh vô lý.
* Xin lỗi, Não ( Lúc này chả biết sao lại xin lỗi , tại nó cũng bất chợt tuôn ra ) . Tim nó quá đáng , nó bắt mi phải nghĩ cách cải thiện và xoa dịu cái con này ( Con đang viết ) .
* Con này đang tự nhận thức được là Hai ngày qua nó đang hành hạ bản thân với cái viễn tưởng vớ vẩn.
Bắt Não luôn trong trạng thái trì trệ về công việc , mục tiêu và hướng đi cho tương lai. ( Thật quá đáng khi phải phục vụ cho con này ) .
* Nhưng mà đừng giận nữa, con bé biết nhận thức được chút rồi. Bắt đầu tìm cách đã thông luồng suy nghĩ. Viết ra trên giấy rồi đó.
* Ờ thì! Có thể đây là một trong những cách để nó xả đi cơn buồn trong lòng. Với không bắt Não làm việc tào lao trong mớ hổn độn.( Mừng lên nào ! ) .
* Con đang viết ( ghi ) , là Tôi. Kiểm điểm lại bản thân. Hãy coi cơ thể là một đền thờ, trung tâm y tế mà bất kỳ cái nào cũng không so sánh được. Một trung tâm hoàn hảo nhất để tự chữa lành.
* Sự việc hiện tại , tôi mông nó đang và cải thiện dần ( 80%) .
* Để Não có không gian và thời gian nghỉ ngơi . LÀM ƠN ! --> Ngừng nuông chiều trong những suy nghĩ tiêu cực.
Một ngày cũng dài, dài đăng đẳng á nhỉ !

Đã kết thúc vài dòng hơi cá nhân . ^^~