Source: Image by<a href="https://pixabay.com/users/stocksnap-894430/?utm_source=link-attribution&amp;utm_medium=referral&amp;utm_campaign=image&amp;utm_content=923882"> StockSnap</a> from<a href="https://pixabay.com//?utm_source=link-attribution&amp;utm_medium=referral&amp;utm_campaign=image&amp;utm_content=923882"> Pixabay</a>
Source: Image by StockSnap from Pixabay
Mình đã từng nghĩ nỗ lực phải là những ngày rất căng. Phải mệt. Phải thiếu ngủ. Phải cố đến mức cảm thấy kiệt sức. Mình đã từng tin rằng nếu mình không “bùng nổ”, không vượt giới hạn, thì có lẽ mình chưa đủ cố gắng.
Và nếu việc của mình chưa hoàn thành mỹ mãn, mình từng nghĩ giải pháp duy nhất là phải cố gắng gấp đôi. Nhưng càng trải nghiệm nhiều hơn, mình nhận ra việc nhân đôi nỗ lực sau mỗi lần chưa đạt được điều mong muốn đôi khi chỉ là một sự ngây thơ, đó chính là việc cố định hình dạng của nỗ lực. 
Ngây thơ hơn nữa là mình tin rằng cứ cố gắng gấp đôi thì chắc chắn sẽ đạt được điều mình muốn. Nhưng càng làm vậy, mình càng khó đạt được điều mong muốn và căng thẳng ngày càng leo thang. Vòng lặp cố gắng – thất bại cứ thế được đẩy lên cao hơn, căng hơn.
Cho đến một lúc không chịu nổi nữa, mình chọn bỏ cuộc.
Phải mãi sau (có lẽ mãi sau chỉ là ý niệm thời gian của mình mà thôi), mình mới “có hứng” (hoặc mình quên đi nỗi đau) để thử lại. Và khi thử lại, mình làm theo một cách khác, một nhịp khác, một tâm thế khác.
Và chính lúc đó, mình mới chợt nhận ra, nỗ lực không chỉ có một hình dáng.
Nỗ lực có những hình dạng rất âm thầm, rất bình thường, chẳng hề hoàn hảo hay nổi cực đoan như ta thường nghĩ tới “nỗ lực” và có lẽ nó cũng chính là lý do khiến những hình dạng này không được công nhận.
Nỗ lực là làm tốt một cách đều đặn.
Không phải xuất sắc nhất thời. Một lần bùng nổ không bằng 100 lần đủ tốt.
Nỗ lực là giảm tiêu chuẩn, nhưng không bỏ tiêu chuẩn.
Hôm nay không viết được 1.000 chữ? Viết 100 chữ. Bài viết chưa đạt được ảnh hưởng như bạn mong muốn? Hãy tiếp tục mài sắc câu chuyện của mình.
Điều này không phải để chứng minh với ai khác, mà để bạn chứng minh với chính mình.
Nỗ lực là bảo vệ năng lượng sống của mình.
Ngủ sớm. Từ chối một cuộc hẹn không cần thiết. Chọn sự tập trung thay vì phân tán.
Đôi khi, giữ mình không kiệt sức đã là một dạng cố gắng.
Nỗ lực là tìm cách khiến việc cần làm trở nên dễ tiếp cận hơn.
Biến nó thành thú vị hơn một chút. Hoặc đơn giản là bắt đầu bằng một phiên bản rất nhỏ.
Nỗ lực cũng là biết tìm sự hỗ trợ khi cần.
Không phải lúc nào tự mình gồng lên cũng là mạnh mẽ. Có khi, mở lời mới là điều khó nhất.
Nỗ lực là thiết kế môi trường thay vì chỉ dựa vào ý chí.
Đặt sách ra bàn. Giấu điện thoại đi. Chuẩn bị từ tối hôm trước.
Ít chiến đấu hơn, nhiều chuẩn bị hơn.
Nỗ lực là quay lại sau khi lệch nhịp.
Không ai giữ được chuỗi hoàn hảo mãi mãi. Khác biệt nằm ở việc ta có quay lại hay không.
Nỗ lực cũng là tiếp tục làm khi mọi thứ đang dễ chịu.
Viết 100 chữ trong một buổi tối yên bình thay vì bỏ qua lịch viết, không đơn thuần chỉ để duy trì một thói quen. Mà để bạn có một bằng chứng nhỏ, rằng mình đã không bỏ cuộc.
Người ta thường nghĩ thử thách làm ta gục ngã. Nhưng có vẻ như sự dễ chịu là thứ khiến ta dễ trượt dài mà không hay biết.
Nỗ lực là chọn ít hơn.
Chỉ giữ lại 1–2 điều thật sự quan trọng và làm đến nơi đến chốn.
Nỗ lực là chấp nhận giai đoạn tầm thường.
Viết dở. Nói lắp. Lúng túng. Ai cũng sẽ phải trải qua đoạn này.
Nỗ lực là dám bỏ đi thứ không còn phù hợp.
Tiếp tục sai hướng không phải là bền bỉ, mà là cố chấp.
Và cuối cùng,
Nỗ lực là biết khi nào phải tăng chuẩn.
Giảm tiêu chuẩn để không bỏ cuộc, điều này đúng. Nhưng có lúc ta cần nâng chuẩn lên, để không mãi đứng yên.
Những hình dạng này không phải lúc nào cũng xuất hiện cùng lúc. Chúng là những mảnh ghép ta sẽ cần ở những giai đoạn khác nhau của cuộc đời.
Có thể hiện tại bạn không thiếu nỗ lực. Chỉ là bạn đang không công nhận hình dạng của nó.
Ngay lúc này, có hình dạng nào của nỗ lực mà ta chưa nhìn thấy, nhưng nếu chấp nhận nó, ta có thể đi tiếp nhẹ nhàng hơn không?
Và lựa chọn của bạn là gì?
P/S đây là những điều mà mình nhận ra nhưng cũng chưa thực sự áp dụng được, nếu bạn biết tôi thì tôi vẫn rất biết ơn những lần bạn chủ động ngỏ lời giúp đỡ. 
Nếu những suy nghĩ này khiến bạn dừng lại một chút, cho mình một “like” nhé. Không phải để đếm số. Mà để mình biết điều gì thực sự khiến bạn quan tâm.