NHỮNG CUỐN SÁCH VỀ NGÀNH Y KHIẾN TÔI RƠI NƯỚC MẮT
(Tâm sự của một bác sĩ từng tưởng mình đã đánh mất trái tim nghề)
Tôi là bác sĩ.
Hay đúng hơn, một người từng là bác sĩ – theo đúng nghĩa của hai chữ ấy.
Tôi đã từng mơ về nghề này với tất cả lòng ngưỡng mộ. Nhưng rồi, sau nhiều năm làm việc trong bệnh viện – nơi tiếng máy thở xen lẫn tiếng khóc, nơi cảm xúc bị giấu sau khẩu trang, nơi nụ cười bệnh nhân ít khi là do chúng tôi mang lại – tôi bắt đầu thấy mình chai lì.
Có những đêm trực dài, tôi không còn thấy xúc động trước những ca cứu sống. Có những buổi sáng, tôi rửa tay dưới vòi nước lạnh và tự hỏi:
“Mình còn đang làm nghề, hay chỉ đang tồn tại trong nghề này thôi?”
Và rồi, tôi đọc lại một cuốn sách – Giữa Người Với Người của bác sĩ Minh Hưng.
Và tôi đã… khóc.

1. Giữa Người Với Người – Minh Hưng (Human to Human)
Tôi không biết vì sao chỉ vài trang đầu mà tim mình lại nặng trĩu như vậy.
Không có ca mổ kỳ tích, không có thành tích y học, chỉ là những mảnh chuyện nhỏ – một bệnh nhân ung thư mỉm cười yếu ớt, một cái gật đầu cảm ơn, một ánh nhìn biết nói hơn ngàn lời.
“Trong hành trình làm nghề, có lúc tôi thấy mình chỉ là chiếc bóng lặng lẽ đi qua đời người khác. Nhưng nếu chiếc bóng ấy giúp ai đó vơi đi chút sợ hãi, thì tôi cũng đủ mãn nguyện.”
— Minh Hưng, Human to Human
Tôi đọc và lặng.
Câu chữ ấy như ai đó nói hộ tâm trạng mà tôi chôn kín bấy lâu: cảm giác mất kết nối giữa người với người, giữa bác sĩ và chính phần người trong mình.
“Giữa người với người, chỉ cần giữ lại một chút ấm, thế giới đã khác đi.”
Tôi gấp sách lại, tựa đầu vào tường phòng trực.
Lần đầu tiên sau nhiều tháng, tôi khóc như một người thật sự – không phải bác sĩ, không phải “người cứu sống”, chỉ là một con người… được chạm lại trái tim mình.
2. Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không – Paul Kalanithi
Paul Kalanithi – bác sĩ phẫu thuật thần kinh, người đứng ở ranh giới giữa sự sống và cái chết, đột nhiên phải đối mặt với chính căn bệnh ung thư phổi giai đoạn cuối của mình.
Tôi đọc When Breath Becomes Air trong một đêm trực, bên cạnh phòng bệnh ung thư. Một bệnh nhân trẻ, cũng như Paul, đang cười yếu ớt trong mùi thuốc.
“Tôi đã từng nói với bệnh nhân rằng họ còn ít thời gian. Giờ đây, tôi là người được nghe câu đó. Và tôi nhận ra, sống lâu không quan trọng bằng sống có ý nghĩa.”
— Paul Kalanithi
Tôi rơi nước mắt.
Không vì thương hại, mà vì tôi nhận ra: bác sĩ không chỉ chữa bệnh – bác sĩ là người đi cùng bệnh nhân đến tận giới hạn cuối cùng của sự sống.
Có lẽ, chúng ta – những người khoác áo blouse – quá quen với việc “điều trị”, mà quên mất rằng “chạm đến trái tim” cũng là một phần của y học.
“Cái chết không hủy diệt ý nghĩa của cuộc sống. Ngược lại, nó khiến mỗi khoảnh khắc trở nên có giá trị hơn.”
Tôi đặt sách xuống. Ngoài kia, tiếng giường bệnh kẽo kẹt.
Tôi bỗng muốn đi kiểm tra lại từng phòng, chỉ để nhìn thấy bệnh nhân của mình… vẫn đang thở.
3. Người Đưa Đò Thầm Lặng – Huyền Trang Bất Hối
Nếu hai cuốn trên chạm đến phần sâu thẳm của nghề, thì Người Đưa Đò Thầm Lặng khiến tôi nhớ rằng đằng sau chiếc áo blouse là những con người biết run rẩy, biết sợ hãi, biết yếu lòng.
“Người ta nghĩ bác sĩ là thép, nhưng thật ra chúng tôi cũng có những vết nứt. Có người đã không khóc nổi trong đám tang bệnh nhân, không phải vì vô cảm, mà vì đã khóc quá nhiều trong lòng rồi.”
— Người Đưa Đò Thầm Lặng
Mỗi câu chuyện trong đó là một lát cắt của đời thực: một nữ điều dưỡng kiệt sức trong đại dịch nhưng vẫn ở lại, một bác sĩ trẻ xin lỗi người nhà bệnh nhân dù anh không hề sai, một thầy thuốc già vẫn nhớ tên bệnh nhân đã mất cách đây 10 năm.
Tôi đọc mà thấy mình trong từng dòng chữ ấy.
Tôi thấy đôi mắt đồng nghiệp, những người vẫn đi làm dù con ốm, vẫn cười dù trong lòng tan nát.
“Chúng ta không thể cứu hết mọi người, nhưng chúng ta có thể yêu thương từng người.”
Và tôi hiểu: nghề này vốn không phải để chứng minh bản thân mạnh mẽ. Nghề này tồn tại để những con người yếu đuối nhất vẫn có thể nâng đỡ nhau bằng sự tử tế.
Đêm ấy, tôi trực – và tôi đã khóc.
Không phải vì thất bại.
Không phải vì mất bệnh nhân.
Mà vì tôi thấy mình được cứu – không bởi thuốc men hay máy móc, mà bởi những trang sách đầy tình người.
Tôi nhận ra rằng, mình chưa từng “hết lửa nghề”.
Chỉ là ngọn lửa ấy bị chôn dưới lớp tro của mệt mỏi, nghi ngờ và im lặng.
Những cuốn sách này đã thổi bùng nó dậy – bằng cách rất nhẹ nhàng, bằng những giọt nước mắt ấm.
Lời cuối: Gửi những người đang mỏi mệt
Nếu bạn – dù là bác sĩ hay không – đang cảm thấy trống rỗng, hãy thử đọc lại những cuốn sách này.
Không phải để học thêm điều gì, mà để nghe lại tiếng tim mình đập, để biết rằng trong cuộc sống bận rộn này, chúng ta vẫn còn cảm được nỗi đau, vẫn biết thương, biết khóc.
Vì đôi khi, chính những giọt nước mắt mới là bằng chứng rằng ta vẫn còn làm người.

Sách
/sach
Bài viết nổi bật khác
- Hot nhất
- Mới nhất

