NẾU CHƯA MỘT LẦN NẰM TRÊN XE CỨU THƯƠNG, BẠN CHẲNG THỂ BIẾT SỨC KHOẺ QUÝ GIÁ DƯỜNG NÀO?
Bố vợ tương lai của tôi, cũng là bố thân yêu của bạn gái tôi (người mà trong năm nay tôi dự định sẽ kết hôn) đang vật lộn với căn bệnh...
Bố vợ tương lai của tôi, cũng là bố thân yêu của bạn gái tôi (người mà trong năm nay tôi dự định sẽ kết hôn) đang vật lộn với căn bệnh xơ gan giai đoạn 4 quái ác.
Tôi rất quý ông. Tính ông hiền lành, siêng năng, thức khuya dậy sớm, tần tảo làm lụng nuôi con ăn học. Nhưng bệnh tình đang hành hạ ông nhiều quá. Sức khoẻ ông suy giảm ngó thấy. Kể từ khi phát hiện bệnh, ông già đi nhiều so với độ tuổi 57 của mình. Tóc bạc hết cả.
Cuộc sống vất vả khiến ông ít quan tâm đến sức khoẻ của mình, tuy nhiên cũng không thể phủ nhận được rằng ông đã sử dụng quá nhiều rượu bia khi còn trẻ.
Sau nhiều ngày điều trị tại bệnh viện tuyến tỉnh không suy giảm, tối hôm qua xe cứu thương chuyển ông lên bệnh viện Chợ Rẫy. Tôi vào Chợ Rẫy thăm ông, ông trông mệt nhoài và đau đớn. Nhưng ông không phải là trường hợp duy nhất trong hoàn cảnh như vậy.
Đập vào mắt tôi là một bệnh viện Chợ Rẫy đông nghịt người, dù lúc ấy là 12h đêm. Thân nhân người bệnh nằm chen chúc nhau chật kín hành lang và các lối đi. Tôi rón rén nhẹ chân và đi thật chậm để tránh giẫm lên người họ. Nhìn những dáng hình khắc khổ ăn nằm vật vạ làm tôi không khỏi chạnh lòng. Tôi tự hỏi tại sao người Việt Nam lại đau ốm nhiều như vậy, hơn nữa bệnh nhân càng ngày càng trẻ. Có phải lối sống độc hại, mà điển hình là văn hoá ăn nhậu vô tội vạ đang làm hại chúng ta không.
Khi chúng ta còn trẻ, chúng ta thường ít quan tâm đến sức khoẻ của mình. Chúng ta không đổ bệnh ngay sau vài cuộc nhậu, nhưng độc tố sẽ tích tụ và phát bệnh nhiều năm sau đó. Trong buổi tiệc tân niên của Công ty, tôi không thể hình dung được rằng các cô em đồng nghiệp thường ngày trông rất duyên dáng và hiền lành lại có thể uống đến 10 lon bia mỗi người, hơn nữa họ còn ép tôi phải uống cạn ly mới cho tôi ngồi xuống. Tất nhiên họ uống bao nhiêu là quyền của họ và việc uống nhiều bia là không sai, nhưng nó hoàn toàn không ổn.
Từ lâu tôi đã nói không với rượu bia, trong các buổi tiệc tôi chỉ uống nhấp môi lấy lệ hoặc sẽ uống nước suối. Từ ngày ra trường, tôi đã tự hứa với bản thân mình rằng không bao giờ được đánh đổi sức khoẻ để kiếm tiền. Không ai có thể ép tôi uống rượu bia nếu như tôi không muốn. Cách sống như vậy làm tôi không được lòng một số bạn bè và tôi cũng không có nhiều bạn. Nhưng không sao, tôi vui và hài lòng với điều đó. Về quê ăn tết, các anh trai, anh rể ăn nhậu ầm ĩ, còn tôi lặng lẽ đi rửa bát.
Tiếng còi xe cứu thương trong bệnh viện làm tôi nhớ về một kỷ niệm của mình. Năm đó là năm 2014, năm tôi thi đại học. Đêm hôm đó tôi đang ôn bài đến 1h sáng thì một cơn đau bụng khủng khiếp xảy tới, mẹ tôi cào gió, cho uống gừng nhưng cơn đau không giảm. Tôi đau đớn quằn quại, mặt xám ngắt, tay chân bủn rủn đứng không vững. Tôi được chuyển sang bệnh viện huyện, các bác sĩ thăm khám, siêu âm nhưng không tìm ra bệnh. Thấy tôi đau đớn quá, bác sĩ chỉ định chuyển gấp lên bệnh viện tỉnh.
Nằm trong xe cứu thương là một trải nghiệm đặc biệt mà cả đời tôi không bao giờ quên. Trong xe, thời gian và cuộc sống như dừng lại, chỉ có cơn đau là tiếp diễn. Bác sĩ cho tôi thở oxy, còn mẹ tôi cúi mặt lặng lẽ. Tôi tự hỏi, có khi nào hôm nay tôi sẽ chết không, nếu phải chết hôm nay thì buồn lắm, tôi chưa sẵn sàng để chết. Ngày mốt tôi thi đại học rồi, đau thế này thì làm sao mà thi được, mà biết có còn sống để đi thi không. Tôi không khóc, nhưng nước mắt chảy dài, tôi quay mặt để mẹ không nhìn thấy. Tôi gượng ngồi dậy, tranh thủ nhìn cảnh vật và những người đi xe máy ngược chiều, biết đâu ngày mai tôi chẳng còn được nhìn thấy họ nữa, tôi ước mình được như họ.
Sau hai giờ ngồi trên xe cứu thương, tôi lên tới bệnh viện tỉnh. Bác sĩ siêu âm nói ruột thừa tôi sắp vỡ và chỉ định mổ gấp. Bác sĩ nói tôi may mắn vì lên kịp, chứ chậm một chút nữa thì không biết việc gì sẽ xảy ra. Tỉnh dậy trong phòng hồi sức tích cực sau mổ, tôi thấy mình còn sống. Tôi thầm cảm ơn cuộc đời vì tôi còn sống.
Tôi được ngủ một đêm trong bệnh viện, chiều hôm sau tôi đón xe từ Đăk Lăk vào Sài Gòn. Tôi đi thi đại học khi vết mổ còn rướm máu, mẹ tôi phải ký cam kết để bệnh viện cho đi. Tôi nhịn đói suốt ba ngày sau đó. Tôi may mắn đậu đại học, nhưng việc xuất viện sớm khi vết mổ chưa lành khiến ruột bị viêm lại và tôi phải nhập viện điều trị sau hai tháng.
Tôi thật may mắn vì mình còn sống và con đường học hành không bị dỡ dang. Những điều đã trải qua làm tôi thêm yêu cuộc sống và trân quý sức khoẻ của mình. Sức khoẻ là điều quan trọng nhất, mọi thứ trong cuộc sống này đều không còn ý nghĩa nếu như không có sức khoẻ.
Xin hãy quan tâm đến sức khoẻ của mình. Hãy hạn chế các buổi nhậu và tiêu thụ rượu bia ít nhất có thể. Cuộc sống này có rất nhiều điều tươi đẹp, còn bệnh viện thì đã quá tải rồi. Nếu chưa một lần nằm trên xe cứu thương, bạn chẳng thể biết sức khoẻ quý giá dường nào.

Quan điểm - Tranh luận
/quan-diem-tranh-luan
Bài viết nổi bật khác
- Hot nhất
- Mới nhất