Hôm nay, người bạn của tôi trở lại ký túc xá rồi cậu bỗng bảo tôi rằng năm nay giống năm ngoái mày nhỉ ? Ừ giống thật thế gian xoay vòng đi tới đâu cũng quay về chỗ cũ và thật lạ tôi thấy đau khi nghĩ đến điều đó. Nó giống như cảm giác con người ta nhận ra rằng à hóa ra chúng ta lại bắt đầu , chúng ta lại phải đối diện , phải chấp nhận , phải thỏa hiệp , phải hài lòng với cuộc sống này.
Như một Associate Professor of Physiology từng nói :
Để mà sống 80 năm trên cuộc đời này thì ta còn phải đấu tranh với cuộc đời này nhiều lắm.
Tôi ủng hộ đến sái cả cổ vì câu nói này đúng ý tôi hoặc tôi cũng nghĩ như vậy. Trong triết học có một khái niệm là phát triển theo khái niệm xoắn trôn ốc nghĩa là một sự vật lặp lại vòng lặp đầu tiên nhưng ở một mức độ cao hơn. Thực ra chúng ta đều vậy trong cơ thể của con người chúng ta có cả đống vòng tuần hoàn vòng tuần hô hấp , vòng tuần hoàn tim mạch nên cũng không có gì lạ khi cuộc sống của con người chúng ta là một vòng tuần hoàn.
Trong nhiều giờ học tôi đã từng nghĩ là mục đích sống của con người là làm gì ? Chúng ta cần ăn đủ chất để tồn tại cần một nơi trú ẩn để sống sót trước cuộc đời này. Nhưng mà khi chúng ta đủ rồi ta sẽ lại muốn nhiều hơn vì càng nhiều hơn thì chúng ta càng an toàn hơn. Vậy nên mục đích sống của con người chỉ xoay quanh an toàn ? Tôi nghĩ là không ,thực chất con người bị chi phối bởi thần kinh và thể dịch hai yếu tố này tác động lẫn nhau gây ra hành vi của con người . Hay nói cách khác ta không thể làm chủ tuyệt đối cơ thể và hành động của chính mình. Of course it is a fact.
Tôi tư duy, nên tôi tồn tại
René Descartes
Hay nói cách khác tôi nghĩ rằng xã hội hình thành và kết cấu xã hội là sự tạo ra của tổng hòa các tư duy. Con người sống trong lòng xã hội bị ảnh hưởng của tư duy xã hội và tác động lên tư duy xã hội. Sự phân chia giai tầng xã hội cũng bắt đầu từ tư duy , kẻ nào có tư duy thì chiến thắng thuộc về kẻ đó. Tôi sẽ không nói về giàu nghèo vì đó là vấn đề nan giải chỉ biết rằng hạnh phúc không phụ thuộc vào giàu nghèo nhưng sự ảnh hưởng của mỗi người với nền tảng khác nhau là hoàn toàn khác nhau. Vậy nên nếu muốn sự ảnh hưởng của bạn lớn thì hãy nhấc bút lên và tư duy :)))
Nhớ về kỷ niệm xưa cũ nhớ về những cơn gió lạnh buốt trên Bắc Giang , nhớ về những mùi lúa thơm mỗi đêm ở quê nhà , nhớ về những ngày mặt trời rọi thẳng vào khuân mặt tôi , nhớ về những ngày khờ dại tự cười vào mặt mình , nhớ về những ấm áp đã bên quanh tôi suốt hai mươi năm qua để nhắc tôi phải sống tử tế và chân thành.
Trường nhìn dịu ghê :)))
Trường nhìn dịu ghê :)))
Chúc ai đó đang đọc bài viết này có một năm mới vui vẻ tha thiết yêu đời sống trọn với niềm tin , xin những ấm áp sẽ bên cạnh cậu , mong cuộc đời này hãy dịu dàng với chúng ta.