Mắt Biếc từ trong truyện và qua điện ảnh.

REVIEW CÓ SPOIL, KHÔNG XEM ĐỪNG CLICK.
 Hôm qua tôi đi coi suất chiếu đầu tiên của “Mắt Biếc”, lòng cũng thoáng hồi hộp và chờ đợi. Bản thân tôi rất yêu thích tác phẩm này của Nguyễn Nhật Ánh nên cũng mong phim sẽ truyền đạt trọn vẹn những điều tinh tuý mấu chốt trong câu chuyện này. Sau khi xem xong, tôi thực sự cảm thấy rất đáng giá cho một ngày vượt bão bùng qua 4 cây số vào lúc 20 h đêm. Về kĩ thuật phim thì tôi không nói gì nhiều, còn về nội dung tôi thấy Victor Vũ không chỉ tôn trọng tác phẩm mà còn sáng tạo thêm nhiều tình tiết nhằm khắc hoạ thêm hình tượng nhân vật và đẩy bộ phim lên đến cao trào. Thông điệp của “Mắt Biếc” vẫn được thể hiện sâu sắc trong phim, nhưng qua phim người xem có thể tiếp cận gần gũi với từng nhân vật mà chỉ có thể tưởng tượng khi đọc truyện. Cá nhân tôi cảm thấy tất cả các diễn viên từ chính phụ đều diễn tròn vai của mình( trừ diễn viên nhí đóng Hà Lan lúc nhỏ- dù sao thì cảnh tuổi ấu thơ của Ngạn và Hà Lan được Victo Vũ quay nhanh với mục đích chính là khắc hoạ diễn biến tâm lý trưởng thành và tình yêu nảy sinh của Ngạn).Trần Nghĩa hoàn toàn xử lí được những tình cảm nồng nhiệt, thuần khiết tới mức thẳng thắn, đôi lúc có chút phức tạp của Ngạn. Sự si mê khi nhìn vào đôi mắt của Mắt Biếc, sự đau đớn, mất mát khi người con gái rời xa, sự tức giận với nhân vật Dũng, lúc xót xa cho cô gái mình yêu nhưng đồng thời cũng có chút vui vẻ, chờ đợi khi Dũng bỏ quên Hà Lan, sự thương tâm, bất lực và chấp nhận số phận qua những giọt nước mắt cuối phim vì phải dứt mình khỏi nơi đã gần như là cả cuộc đời của mình, dứt khỏi nơi gửi gắm tình cảm đơn phương không được đáp lại,... tất cả đều thể hiện được tình cảm thuần khiết nhất của nhân vật Ngạn, sự dũng cảm của con người ấy trong tình  yêu. Hà Lan trong phim được khắc hoạ nội tâm và nhiều góc cạnh hơn ở trong tác phẩm. Hà Lan đáng thương nhiều hơn, nhưng cô ấy không hề đáng trách. Cả tuổi thơ của Hà Lan đều gắn với Ngạn- một người con trai luôn bảo vệ, ở bên cạnh Hà Lan ngay từ lúc Hà Lan bị bạn cùng lớp bắt nạt. Một người con trai với tình cảm ngây ngô mà cuồng nhiệt, thể hiện tình cảm qua những bài hát viết về Mắt Biếc, Hà Lan động tâm với Ngạn là không hề vô lý. Có người nói Hà Lan là một cô gái thực dụng, không biết quý trọng khi bỏ quên Ngạn và đem lòng si mê Dũng, sau này còn cặp kè với anh chàng bảnh tỏn là Linh. Điều  đó hoàn toàn không đúng. Hà Lan vốn là một cô gái yêu thích những điều như thế: hiện đại, xập xình, những thứ mới mẻ khác biệt hoàn toàn với làng Đo Đo... Khi Hà Lan gặp Ngạn lúc trở về từ thành phố, cô đã bộc lộ sự thích thú với những chộc sống thành phố và không còn là cô gái mộc mạc lúc nào cũng mặc áo dài trắng tinh khôi trong trí nhớ của Ngạn. Hà Lan cũng bị hấp dẫn bởi bản tính hấp dẫn, phóng đãng, cả người mặc áo khoác da đi xe máy, miệng toàn lời ngon tiếng ngọt và những cuộc vui không có hồi kết của Dũng, mà sau này nhân vật Linh cũng có những điều như thế, thậm chí Hà Lan sau khi gặp qua những vết thương quá khứ, sinh ra Trà Long, cô vẫn sống một cuộc sống người đàn bà thành phố đúng nghĩa: đeo bông tai, mặc áo dài cách tân, trang sức tân thời, cùng bạn bè đi nhảy đầm, và rất ít khi quay về làng Đo Đo. Đối với Hà Lan, Đo Đo không có thứ cô muốn, cô đã tỏ ra khó hiểu khi Ngạn sau khi tốt nghiệp muốn về làng dạy học mà không đi tìm cơ hội khác tốt hơn.  Chính vì vậy, cho dù Ngạn có tỏ tình với Hà Lan trước lúc lên thành phố,họ có thể trở thành một đôi, nhưng mong ước của con người ta vẫn là như thế, Hà Lan vẫn có thể bị mê đắm bởi những anh chành xa hoa màu mè ấy, nhưng chắc chắn đó không phải Ngạn-một người con trai giống như làng Đo Đo ấy. Đây vốn chú đích là mônt cuộc tình không có kết quả, Ngạn sẵn sành cho đi nhưng đó vốn không phải là thứ Hà Lan muốn. Người xem cũng nên hiểu cho nhân vật, Hà Lan gần như là không làm tròn trách nhiệm của người mẹ. Cô vừa yêu con nhưng cũng hận người đã gây ra đau khổ cho mình, Hà Lan không dành thời gian cho con gái, cô chỉ đăm đăm vào công việc và những cuộc tình dở dang. Nhưng đối với cô gái chưa tốt nghiệp đã có con, Hà Lan đã có thể vực dậy để có sự nghiệp, cuộc sống mới thì vẫn phải ghi nhận sự dũng cảm ấy.
Đoạn kết có cảnh Hà Lan chạy theo đoàn tàu để ngăn Ngạn bỏ đi, thực ra mà nói tôi rất không mong rằng Hà Lan với Ngạn có thể đến với nhau, tôi thích cách kết của bác Ánh trong tác phẩm. Rất may là Victo Vũ chỉ thêm thắt tình tiết để đẩy bộ phim lên cao trào, để khắc sâu nhất sự bi kịch của mối tình này- mối tình “Mắt Biếc”. Hà Lan không đuổi kịp Ngạn, hay nói rằng sự hối tiếc của Hà Lan không thể níu giữ Ngạn ở lại. Đến cuối cùng Hà Lan vẫn không thể yêu Ngạn, đó chỉ là sự bùng nổ của hối tiếc khi nghe Trà Long và mẹ Diệu kể về cuộc sống của Ngạn ở làng Đo Đo, nếu Ngạn vẫn không rời đi, Hà Lan có lẽ vẫn chỉ như bình thường, thỉnh thoảng gửi quà qua mẹ Diệu nhưng không chịu gặp Ngạn. Ngạn đi rồi, một người con gái đã từng bị bội bạc về tình yêu chợt nhận ra tấm lòng son sắt 35 năm là một điều không thể đánh mất, vì thế Hà Lan chạy theo định giữ Ngạn lại, còn nếu giữ lại được thì tôi cũng không rõ Hà Lan sẽ làm thế nào mới hợp lý, nên cái kết chia xa vẫn là cái kết tốt nhất. Cái kết là điều làm tôi hài lòng nhất, nó khiến sự xót xa của người xem lên đến đỉnh điểm, nó thể hiện đầy đủ nội dung tư tưởng của Nguyễn Nhật Ánh, một câu chuyện tình buồn với Mắt Biếc. Ngạn rời đi không chỉ vì tình cảm của Trà Long, mà còn muốn rời đi nơi mà mình vẫn luôn đặt tình cảm đơn phương từng được đáp lại trong những tháng ngày mập mờ tình cảm mới lớn với Hà Lan- nỗi nuối tiếc và hi vọng của Ngạn khi không nói ra lời yêu, khi hy vọng có thể trở về ngày Hà Lan trước khi lên thành phố, Ngạn vẫn nghĩ nếu bản thân dũng cảm hơn thì đã không có ngày hôm nay.
Tình cảm của Ngạn với Mắt Biếc quá thuỷ chung, quá nồng nhiệt, vì quá yêu mà đâm ra sợ hãi, vì yêu mà bao dung tất cả những tổn thương và sự thay đổi của con gái mình yêu, vì yêu mà đành bất lực gửi gắm qua tình cảm với cô bé Trà Long, vì yêu nên khăng khăng giữ nó cho riêng mình, bỏ qua mọi tín hiệu từ Hồng- một cô gái thích thầm Ngạn, bỏ qua tình cảm với Trà Long. Thật đánh tiếc đó chỉ là một cuộc tình vô vọng.
Tôi hài lòng với bộ phim chuyển thể này, đạo diễn có xào nấu nhưng vẫn giữ nguyên đúng tinh thần tác phẩm. Hãy thử coi “Mắt Biếc” nếu như bạn hứng thú với review( có spoil) này. Chúc các bạn có một ngày vui vẻ.
NỘI DUNG CÓ SPOIL,CÂN NHẮC TRƯỚC KHI XEM :))))
2
779 lượt xem
2
1
1 bình luận