Mãi mãi là bao lâu

Trong tác phẩm "Alice ở xứ sở thần tiên", tôi vẫn còn nhớ cuộc hội thoại này:
Alice: "Mãi mãi là bao lâu?" (How long is forever?)
Thỏ Trắng: Đôi khi, chỉ một giây. (Sometimes, just one second)
Có lẽ, trong cuộc sống này, chúng ta không thường dùng "mãi mãi" cho nhiều trường hợp. Thế nhưng, với tình yêu, "mãi mãi" vẫn là gam từ tuyệt đẹp, nó mang đến cho ta xúc cảm ngất ngây hạnh phúc tràn đầy, nhưng đôi khi là sự nghi vấn đi kèm nghi ngờ, hay sự chối gạt đi kèm không coi trọng. Đặc biệt cho những ai đã chịu tổn thương trong tình yêu, những ai sống thực tế và thực dụng, những ai không thường tin vào lời mật ngọt chốn đầu môi hay cho những ai vin vào định nghĩa vô thường của cuộc sống.

Thế nhưng, tôi tin vào "mãi mãi". Tôi tin vào mãi mãi không bởi vì tôi ngây thơ và lãng mạn cực đoan, không phải tôi dối lòng hay cố chấp, mà vì tôi tin "mãi mãi" với niềm tôn trọng tối đa và sự tin tưởng tuyệt đối dành cho người mình yêu. Không phải vì họ hoàn hảo, không phải vì họ tựa như bậc thánh nhân, không phải họ là thứ gì đó cao xa mà loài người bình thường không thể với tới, mà họ chính là họ. Họ chính là con người của họ và họ biết mình là ai khi họ thốt ra từ "mãi mãi". Anh yêu em mãi mãi. Anh yêu em, mãi mãi.
Không kỳ vọng vào hai từ "mãi mãi", cũng không tôn thờ nó như một lời hứa trọn kiếp con người, mà là trân quý nó và coi đó là biểu hiện của tình yêu tột cùng, trong thời điểm người ta thốt ra nó và hành động người ta thể hiện nó.
Trong tình yêu, người phụ nữ thường nghĩ rằng họ chịu tổn thương nhiều hơn, dễ nhạy cảm hơn và do đó cần được bảo vệ và che chở bởi người đàn ông mà họ yêu. Xét về bản năng, nó không sai. Bởi phụ nữ, suy cho cùng, cần được ôm ấp hơn ai cả. Thế nhưng, đàn ông cũng có những xúc cảm của riêng họ và khi đã yêu mãnh liệt, độ sâu đậm của họ đôi khi còn hơn cả những người phụ nữ. Phụ nữ thiên về xúc cảm, nhưng với đàn ông, họ thiên về thứ gì đó có thể gọi là linh hồn, khi họ gặp tình yêu đích thực.
Dẫu tình yêu là một đề tài đẹp và là đề tài mà ta có thể nhắc tới, kể đi kể lại xuyên suốt cuộc đời mình thì đôi khi, đó chưa hề là sự ưu tiên trong cuộc sống vốn nhiều chiều dư luận, quy luật và định kiến. Tôi còn nhớ trong bộ phim La La Land, tác phẩm điện ảnh khắc họa tình yêu đẹp nhưng đời với kết thúc thật buồn giữa nàng Mia và anh chàng Seb. Cả hai, khi yêu, vẫn đang trầy trật trên con đường khẳng định chính mình. Dù yêu đương say đắm và ngọt ngào, nhưng cả hai con người vẫn đứng giữa vách ngăn lựa chọn cay đắng: hoa hồng hay bánh mì, tình yêu hay sự nghiệp? Một mái nhà tranh hai trái tim vàng đã không hề bị lãng mạn hóa trong bộ phim. Và họ đã bỏ lỡ nhau, vì chọn sự nghiệp. 5 năm sau, Mia trở thành nghệ sĩ nổi tiếng, nhưng kẻ cất bước bên cô giờ đây là người đàn ông khác chứ không phải chàng Seb ngày nào. Họ gặp nhau, nhìn nhau, có lẽ sẽ có sự tiếc nuối, hay nhẹ lòng, vì những tình cảm "mãi mãi" năm xưa cũng đã mất tự hồi nào. Cuộc sống mà, chúng ta dường như được dạy bảo và tự dạy bảo để "move on" - tiến lên.
Tình yêu là động lực cuộc sống, nhưng mất tình yêu cũng trở thành động lực cuộc sống. La La Land là một biểu hiện chứng minh cho vế sau. Tất cả chúng ta đều muốn cuộc đời của mình tốt đẹp hơn, khấm khá hơn, chúng ta có những ưu tiên, và chúng bao hàm những lựa chọn. Tuổi trẻ, không ít người gạt bỏ tình yêu sang một bên để khẳng định mình trên con đường sự nghiệp. Mỗi quyết định đều không sai hay không đúng, mà chỉ mong nó sẽ không gây tiếc nuối hay nặng nề lên bất cứ ai. Bởi rẳng, vẫn có những người đã lựa chọn tình yêu ngay cả khi họ còn trầy trật trên con đường ước mơ, vì khi tạo dựng tình yêu, họ có sức mạnh nhân đôi, thậm chí gấp bội. Đó được gọi là song kiếm hợp bích giữa hai cá thể trong một cuộc tình.
Valentine là một dịp tốt để chia sẻ về tình yêu, nhưng với những người đang yêu, mỗi ngày mỗi khoảnh khắc bên người mình yêu đều trở thành lễ Valentine của chính họ. Trong bộ phim Harry Potter, tôi còn nhớ, Dumbledore đã lặp đi lặp lại câu nói: "Harry, tình yêu là điều quan trọng nhất trong kho tàng vũ khí của cháu, bởi vì đó là thứ duy nhất cháu sở hữu mà Voldemort không có." Bởi vì, Voldemort chưa bao giờ yêu. Ông ta chỉ quan tâm đến việc những người khác phục vụ mình ra sao, và chính vậy, ông ta cũng chả thể hiểu bản chất vị tha hay tình yêu giúp con người vượt qua trở ngại như thế nào.
Và tôi tin rằng, với những người đang độc thân, không phải là các bạn chưa bao giờ yêu mà chỉ là, các bạn chưa có bạn trai/bạn gái mà thôi.
Đừng quên, tình yêu là tiềm tàng và thuộc về bản năng trong mỗi chúng ta...

49
1344 lượt xem
49
0
0 bình luận