LOVE OF SIAM (2007): BẢN TÌNH CA VƯỢT THỜI GIAN
Love of Siam (2007) thường được nhắc đến như một trong những bộ phim kinh điển khai thác các vấn đề liên quan đến tình yêu đồng giới...
I. DẪN NHẬP
Love of Siam (2007) thường được nhắc đến như một trong những bộ phim kinh điển khai thác các vấn đề liên quan đến tình yêu đồng giới của điện ảnh Thái Lan. Ngay tại thời điểm ra mắt, bộ phim đã nhận được sự đánh giá tích cực từ cả công chúng lẫn giới chuyên môn. Các nhà phê bình và học giả, như Rithdee (2007) và Farmer (2011), nhận xét rằng, Love of Siam đã dũng cảm khai thác trực diện một đề tài nhạy cảm trong xã hội Thái Lan lúc bấy giờ; không chỉ vậy, bộ phim cũng nắm bắt tinh tế những khía cạnh phức tạp của đời sống xã hội Thái Lan, đặc biệt là các mối quan hệ gia đình, bạn bè, xã hội và sự hình thành căn tính cá nhân. Dấu ấn của Love of Siam không chỉ nằm ở một chuyện tình đẹp nhưng dang dở, mà còn ở sự kiến tạo nên một bức tranh tương đối hoàn chỉnh về bối cảnh xã hội đương thời. Vì vậy, ở một góc độ nhất định, có thể nhận xét rằng, Love of Siam tạo nên một sự kết nối giữa cái chung và cái riêng, giữa cái “tôi” của nhân vật và cái “ta” trong xã hội, giữa khát khao và trách nhiệm, từ đó tạo nên một sự tương tác đầy phức tạp và chồng chéo của các mối quan hệ xoay quanh câu chuyện ấy. Điều đó khiến câu chuyện tình của hai nhân vật chính trở nên có chiều sâu và chân thực hơn - điều mà nhiều bộ phim tương tự sau này vẫn gặp nhiều khó khăn trong việc thiết lập. Chính yếu tố này này đã tạo nên một tác phẩm đáng nhớ của điện ảnh xứ Chùa vàng.
Vậy sau hơn 18 năm, điều gì khiến Love of Siam vẫn còn ghi dấu mình như không chỉ là một tượng đài của không chỉ của điện ảnh Thái Lan, mà còn là một “bạch nguyệt quang” trong những bộ phim mà những người hâm mộ dòng phim tình cảm nói chung, và dòng phim queer nói riêng? Thật khó để có thể đưa ra một câu trả lời trọn vẹn cho câu hỏi này. Mỗi cá nhân sẽ có một quan điểm riêng khi luận bàn về dấu ấn của Love of Siam. Đó có thể là sự khắc khoải và tiếc nuối trong câu chuyện tình không trọn vẹn, đó cũng có thể là sự tâm đắc khi bộ phim có thể nắm bắt tương đối trọn vẹn “nhịp thở” của xã hội đương thời, và đó cũng có thể là sự cảm thán trước những dụng ý đầy tính nghệ thuật của từng góc máy. Tuy nhiên, đối với cá nhân người viết, dấu ấn khiến người xem lưu luyến có lẽ chính thực nằm cái kết không trọn vẹn của một câu chuyện tình mới chớm. Câu chuyện tình ngọt ngào nhưng nhuốm màu tiếc nuối ở quảng trường Siam tạo nên một sự chân thực nhưng không hề làm mất đi tính trữ tình.
Cũng cần nhấn mạnh rằng, những cảm nhận và thảo luận của người viết về tác phẩm dừng lại ở góc độ cá nhân. Như Sontag (1966) đã nhận xét, việc cố gắng đặt một tác phẩm vào một hệ thống diễn giải, có lẽ, sẽ phá vỡ đi những trải nghiệm và xúc cảm cá nhân, và “hạ cấp” những giá trị nghệ thuật xuống một “nội dung” thông thường. Vì vậy, quá trình “hình tượng hóa” hay “giải mã” một câu chuyện, ở một mức độ nào đó, lại vô tình “đóng khung” cho chính tác phẩm đó, làm mất đi những giá trị về mặt cảm xúc và cảm nhận độc đáo của mỗi khán giả. Chính vì thế, người viết mong muốn rằng, những thảo luận sau đơn thuần là một khám phá mang tính cá nhân, một cảm nhận mang tính chủ quan để điểm thêm một cách nhìn nhận về bộ phim.
II. MỘT CÂU CHUYỆN TÌNH ĐẸP ĐẼ VÀ TIẾC NUỐI
Love of Siam xoay quanh mối quan hệ giữa Tong và Mew, hai người bạn thời thơ ấu tái ngộ tại quảng trường Siam sau nhiều năm xa cách và dần nảy sinh tình cảm lãng mạn. Tuy nhiên, tình yêu của họ không “trải hoa hồng”. Câu chuyện tình của họ trải qua những cung bậc thăng trầm bởi nhiều yếu tố cả về mặt ngoại tác và nội tâm. Dù sau cùng, kể cả khi đã thừa nhận tình cảm của bản thân sau nhiều biến cố, Tong và Mew đã quyết định không đến với nhau, để lại một kết thúc nuối tiếc cho một câu chuyện tình đẹp và trong trẻo.
Việc thiết lập mối quan hệ của Tong và Mew là một tình yêu thời trên ghế nhà trường tạo nên một vẻ đẹp thuần khiết, ngây ngô. Thực tế, khái niệm “tình yêu tuổi học trò” trong phim ảnh cũng có cách hiểu rất đa dạng - tùy theo cách khai thác của từng nhà làm phim. Như Reis & Aron (2008) chỉ ra, không có một kết luận cụ thể về cả mặt tâm lý lâm sàng và triết học về những đặc điểm của tình yêu. Chẳng hạn, nếu The Precious mang đến một tình yêu trong trẻo và tiếc nuối, thì Reply 1988 mang đến một góc nhìn nhẹ nhàng hơn thông qua việc xây dựng câu chuyện tình gắn liền với gia đình cùng những trải nghiệm chung. Tuy nhiên, có thể nhận định rằng, điểm chung của các mối tình thuở thiếu thời thường là thứ tình cảm nảy nở một cách nhẹ nhàng thông qua những trải nghiệm văn hóa chung mang tính thế hệ, những cao trào cảm xúc và những phản tư nội tâm đầy phức tạp của người trẻ (Cutler, 2005; Shary, 2012; Wajdi et al., 2025; Wu, 2013). Tương tự như vậy, tình cảm của Tong và Mew trong Love of Siam cũng được tạo dựng dựa trên những trải nghiệm chung của hai người trên nhiều khía cạnh khác nhau, từ văn hóa, bối cảnh cho đến tâm tư. Sự đồng hành này tạo nên một tình cảm khá “trong lành” và thuần khiết khi dường như tình cảm của cả hai bắt nguồn một cách khá nguyên sơ và bản năng, nhưng vì thế, lại mang đến một cảm giác nhẹ nhàng, không vụ lợi hay quá toan tính. Những đặc điểm này được thể hiện một cách tinh tế thông qua cách thiết lập và cài cắm các chi tiết và biểu tượng để truyền tải về tình cảm và cảm xúc của các nhân vật. Điểm nhấn tiêu biểu nhất chính là hình tượng con búp bê thiếu mũi mà Tong dành tặng cho Mew thông qua trò chơi tìm kho báu. Có thể diễn giải rằng, con búp bê đại diện như tình cảm không trọn vẹn của Tong và Mew, và nỗ lực tìm chiếc mũi mới để hoàn chỉnh con búp bê có thể được hiểu như một cách để Tong ngộ ra và sau đó là “giành lấy” tình yêu một cách trọn vẹn. Chiếc mũi “lệch” trên con búp bê vừa thể hiện nỗ lực vun vén cho một mảnh tình trong sáng, vừa phản ánh về hiện trạng có phần ảm đạm hơn của bối cảnh mà tình yêu đó lớn lên. Tình cảm của Tong và Mew cũng không thể hiện qua những gì quá to tát, đó chỉ là những cuộc gặp sau giờ học, những tin nhắn điện thoại,... Có thể thấy, mối tình thanh xuân của Tong và Mew không cần được bộc lộ một cách quá “đao to búa lớn”, mà được thể hiện một cách ý nhị và tinh tế qua những chi tiết nhỏ - như cách để thể hiện sự ngây thơ và trong trẻo trong mối quan hệ của hai người.
Bên cạnh đó, như đã đề cập, tình yêu tuổi thanh xuân mang những dấu ấn tâm tư của lứa tuổi. Tình cảm của cả Tong và Mew đều gắn liền với những băn khoăn về cuộc sống, về nhân sinh trên hành trình phát triển của hai chàng trai mới lớn. Sự nảy nở và phát triển tình cảm của Tong và Mew - khi Tong ôm lấy Mew - gắn liền với những hoài nghi của Mew về việc “liệu con người có thể sống mà không yêu ai không?”. Tình cảm nảy nở cùng với dư chấn về sự mất mát sau khi bà của Mew mất. Một yếu tố khác phản ánh nội dung này chính là sự hoang mang của Tong về tình cảm anh dành cho Mew. Ở phân cảnh khi bạn bè và Ying - người đã dành tình cảm âm thầm dành cho Mew - chất vấn Tong về xu hướng tính dục của cậu xoay quanh những tin đồn về tình cảm của Tong và Mew, Tong dường như đã trở nên hoảng loạn, và suýt có hành động không phù hợp với Ying. Tong thốt lên: “Tớ là gì hả Ying? Chuyện gì đang xảy ra thế này?” cũng cho thấy những khó xử và lo âu khi khám phá về những đặc điểm tâm sinh lý thay đổi ở bản thân, hoặc khi phát hiện bản thân không “đáp ứng” hoặc “biểu hiện” theo những chuẩn tắc mà xã hội đề ra. Chính vì thế, có thể thấy, mối quan hệ của Tong và Mew là sự thể hiện trọn vẹn về một mối tình thuở học sinh - đẹp đẽ, trong trẻo nhưng cũng mang trong đó đầy những bối rối và lo âu. Từ đó, có lẽ không hề quá lời khi kết luận rằng, câu chuyện của hai nhân vật chính đã tổng hòa một cách khéo léo các khía cạnh của một chuyện tình thuở học sinh, và mang đến một câu chuyện tình yêu đẹp và có chiều sâu.
Tuy nhiên, tương tự những bộ phim cùng thể loại từ Đông sang Tây, như High School Musical, Điều tuyệt vời nhất của chúng ta, Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi, Năm tháng vội vã, My Precious, Mắt biếc,..., mối tình đầu thuở niên thiếu luôn để lại những cảm xúc ngọt ngào, nhưng cũng để lại sự luyến tiếc khi mối tình đẹp thời thanh xuân kết thúc một cách không trọn vẹn. Mối quan hệ của Tong và Mew cũng không là ngoại lệ. Sau rất nhiều biến cố, với tình cảm chân thành như thế, cả Mew, và có lẽ là khán giả, đã mong đợi một lời tỏ tình của Tong, cũng như mong muốn một điểm khởi đầu chính thức cho mối quan hệ giữa hai người. Tuy nhiên, Tong đã từ chối với câu thoại kinh điển “Tớ không thể là bạn trai cậu, nhưng không phải là tớ chưa từng yêu cậu”, để lại sự nuối tiếc cho khán giả trong suốt hơn 10 năm qua. Farmer (2011) đã ghi nhận rằng kết thúc này đã tạo nên một phản ứng khá “bùng nổ” đối với khán giả xemphim. Nhưng dù để lại tiếc nuối, nhưng chính sự không trọn vẹn này có lẽ là một cái kết khá trọn vẹn cho câu chuyện tình của hai nhân vật chính. Lý giải cho nhiều quyết định này, một số yếu tố ngoại tác và nội tâm có thể được cân nhắc.
Thứ nhất, trước hết là sự dị nghị từ xã hội, được thể hiện qua những hành vi bắt nạt và ánh nhìn phán xét của những người xung quanh. Trong bối cảnh xã hội khắc nghiệt đối với tình yêu đồng giới đương thời, sự phản đối của mẹ Tong, khi bà yêu cầu Mew chấm dứt mối quan hệ, thể hiện ước vọng về một cuộc đời “bình thường” hơn cho con trai mình trong khuôn khổ xã hội đương thời. Sự phản đối của mẹ Tong, phản chiếu rõ nét nhất thông qua cuộc gặp giữa bà và Mew, có thể được hiểu như là mong muốn về một cuộc đời “bình thường” cho con trai mình. Soi chiếu lại bối cảnh của bộ phim, vào những năm thập niên 2000, xã hội Thái Lan dường như vẫn còn đang có những cái nhìn khá tiêu cực đối với cộng đồng LGBT (Min, 2023). Từ điểm này, có thể hiểu rằng, mẹ của Tong dường như lo lắng con trai sẽ phải đối chọi với cái nhìn khắc nghiệt của xã hội dành cho thứ tình cảm bị xem là “trái luân thường đạo lý”. Đồng thời, việc Mew liên tục phủ nhận mối quan hệ giữa cậu và Tong cũng cho thấy rằng những áp lực từ định kiến xã hội phần nào khiến việc tiếp tục duy trì mối quan hệ sẽ trở nên khó khăn. Kể cả khi đặt giả định rằng, cả hai bất chấp tiến tới, định kiến cũng có thể trở thành một áp lực và gánh nặng không thể xem thường để hai người đồng hành với nhau lâu dài. Như Meyer (2003) đã chỉ ra rằng, định kiến, kỳ thị và sự phân biệt đối xử có thể làm gia tăng nguy cơ căng thẳng, dẫn đến các vấn đề tâm lý trong một mối quan hệ yêu đương. Vì thế, từ góc độ này, có thể lý giải rằng, việc cả hai quyết định không tiến xa hơn là một lựa chọn an toàn và phù hợp - đặc biệt là khi cả Tong và Mew đều có những vấn đề khác cần xử lý trong đời sống cá nhân của mình.
Thứ hai, yếu tố gia đình cũng là một yếu tố không thể không cân nhắc. Khủng hoảng gia đình của Tong - đối với người viết - được xem là trở ngại lớn nhất. Chị gái Tong mất tích sau chuyến đi chơi cùng bạn, cha đau buồn rồi trở thành nghiện rượu và mắc bệnh, để lại người mẹ gồng gánh gia đình với nỗ lực duy trì một trạng thái “bình thường”. Ở một khía cạnh nhất định, những sang chấn nặng nề sau những cú sốc và sự mệt mỏi về mặt tinh thần có lẽ đã gây nên sự đả kích dữ dội lên tâm lý của người mẹ. Vì thế, việc bà phản đối mối quan hệ của Tong có lẽ là hậu quả của nỗi ám ảnh mất con từ trước đó - bà sợ rằng mình không thể bảo vệ được đứa con còn lại của gia đình. Ở góc độ của cá nhân Tong, những sang chấn gia đình thời thơ ấu này có thể tạo nên áp lực tâm lý nặng nề, có tiềm năng ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng thiết lập và duy trì các mối quan hệ tình cảm của bản thân. Bên cạnh đó, việc thiếu vắng một “hậu phương gia đình” đối với Mew - khi người thân thiết nhất của cậu là bà thì cũng đã mất từ lâu - là một yếu tố cần cân nhắc. Như Marshall & Kuijer (2017) đã chỉ ra, những sang chấn tâm lý có thể ảnh hưởng sâu sắc chất lượng và tiến trình mối quan hệ. Như vậy, có thể kết luận rằng, việc Tong và Mew quyết định dừng lại mối quan hệ là một lựa chọn an toàn, khi việc bất chấp tiến tới mối quan hệ cũng có thể khiến mối quan hệ không còn đẹp như lúc bắt đầu. Tệ hơn, việc cố gắng xác lập một mối quan hệ trong điều kiện căng thẳng từ xã hội và gia đình có thể mối tình đẹp giữa Tong và Mew khó mà sống sót. Vì vậy, việc dừng lại - dẫu tiếc nuối - nhưng cũng là cách để vẻ đẹp của tình yêu ấy được bảo toàn.
Và trong một bối cảnh có phần chống đối và ghẻ lạnh đối với tình yêu đồng giới, cách khai thác của Love of Siam thể hiện được sự cân bằng và hợp lý hóa với bối cảnh xã hội lúc ấy. Trích lại ý kiến của Farmer (2011), cái kết không trọn vẹn của câu chuyện tình này là sự điều đình về mặt chuẩn tắc. Sự ưu tiên lựa chọn chữa lành những tổn thương gia đình trước cho thấy một sự thích ứng của các chuẩn tắc phi dị tính (queer norm) trước những chuẩn tắc về gia đình và cộng đồng của xã hội đương thời. Từ đó, việc xây dựng này để thể hiện rằng queer norm không mang tính thách thức những chuẩn tắc sẵn có, và có thể luận giải rằng, đây là cách để queer norm được công nhận một cách dễ dàng hơn. Với Love of Siam, câu chuyện tình của Tong và Mew không được tách khỏi bối cảnh chung, không cố trở nên nổi bật hay gây sốc, mà tồn tại như một phần trong mạng lưới các mối liên kết giữa con người với con người – chính điều này tạo nên giá trị nhân văn sâu sắc của bộ phim.
Như vậy, từ hai điểm nhìn này, có thể kết luận rằng, câu chuyện tình của Love of Siam đã xây dựng một cách trọn vẹn, lớp lang và trực diện về một tình cảm trong sáng nhưng dang dở một cách đầy luyến tiếc. Tuy nhiên, sự luyến tiếc ấy không hề làm câu chuyện ấy mất đi tính nhân bản và nhân văn. Trái lại, sự tiếc nuối ấy là một cái kết trọn vẹn và hợp lý với toàn bộ bối cảnh và từng chi tiết trong câu chuyện của Tong và Mew . Cũng có thể nhận định rằng, Love of Siam mang đến một cách trần trụi và thực tế nhất mà tình yêu sẽ vận hành trong thế giới hiện thực - nơi mà chỉ có tình yêu thuần khiết là chưa đủ để các cặp đôi có thể vượt qua những giông bão của cuộc đời.
III. MỘT BỨC TRANH GIÀU TÍNH NGHỆ THUẬT NHƯNG CŨNG RẤT ĐỖI CHÂN THỰC CỦA MỘT CÂU CHUYỆN TÌNH
Có lẽ, sự xuất sắc của Love of Siam không chỉ nằm ở câu chuyện tình mà bộ phim mang đến, mà còn nằm ở sự khắc họa một cách trọn vẹn bối cảnh và những thành tố khác trong câu chuyện tình của Tong và Mew.
2.1. Các nhân vật phụ - nền móng vững chắc cho câu chuyện tình của Tong và Mew
Trước nhất, các nhân vật phụ có lẽ là những mảnh ghép hoàn chỉnh nhất để diễn tả mối tình đẹp và tiếc nuối của Tong và Mew. Những tuyến nhân vật này không chỉ đóng vai trò như một “đội ngũ” giúp hoàn thành cốt truyện của bộ phim mà còn cùng kiến tạo nên một cấu trúc cảm xúc và đạo đức phức tạp, nơi các biểu tượng văn hóa và thông điệp của bộ phim được truyền tải một cách trọn vẹn (Igartua, 2010; Pereira, 2024). Cũng cần phải lưu ý rằng, việc các nhân vật phụ được đảm nhận bởi các diễn viên gạo cội của xứ sở Chùa vàng, như Pimpan Buranapim (vai bà của Mew), Sinjai Plengpanich (vai bà Sunee - mẹ Tong) hay Songsit Roongnophakunsri (vai ông Korn - bố Tong) với năng lực diễn xuất được công nhận đã truyền tải những giá trị nghệ thuật và bảo chứng cho chất lượng của bộ phim, như Hofmann (2019) đúc kết. Love of Siam không nằm ngoài ngoại lệ này. Có lẽ, nếu thiếu đi sự diễn xuất đầy xuất sắc của các gương mặt hàng đầu này, sự thể hiện của từng cung bậc cảm xúc khó có thể tròn đầy. Các nhân vật phụ, như bố mẹ của Tong, bà của Mew, chị quản lý June, người bạn Ying hay Donut (bạn gái cũ của Tong) không chỉ tạo nên những thiết lập chắc chắn để cốt truyện được diễn tiến một cách liền mạch, mà còn là các cầu nối quan trọng để xây dựng và truyền tải đi thông điệp của bộ phim. Đối với cá nhân người viết, mỗi nhân vật phụ cùng câu chuyện nền (backstory) của họ đều xứng đáng nhận được những phân tích sâu sắc hơn ở dưới những góc độ khác nhau. Tuy nhiên, bài viết chỉ điểm ra những tiêu điểm nổi bật để chứng minh cho vai trò quan trọng của các nhân vật phụ trong bộ phim.
Sự phản ứng mạnh mẽ của mẹ Tong trước mối quan hệ của Tong và Mew có lẽ chính là điểm thắt để truyền tải nhiều thông điệp và phản ánh được nhiều cung bậc cảm xúc nhất bên cạnh những phân cảnh tình cảm của hai nhân vật chính. Bà lo sợ rằng mối quan hệ của Tong có thể khiến cậu gặp những trắc trở, bất hạnh - theo quan điểm của bà - khiến bà cật lực phản đối. Có thể thấy, thái độ của mẹ Tong bắt nguồn từ hai động cơ chính - cả sự yêu thương và nỗi lo mất con. Sự gay gắt của mẹ Tong không nên được diễn tả thuần túy là định kiến và sự cổ hủ của thế hệ trước. Rõ ràng, việc mất đi một người con - sự việc đã khiến gia đình gần như tan vỡ - đã khiến bà khó chấp nhận việc bà không thể bảo vệ con cái trước những “nguy cơ” về một cuộc sống không hạnh phúc trong tương lai của chúng. Như đã phân tích, với những định kiến đối với tình yêu đồng giới trong bối cảnh xã hội Thái Lan, cùng với những di chứng của một vết thương tâm lý quá lớn, những yếu tố này có thể lý giải tại sao bà lại phản ứng gay gắt như vậy. Thông qua rất nhiều cảnh đặc tả cảm xúc người mẹ trong phim, người xem dễ dàng thấy rằng bà dành sự quan tâm và yêu thương Tong một cách vô điều kiện. Nếu không, bộ phim sẽ không xuất hiện phân cảnh bà hớt hải đi tìm con xuyên đêm rồi bật khóc khi Tong không về nhà. Bên cạnh đó, sự yêu thương của bà rất bao dung và vị tha - điểm vốn được thể hiện rất rõ ràng trong cuộc đối thoại giữa bà và Tong khi cả hai đang cùng trang trí cây thông Noel. Câu thoại “Hãy chọn lấy những điều tốt nhất đối với con” sau sự căng thẳng cùng cực và mâu thuẫn dâng cao giữa hai mẹ con ở những phân cảnh trước cho thấy sự nhẫn nại và chấp nhận lùi lại của mẹ Tong để lắng nghe tâm tư con. Từ một vài chi tiết chọn lọc này, có thể thấy, hình ảnh nhân vật mẹ Tong được xây dựng một cách vô cùng công phu với chiều sâu tâm lý rõ nét. Bà đóng vai trò như là người đặt ra thử thách cho tình yêu và hành trình tìm kiếm bản thân của Tong, nhưng cũng đồng thời là người khuyến khích và thúc đẩy Tong bước đi và lựa chọn những điều mà cậu cho là thích hợp. Có thể nhận định rằng, cốt truyện và chiều sâu của hai nhân vật chính sẽ không thể được khắc họa trọn vẹn và rõ nét nếu thiếu đi hình ảnh nhân vật này.
Chị quản lý June có thể được xem như là một “người truyền tin” - giúp diễn tả và truyền tải những thông điệp quan trọng nhất của bộ phim. Một mặt, với vai trò quản lý nhóm nhạc của Mew, chị June là người đối diện với những cảm xúc lên bổng xuống trầm của Mew khi cậu thất tình. June chỉ vào thẳng vấn đề “...rốt cuộc em muốn làm gì?” có lẽ đã khiến cậu chàngnhìn thẳng vào vấn đề và tự vực dậy lại chính mình. Mặt khác, chị June - với tư cách là “người đóng thế” cho người chị gái đã mất của Tong - cũng là người giúp mẹ Tong hiểu được tình cảm và sự yêu thương thực sự không đến từ sự bảo vệ quá mức, mà đến từ sự chấp nhận và bao dung. Câu chuyện của June về việc quá mải mê theo đuổi một cuộc sống tốt hơn, rồi sau cùng, không còn cơ hội gặp lại gia đình, có lẽ là một cách để gửi thông điệp này đến mẹ Tong. Nếu thiếu vắng nhân vật June, có lẽ việc truyền đạt đi thông điệp sẽ trở nên khó khăn hơn khi những nhân vật chính đang chìm trong mớ bòng bong suy nghĩ của mình để tự nhận ra được vấn đề. Mặt khác, với tư cách là một “người thứ ba”, June đóng vai trò như một góc nhìn khách quan để các nhân vật chính có thể tự nhìn nhận và soi chiếu, từ đó, đối diện và giải quyết vấn đề của mình. Cách truyền tải thông điệp của June không phải theo hướng “chỉ mặt điểm tên” hay mang tính “khuyên can” với những câu thoại cụ thể, mà chỉ đơn thuần qua những câu chuyện hay một thông điệp ngắn gọn nhưng mang nhiều hàm ý để nhân vật chính tự suy ngẫm. Bên cạnh đó, ở khía cạnh cá nhân, không thể phủ nhận rằng, cá nhân người viết đã mong chờ June thực sự sẽ là người chị năm xưa của Tong với những manh mối khá ăn khớp với câu chuyện của gia đình Tong. Tuy nhiên, dù không có phép màu nào như mong muốn, nhân vật June có lẽ nên được diễn giải rằng sự xuất hiện của chị như một niềm hy vọng. Dù không đúng như những gì kỳ vọng ban đầu, sự xuất hiện của June như một niềm an ủi và một tia sáng sau một thời gian dài u tối của gia đình Tong.
Ying - người bạn chung của Mew và Tong và người thầm thích Mew - có lẽ nên được miêu tả như một cầu nối cho mối quan hệ của cả hai. Cuộc hội thoại căng thẳng của Ying và Tong, khoảnh khắc ngượng ngùng ngoài ban công và câu thoại “Chỉ còn yêu là còn cơ hội”, cũng như khoảng khắc cô năn nỉ chủ tiệm đồ chơi để mua được chiếc mũi cho con búp bê của Mew và Tong được xem là những chi tiết quan trọng đóng góp giúp hai chàng trai nghiêm túc nhận ra tình cảm của mình dành cho đối phương, cũng như là người kéo Mew và Tong lại gần nhau hơn sau những căng thẳng, bối rối và cao trào của phim. Không chỉ vậy, với cá nhân người viết, Ying có lẽ được xem như biểu tượng của sự vị tha và tình bạn trong sáng - khi cô sẵn sàng hy sinh cảm xúc của riêng mình để “tác thành” cho hai người bạn của mình. Có lẽ, hình tượng Ying biểu hiện cho một khía cạnh khác của tình yêu, một góc độ khác của “Love” ở quảng trường Siam - tình yêu nhiều khi không nhất thiết là phải thể hiện ra bên ngoài với những cử chỉ lãng mạn, mà nằm ở sự hy sinh và giúp đỡ thầm lặng. Chỉ với ba nhân vật phụ này, có thể thấy, những nhân vật phụ đã hoàn thiện cả về mặt nội dung và nghệ thuật của Love of Siam.
2.2. Yếu tố nghệ thuật đầy tính hình tượng và sâu sắc
Bên cạnh yếu tố nhân vật và cốt truyện, các yếu tố về nghệ thuật của bộ phim cũng góp phần không nhỏ đối với sự thành công của bộ phim. Tiêu biểu nhất phải kể đến âm nhạc của bộ phim. Âm nhạc được xem là một yếu tố không thể thiếu để tạo nên sự trọn vẹn trong câu chuyện tình của Tong và Mew nói riêng và mạch cảm xúc của cả bộ phim nói chung. Không chỉ là yếu tố dùng để thể hiện tình cảm của Mew dành cho Tong, âm nhạc cũng là cách để thể hiện sự thăng trầm của mối quan hệ này. Mỗi ca khúc với nhịp điệu khác nhau được thể hiện sao cho phù hợp những cảm xúc khác nhau trong từng phân cảnh. Những sáng tác của Mew đều bắt nguồn từ tình cảm dành cho Tong. Đáng chú ý, chi tiết Mew không thể hát lại những ca khúc ấy khi mối quan hệ giữa hai người trở nên bế tắc càng củng cố cho vai trò của âm nhạc đối với bộ phim, cho thấy âm nhạc không chỉ là phương tiện biểu đạt, mà còn là thước đo cho khả năng tồn tại của tình yêu đó. Bên cạnh đó, người đảm nhận tất cả các ca khúc của phim và thủ vai nhân vật chính Mew - Pchy - cũng mang đến những dấu ấn riêng và để lại ấn tượng sâu sắc cho khán giả. Có lẽ, giọng ca ngọt ngào và diễn xuất của Pchy cũng góp phần tạo nên cảm xúc cho bộ phim theo một cách rất độc bản.
Câu chuyện của Love of Siam khó có thể được truyền tải trọn vẹn nếu thiếu đi nghệ thuật kể chuyện thị giác với những chi tiết tinh tế. Bộ phim sử dụng hàng loạt hình ảnh đời thường để biểu đạt xung đột nội tâm và những rạn nứt cảm xúc. Tình cảm của Tong và Mew được gợi mở qua những chi tiết tưởng như rất nhỏ: vị trí ngồi trong quán cà phê của các nhân vật, sự đối lập giữa việc Tong ăn hai ly kem với Donut và việc cùng Mew chia sẻ một ly kem duy nhất – như một dấu hiệu kín đáo về cảm xúc thực sự của Tong, những bài hát tình ca và cách Mew nói chuyện một cách nhẹ nhàng hơn khi nói chuyện với Tong,... Trái lại, sự đổ vỡ của gia đình Tong được thể hiện qua trò chơi trốn tìm giữa cha và chị gái Tong, hình ảnh con ong mắc kẹt trong ly nước, người cha từ chối kéo rèm cửa, hay những bữa cơm nguội lạnh – tất cả đều gợi lên trạng thái mắc kẹt trong quá khứ và sự mất mát chưa thể được hóa giải, tuy nhiên, nó cũng thể hiện một khát khao thay đổi và niềm hy vọng hàn gắn gia đình. Bên cạnh đó, yếu tố này cũng được củng cố và truyền tải thông qua câu chuyện và thông điệp gần cuối phim của June cũng đặt ra một lớp ý nghĩa khác: tình yêu gia đình, nếu không được cân bằng, cũng có thể trở thành nguồn gốc của tổn thương. Cảnh Tong và mẹ cùng trang trí cây thông Noel, trong bối cảnh đó, trở thành một dấu hiệu của sự chấp nhận và hàn gắn. Bên cạnh đó, bộ phim thể hiện một sự dũng cảm thầm lặng: Tong bảo vệ Mew trước hành vi bắt nạt; bạn bè của Mew tiếp nhận mối quan hệ của cậu như một mối tình, không đặt nặng vấn đề giới tính thông qua cách mà họ phản ứng khi thấy Mew và Tong. Love of Siam không tự biến mình thành một tuyên ngôn chính trị, mà lựa chọn phản ánh thực trạng xã hội một cách điềm tĩnh, đồng thời gửi gắm kỳ vọng về một thế giới bình đẳng hơn.
Ở một khía cạnh mang tính kỹ thuật hơn, bộ phim đã bám chắc được mạch làm phim cổ điển ba giai đoạn vốn rất phổ biến ở Hollywood. Giai đoạn một thiết lập bối cảnh và câu chuyện với câu chuyện nền của Mew và Tong, giai đoạn hai với căng thẳng và xung đột xoay quanh việc tình yêu của Tong và Mew “đụng độ” với gia đình và những chuẩn tắc xã hội, và giai đoạn ba kết thúc và giải quyết mâu thuẫn khi các tổn thương, hiểu lầm và xích mích dần được hóa giải. Có thể nhận định rằng, kịch bản và cách xây dựng phim được thực hiện một cách lớp lang, kỹ thuật nhưng không hề làm mất đi tính nghệ thuật.
IV. NỀN MÓNG CỦA MỘT NỀN ĐIỆN ẢNH, BƯỚC ĐỆM CHO MỘT PHONG TRÀO XÃ HỘI
Love of Siam có thể được xem là một tác phẩm kinh điển không chỉ bởi giá trị nghệ thuật, mà còn bởi vai trò đặt nền móng cho dòng phim khai thác tình yêu đồng giới trong điện ảnh Thái Lan. Về yếu tố nghệ thuật, những cú máy, câu thoại và tuyến tính cốt truyện của Love of Siam đã được các bộ phim kế nhiệm lấy cảm hứng. Như Moonlight Chicken, các phân cảnh như chàng ca sĩ ngồi hát, nụ hôn vụng trộm, hay câu thoại “...có mệt không?” đều ngay lập tức được khán giả liên tưởng đến Love of Siam. Bên cạnh đó, câu chuyện đầy vẻ đẹp và sự luyến tiếc của Tong và Mew cũng chuẩn bị được GMMTV tái hiện trong tương lai dưới hình thức nhạc kịch. Có thể thấy, dấu ấn nghệ thuật của Love of Siam đối với các tác phẩm nghệ thuật “hậu bối” của mình là không nhỏ.
Không những thế, có thể biện luận rằng, bộ phim đặt nền móng cho việc nâng cao hình ảnh của cộng đồng LGBT trong mắt công chúng - vốn đang khá tiêu cực trong giai đoạn đó. Như Chen (2024), Michaels et al (2024) và Nguyen (2021) chỉ ra, phim ảnh không những lột tả thái độ của công chúng, mà còn có ý nghĩa quan trọng trong việc thể hiện và truyền tải hình ảnh của cộng đồng LGBT, vốn đã rất tiêu cực trong giai đoạn đầu của thập niên 2000. Có thể hàm ý rằng, bộ phim là một trong những dấu ấn trong hành trình đấu tranh văn hóa và pháp lý kéo dài gần hai thập kỷ của người dân Thái Lan, góp phần hình thành một không gian tưởng tượng nơi sự chấp nhận trở nên khả dĩ hơn, và cuối cùng được phản ánh qua đạo luật Hôn nhân Bình đẳng năm 2025. Dù không thể thiết lập một mối quan hệ nhân quả trực tiếp giữa bộ phim và những thay đổi pháp lý này, Love of Siam vẫn có thể được xem là một viên gạch quan trọng trong việc tái định hình trí nhớ tập thể, cũng như kiến tạo những diễn ngôn mới về tình yêu, gia đình và căn tính tại Thái Lan.
V. MỘT KẾT THÚC, NHƯNG CŨNG LÀ MỘT SỰ MONG CHỜ
Sự tổng hòa những yếu tố này đã khiến bộ phim không những sâu sắc về mặt nội dung mà xuất sắc về mặt nghệ thuật. Ryan & Lenos (2020) nhận xét, một bộ phim tốt hội tụ đầy đủ các yếu tố về cú máy, quay dựng, âm thanh, ánh sáng, hình ảnh, cốt truyện, góc nhìn nhân vật. Từ đó, soi chiếu với Love of Siam, bộ phim đã đạt được khá tốt những tiêu chí này. Thiết lập của Love of Siam từ nội dung đến nghệ thuật đã giúp bộ phim tránh được việc bi kịch hóa hay lãng mạn hóa quá mức, duy trì tính hiện thực và chiều sâu cảm xúc, phù hợp với bối cảnh xã hội mà bộ phim phản ánh. Đồng thời, những chi tiết này cũng là một cách thể hiện kín đáo và tinh tế những thông điệp mà đội ngũ làm phim muốn truyền đạt đến khán giả.
Sau 18 năm, Love of Siam không chỉ đơn thuần là một ký ức của một giai đoạn để “nhớ lại”, những thông điệp và giá trị của bộ phim vẫn không hề mất đi tính thời sự. Khi đặt bộ phim trong bối cảnh xã hội đương đại – nơi các thảo luận về giới, xu hướng tính dục và quyền bình đẳng đã trở nên cởi mở hơn – nhiều giá trị và nội hàm của tác phẩm vẫn tiếp tục gợi lên những trăn trở mới. Về mặt nghệ thuật, tính vượt thời gian của Love of Siam có thể được nhận diện qua việc các bộ phim BL sau này vẫn thường xuyên dẫn chiếu lại những hình ảnh, góc máy, bối cảnh hay thậm chí là câu thoại mang tính biểu tượng của bộ phim.
Và với cá nhân người viết, là một người xem bộ phim lần đầu, hành trình của Love of Siam không kết thúc trong 150 phút phim. Bộ phim tiếp tục sống trong sự chờ đợi – chờ đợi một sự tái ngộ của Tong và Mew, khi định kiến dần mờ đi, và khi tình yêu có thể được công khai và được chấp nhận.
TÀI LIỆU THAM KHẢO
Chen, Y. (2024). Media Representation of Male Protagonists in Thai Boy Love Commercials: A Visual Discourse Analysis. Journal
of Creative Communications, 20(2),
170–187. https://doi.org/10.1177/09732586241292461
Cutler, C. (2005). My son is an alien: A cultural portrait of today's Youth. Language in Society, 34(4), 655–658.
Farmer, B. (2011). Loves of Siam: Contemporary Thai Cinema and Vernacular Queerness. In P. A. Jackson (Ed.), Queer Bangkok: 21st
Century Markets, Media, and Rights (pp. 81–98). Hong Kong University Press.
Hofmann, K. H. (2019). The contribution of actors in film production and distribution: exploring the antecedents of the drawing power of stars. Celebrity Studies, 12(4), 529–548. https://doi.org/10.1080/19392397.2019.1677165
Igartua, J.-J. (2010). Identification with characters and narrative persuasion through fictional feature films. Communications, 35(4), 347–373. https://doi.org/10.1515/comm.2010.019
Marshall, E. M., & Kuijer, R. G. (2017). Weathering the storm? The impact of trauma on romantic relationships. Current Opinion in Psychology, 13, 54–59.
Meyer, I. H. (2003). Prejudice, social stress, and mental health in lesbian, gay, and bisexual populations: conceptual issues and research evidence. Psychological Bulletin, 129(5), 674–697. https://doi.org/10.1037/0033-2909.129.5.674
Michaels, E., Joneurairatana, E., & Sirivesmas, V. (2024). Mainstreaming queerness in Thai boys’ love narratives: Impact on gay identity perceptions in Bangkok’s society. Sexualities. https://doi.org/10.1177/13634607241263194
Min, J. (2023). A Comparative Study Of Factors Influencing The Acceptance Of Homosexuality In Thailand And South Korea:
Focused On Media’s Portrayal Before And After The 1990s [Master Thesis, Thammasat University]. Bangkok.
Nguyen, T. H. L. (2021). Mediascapes and national imaginaries: LGBT characters in the media in Vietnam [Doctor of Philosophy Thesis, University of Wollongong].
Pereira, G. (2024). Writer Fuel: Supporting Characters – The Unsung Heroes of Storytelling. DIY MFA. Retrieved 23 February 2026 from https://diymfa.com/writing/supporting-characters-the-unsung-heroes/
Reis, H. T., & Aron, A. (2008). Love: What Is It, Why Does It Matter, and How Does It Operate? Perspectives on Psychological Science, 3(1),
80–86. https://doi.org/10.1111/j.1745-6916.2008.00065.x
Rithdee, K. (2007). Love, actually. Bangkok Post, R5.
Ryan, M., & Lenos, M. (2020). An Introduction to Film Analysis - Technique and Meaning in Narrative Film. Bloomsbury Academic.
Shary, T. (2012). Teen Films: The Cinematic Image of Youth. In B. K. Grant (Ed.), 576-601. University of Texas Press.
Sontag, S. (1966). Against interpretation. In Against interpretation and other essays (pp. 3–14). The Noonday Press - Farrar, Straus & Giroux.
Wajdi, M., Joaquin, C. J., Ayub, S., Mustafa, M., & Uzma, S. M. (2025). Nostalgia and bonds: Exploring themes of friendship, family, and love in K-drama “Reply 1988”. Journal of Language, Literature, Social, and Cultural Studies, 3(2), 220–231. https://doi.org/https://doi.org/10.58881/jllscs.v2i2
Wu, Q. (2013). The youth’s story in films: comparative study on youth movies from the two sides of the straits since the new millennium. [Master degree thesis, Southwest University]. Chong Qing.

Movie
/movie
Bài viết nổi bật khác
- Hot nhất
- Mới nhất

