Kịch bản Hoa Ly Trắng
“Thế giới không kết thúc bằng lửa và súng đạn, nó kết thúc bằng hoa và ánh sáng.”
“Thế giới không kết thúc bằng lửa và súng đạn, nó kết thúc bằng hoa và ánh sáng.”GKhang
LILY’S PROPOSAL: Tất cả vì hạnh phúc của bạn.
Mã hồ sơ: Cuối cùng .
Ngày hiệu lực: Tức thì.
Tình trạng: Đã đóng (Archived).
Phạm vi tác động: "Tất cả".
Chi phí vận hành: 100% sự hy sinh cá nhân.
Có những vở kịch mà ngay từ lúc mở màn, người diễn viên đã biết trước mình không phải là nhân vật chính trong cảnh kết.
Tôi từng nghĩ, tình yêu là một cuộc chiến. Tôi đã dùng tất cả sức lực, sự chân thành và cả sự cố chấp của mình để níu giữ lấy tay người. Tôi từng tin rằng chỉ cần mình đủ yêu, đủ đau, thì ông trời sẽ xót thương mà bẻ cong lại định mệnh. Nhưng nhìn vào mắt người những ngày qua, nhìn vào sự mệt mỏi đang gặm nhấm chúng ta và cả những người thương yêu xung quanh... tôi biết mình đã sai.
Sự cố chấp của tôi không còn là tình yêu nữa. Nó là gông cùm. Nó không chỉ làm xước trái tim người, mà còn làm vỡ nát sự bình yên của "tất cả" những người đang đứng nhìn chúng ta.
Hôm nay, tôi đặt lên bàn một đóa ly trắng.
Lily's Proposal! Xin người đừng hiểu lầm, đây không phải là một lời cầu hôn để trói buộc. Đây là một lời thỉnh cầu cho sự kết thúc. Một lời đề nghị bắt đầu bằng sự nhân từ.
Đóa ly trắng này là sự thuần khiết cuối cùng tôi có thể dành cho người. Nó không có những gai nhọn của sự oán hờn, không có màu sắc rực rỡ của những cuồng si huyễn hoặc, nó chỉ mang một màu trắng của sự chấp nhận.
Tôi chấp nhận lùi lại. Không phải vì tôi hết yêu, mà vì tôi yêu người đủ nhiều để hiểu rằng: Hạnh phúc của người đôi khi nằm ở nơi không có tôi. Nếu sự hiện diện của tôi là giông bão, thì tôi nguyện làm người đi ngược chiều gió để trả lại bầu trời quang đãng cho người, và cho cả những người mà người trân quý.
Cho người: Được thở, được tự do, được cười với nụ cười không còn mang gánh nặng của sự tội lỗi hay khó xử.
Cho "tất cả": Cho những vòng tròn quan hệ của chúng ta thôi xáo trộn, cho gia đình, cho bạn bè thôi những tiếng thở dài.
Và cho tôi: Được giữ lại một phiên bản trọn vẹn nhất của tình yêu này, trước khi nó biến dạng thành oán trách.
Sẽ đau chứ? Sẽ đau đến thấu tận tâm can. Sẽ có những đêm tôi tỉnh dậy, giơ tay vào khoảng không và chỉ chạm được vào bóng tối. Sẽ có những ngày ký ức dội về như một cơn thác, cuốn trôi mọi lý trí tôi đang cố công xây đắp. Nhưng xin người đừng bận lòng. Nỗi đau ấy là phần của tôi trong vở kịch này. Tôi chọn ôm lấy nó, nhai nuốt nó, để đổi lấy tấm vé bình an cho người bước tiếp.
Hãy cứ bước về phía ánh sáng. Đừng ngoái đầu lại. Nếu có một lúc nào đó vô tình nghĩ về tôi, xin hãy chỉ nhớ về một đóa ly trắng tĩnh lặng, đã từng bừng nở hết mình chỉ để mong người rực rỡ nhất.
Màn nhung hạ xuống. Kịch bản kết thúc. Kể từ giây phút này, người phải thật hạnh phúc nhé. Vì nếu người không hạnh phúc, sự vỡ vụn ngày hôm nay của tôi... sẽ chẳng còn ý nghĩa gì.

Phụ chú:
[1] "Tất cả": ở đây bao gồm cả nụ cười của cha mẹ, sự an tâm của bạn bè và tương lai không vướng bận của người.
[2] Chấp nhận: Không phải là thua cuộc, mà là hoàn thành sứ mệnh yêu thương.

Thinking Out Loud
/thinking-out-loud
Bài viết nổi bật khác
- Hot nhất
- Mới nhất

