Khi ý thức là ánh sáng, và thân xác là màn chiếu
Khi ta nhận ra ta là ai và đến cuộc đời này để làm gì ?
Có một khoảnh khắc trong thiền, tôi nhận ra mọi suy nghĩ trôi qua trong đầu mình như những bóng hình lướt nhẹ trên bức màn trắng. Nhưng rồi tôi chợt hỏi:
“Ai là người đang xem? Ai là ánh sáng khiến những hình bóng kia hiện ra?”
Và câu trả lời không đến như một lời nói, mà như một cảm giác lặng lẽ và sâu thẳm:
Ta không phải là bóng, cũng không chỉ là màn. Ta là ánh sáng.
Thân xác này – với tất cả xúc cảm, giới hạn, sự già nua và đổi thay –
chẳng khác gì một màn chiếu tinh tế.
Nó không tự phát sáng, nhưng cho phép ánh sáng ý thức chiếu lên để tạo nên câu chuyện mang tên "cuộc đời tôi".
Mỗi trải nghiệm – niềm vui, nỗi đau, mất mát, hân hoan –
là một thước phim đang diễn ra, chiếu bởi ánh sáng ấy.

Có lúc, màn chiếu này cũ kỹ, nhăn nheo, run rẩy.
Có lúc, hình ảnh trên đó méo mó vì những vết xước của quá khứ.
Nhưng ánh sáng thì vẫn vậy –
Không đổi. Không phán xét. Không thuộc về một hình tướng nào.
Tôi từng lẫn lộn: tưởng mình là cuốn phim.
Tưởng mình là nhân vật bị thương trong cảnh bi kịch.
Tưởng rằng cái chết là lúc phim kết thúc, ánh sáng tắt.
Nhưng giờ đây, tôi hiểu:
Khi cuốn phim dừng lại, ánh sáng không biến mất.
Nó chỉ tạm rút khỏi màn chiếu này, để chiếu vào một cảnh khác – một hình hài mới – một đời sống khác.
Vậy nên, tôi không còn sợ phải buông một điều gì –
vì những gì thuộc về màn chiếu sẽ rách nát rồi tan.
Chỉ ánh sáng là còn mãi –
và tôi là ánh sáng đó.

Quan điểm - Tranh luận
/quan-diem-tranh-luan
Bài viết nổi bật khác
- Hot nhất
- Mới nhất

