Kết bạn theo mác giá?

Mình gặp ai, cũng cố gắng nhìn người ấy như một con người, giật bỏ những cái mác xuất xứ, mác giá, mác thương hiệu mà xã hội hay bản thân người đó đeo móc  lên người họ, cố gắng nhìn xuyên thấu tính cách và phẩm chất xem họ là ai, chứ không phải họ là gì. Bởi  nếu kết bạn với một người, mình mong đó là vì bản thân người ấy làm mình quan tâm quý mến và ngược lại, chứ không phải những gì người ấy khoác lên người.
Ảnh mình chụp ở ven hồ Kawaguchi ở chân núi Fuji năm 2019
Mình quen biết nhiều người, chủ yếu là do quá trình đi làm thuê hay đi học, mỗi nơi một ít. Làm ở đâu, cũng gặp được một vài người rất tốt, quý mến nhau dần thành bạn. Những người mình coi là bạn đều thực sự là bạn của mình, cũng đều nhìn mình theo bản chất không theo giá thị trường, cũng đều kết bạn với mình chỉ bởi họ thích con người mình như mình thích họ. Mình biết mình may mắn lắm mới có được những người bạn ấy.
Mình có một nguyên tắc cơ bản là không làm ăn với bạn, và không kết bạn với đối tác hay sếp khi còn đang làm việc với họ. Cuộc sống không cho ai mọi thứ, mình không làm việc với bạn để giữ bạn luôn là bạn, cũng không kết bạn với đối tác, sếp đương nhiệm để quyết định của mình và họ không bị ràng buộc bởi những ràng rợ tình cảm, để sự tôn trọng và sòng phẳng luôn được đặt ngang hàng, để mình và họ đều không cấn cá nợ gì nhau khi phải ra một quyết định cần làm. Dẫu có quý mến họ thật lòng, mình luôn giữ cái khoảng cách an toàn cần có đó.
Không phải lúc nào người mình muốn kết bạn cũng muốn làm bạn của mình. Có người từng là bạn thiếu thời thân thiết, cùng chia nhau cái oản giữa giờ chơi, cùng nhớ mẹ nước mắt rơi lã chã buổi tối ôn bài thi đại học, nhưng lúc trưởng thành rồi khi đã là ông nọ bà kia, quyết định rằng mình không còn xứng làm bạn họ. Có người vừa gặp đã khiến mình tự nhiên quý mến, mê mẩn hồn nhiên say sưa tìm hiểu. Nhưng bản thân mình (và cả những cái mác mình mang và không mang) quá ít ỏi để họ muốn làm bạn với mình. Vào thời điểm nhận ra mình đang được định giá bởi những cái mác gắn trên người, là lúc mình quyết định từ bỏ ngay mối quan hệ đó. Tình bạn hay bất cứ tình cảm thuần túy nào khác, chỉ có thể tồn tại khi đó là tình cảm từ hai phía, hoàn toàn không phải thứ xin-cho.
Mình ngày càng khó tính hơn khi kết bạn, chắc tại mình đã bị tổn thương hoặc vô tình làm tổn thương ai đó vài lần, và thấy không thể chịu thêm nhiều lần như vậy nữa, có thể vì mình đã có thể tự kết bạn với bản thân, có thể mình đã trở lên lười biếng để hiểu một người và làm một người hiểu mình khi cùng xây đắp một tình cảm mới, nhưng cũng có lẽ bởi mình đã có thể yêu quý một người mà không cần người ấy nhận ra hay biết tới mình.

Mình vẫn có rất nhiều đồng nghiệp, người quen, những người biết mình khá rõ để làm việc cùng mình, những người mình thực lòng trân trọng, mến mộ. Mình vẫn sẽ tự tin giữa những đám đông khác biệt hay ở những nơi chỉ có một mình, bởi hình như đã đến lúc mình có thể tự chịu đựng cái tôi cô độc của mình.
Phạm Việt Hà

57
2791 lượt xem
57
17
17 bình luận