IMAGE SENSOR HOẠT ĐỘNG NHƯ THẾ NÀO?
Lần đầu tiên viết bài trên Spiderum. Mong nhận được những đóng góp từ mọi người. PHẦN 1: GIỚI THIỆU VỀ CẢM BIẾN HÌNH...
Lần đầu tiên viết bài trên Spiderum. Mong nhận được những đóng góp từ mọi người.
PHẦN 1: GIỚI THIỆU VỀ CẢM BIẾN HÌNH ẢNH ( IMAGE SENSOR )

Cảm biến ảnh (image sensor) là thiết bị có chức năng chuyển đổi tín hiệu hình ảnh thành tín hiệu điện hoặc tín hiệu số.
Sau khi bắt sáng, các chip cảm ứng có nhiệm vụ chuyển chúng thành các electrons. Các electrons này sau đó sẽ được chuyển thành điện áp, tín hiệu điện được số hóa bằng chip ADC (Analog-to-digital converter - chuyển đổi tín hiệu tương tự sang tín hiệu số) nhanh rồi chuyển tới các chip xử lý số khác trong thiết bị số. Chip ADC thường đặt cùng đế với cảm biến ảnh.
Phổ ánh sáng mà image sensor có thể nhận được là rất lớn, khoảng từ 190-1100 nm. Ngoài ra còn có cảm biến ảnh đặc biệt làm việc ở vùng phổ tia X, tia gamma.
Các loại cảm biến ở vùng ánh sáng nhìn thấy, hồng ngoại, tử ngoại được sử dụng phổ biến hiện nay là cảm biến CCD (charge-coupled devices), CMOS (complementary metal–oxide–semiconductor).
Cảm biến ảnh được thiết kế ở hai dạng:
- Dạng ma trận hay mảng (Array), thu nhận trực tiếp ảnh hai chiều, sử dụng trong camera, webcam, máy ảnh kỹ thuật số, kính nhìn đêm, kính thiên văn, camera trên vệ tinh,...
- Dạng dòng đơn (Line) thu nhận từng dòng và thực hiện quét để thu được toàn ảnh, sử dụng trong máy fax, máy scan các kiểu, và máy đo quang phổ.
PHẦN 2: NGUYÊN LÝ HOẠT ĐỘNG VÀ THIẾT CƠ BẢN
Một cảm biến hình ảnh bao gồm một bảng mạch nhỏ gồm các photodiode rất nhạy cảm với ánh sáng, chúng chuyển đổi tín hiệu quang thành tín hiệu điện, mỗi diode khi bị ánh sáng tác động sẽ sản sinh một điện áp tỷ lệ thuận với cường độ ánh sáng nó nhận tác động, khi không có ánh sáng tác động chúng sẽ không tạo ra mức điện áp nào cả lúc này chúng sẽ tạo ra một mức đen, khi có ánh sáng ở mức cao nhất chúng sẽ tạo ra mức trắng, khi ánh sáng ở giữa 2 khoảng này thì sẽ tạo được mức xám.
Hay nói cách khác, image sensor hoạt động dựa trên hiệu ứng quang điện.
Hiệu ứng quang dẫn: khi chiếu các bức xạ điện từ vào các chất bán dẫn, nếu năng lượng của photon đủ lớn (lớn hơn độ rộng vùng cấm của chất), năng lượng này sẽ giúp cho điện tử dịch chuyển từ vùng hóa trị lên vùng dẫn, do đó làm thay đổi tính chất điện của chất bán dẫn (độ dẫn điện của chất bán dẫn tăng lên do chiếu sáng). Hoặc sự chiếu sáng cũng tạo ra các cặp điện tử - lỗ trống cũng làm thay đổi cơ bản tính chất điện của bán dẫn. Hiệu ứng này được sử dụng trong các photodiode, phototransitor, pin mặt trời...

Chất bán dẫn:
Có 2 loại bán dẫn là bán dẫn loại P và bán dẫn loại N.
Từ tinh thể silic, bản chất là một chất bán dẫn, có nghĩa là nó gần như không dẫn điện. Nhưng người ta có thể chuyển nó sang được trạng thái dẫn điện khá tốt. Xét nguyên tử Si có 4e- bề mặt ngoài tạo ra tứ diện, trong tinh thể thì nó thỏa mãn 8e- ở lớp vỏ ngoài mỗi nguyên tử nên chỉ còn một vài e- tự do trôi nổi trong mạng tinh thể, vì vậy nó vẫn có thể dẫn điện nhưng rất khó khăn. Nhưng có một quá trình pha tạp thêm nguyên tố khác vào tinh thể Si để tạo ra độ dẫn điện khác nhau, quá trình này gọi là quá trình Doping.

Khi pha tạp thêm nguyên tố Photpho vào, ta có bán dẫn loại N. Nguyên tố này phù hợp với kết cấu tứ diện nhưng nó cho thêm 1e- bên lớp ngoài, nghĩa là lớp ngoài nguyên tử photpho có 9e-.

Ngược lại, khi thêm nguyên tố Boron ta sẽ có chất bán dẫn loại P, lớp vỏ bên ngoài nguyên tử Boron có 7e-, vị trí bị thiếu e- gọi là hole. Hole là một không gian thu hút e- tự do.
Khi đặt 2 chất bán dẫn này cạnh nhau, ta có diode P-N, chỉ cho dòng điện chạy theo 1 chiều nhất định mà không cho dòng điện chạy theo chiều ngược lại.

Nếu chúng ta đặt nguồn điện áp lên diode P-N, cực dương (anode) nối với loại P, cực âm (cathode) với loại N, khi đó ta rút được e- từ loại P và cho dòng điện đi qua từ cực âm tới cực dương hay từ loại N tới loại P.

Khi ta đảo ngược lại, nối cực dương với loại N, cực âm với loại P thì loại P đã đang tích e- của loại N, nay lại được thêm e- từ cực âm, đến một ngưỡng nào đó sẽ không nhận thêm e- từ cực âm nữa và đẩy các e- trở lại, không cho dòng điện chay qua diode nữa. Từ đó ta có thể tận dụng hiệu ứng quang điện để chế tạo photodiode.
Ở chất bán dẫn P-N có vùng nghèo và vùng khuếch tán. Vùng nghèo là vùng tiếp giáp giữa bán dẫn loại P và bán dẫn loại N, ở đó e- và hole đã đi về 2 cực, nên nó được gọi là vùng nghèo (depletion region). Vùng khuếch tán là khu vực các e- hoặc các hole đang được khuếch tán sang các nơi có mật độ thấp hơn, chưa đi về 2 cực.
Khi photodiode nhận được photon ( thường vào khoảng 190-1100nm), tinh thể Si sẽ hấp thụ nó (ở vùng nghèo hoặc vùng khuếch tán) và tạo ra cặp e- và hole, sau đó e- nhận được khi chiếu sáng sẽ chạy về phía cực dương và hole chạy về phía cực âm do tác động của điện trường.
Từ đó ta sẽ đo được cường độ ánh sáng bằng cách đo số e- hay điện áp trên cực dương.




Ngày nay photodiode có dạng bề mặt vuông, chữ nhật hoặc đa giác, kích thước từ 1,4 µm đến hơn 20 µm, cho phép đạt mật độ cao cỡ mega pixel cho một CCD có diện tích 1 inch vuông. Mật độ pixel xác định độ phân giải hình ảnh. Nhưng công nghệ vi xử lý đã thực hiện nội suy điểm ảnh đến giới hạn mà độ chính xác của chuyển đổi ánh sáng sang điện tích cho phép, tức là số pixel ảnh xuất ra cao hơn số photodiode của sensor. Nói cách khác, độ phân giải của anh nhận được cao hơn độ phân giải của sensor.

Thiết kế cơ bản
Một sensor cơ bản gồm màng lọc màu, lá chắn tràn sáng sang pixel khác, photodiode, mạch bổ trợ trên nền silicon.



Bộ lọc màu kiểu mảng Bayer:
Do photodiode chỉ đo được cường độ ánh sáng nhận được, vì vậy để tách màu, người ta sử dụng bộ lọc màu. Có rất nhiều thiết kế, dưới đây là một ví dụ về bộ lọc màu kiểu mảng Bayer với hệ màu RGB.
Trên mỗi 1 pixel sẽ có một bộ lọc màu riêng, là một trong 3 màu Red-Green-Blue. Trên 4 pixel bố trí ma trận màu, vì màu xanh lá nhạy cảm với mắt người nhất nên sẽ có 2 pixel G.
Sau khi nhận sáng, các pixel gửi thông tin về hệ thống xử lý, hệ thống xử lý sẽ xuất ra file raw gồm nhiều pixel màu ghép lại với nhau, sau đó qua thuật toán nội suy ra màu thật của từng pixel và toàn ảnh.

Ví dụ về ảnh raw:

NỘI SUY TÁI TẠO MÀU THỰC:

Ae ai chơi ảnh sẽ biết, mỗi một hãng máy ảnh ( cho dù cùng loại sensor) sẽ có một màu ảnh đặc trưng khác nhau, khác biệt đó do thuật toán nội suy màu ảnh từ file raw của mỗi hãng khác nhau.
.
Cảm ơn mọi người đã đọc. Mong có phản hồi và nhận xét từ mọi người để mình có thêm động lực viết thêm về mảng kỹ thuật khô khan này.
.
.
Tài liệu tham khảo và một số nguồn ảnh tham khảo trên mạng và từ video của youtuber Blake Jacquot và youtuber Graham Houghton

Science2vn
/science2vn
Bài viết nổi bật khác
Mình xin có 1 số đoạn góp ý (dựa trên những gì mình biết nên chưa chắc đúng hoàn toàn), hi vọng bạn đọc và kiểm tra lại giúp luôn :)
- "chuyển đổi tín hiệu hình ảnh thành tín hiệu điện hoặc tín hiệu số" - nên dùng từ tín hiệu quang thành tín hiệu điện. Và theo mình hiểu thì có 2 quá trình Quang (lấy mẫu)==> Điện(lượng tử hóa)==> Số. Từ "hoặc" kia có vẻ không chuẩn lắm.
- Có 2 cách phân loại cảm biến CCD vs CMOS hoặc Array vs Line: Bạn thêm chút phân biệt chúng vào được không :)
- "bản chất là một chất bán dẫn, có nghĩa là nó gần như không dẫn điện. Nhưng nó vẫn dẫn điện tốt hơn là cách điện." - câu này hack não quá :3
- Đoạn viết vê photodiode, mình nghĩ nên viết ngược lại: giải thích hoạt động của khối đó, rồi nêu tính chất bán dẫn loại P,N => cần ghép P-N => muốn ghép P-N thì phải pha tạp như thế nào.
- "nhưng công nghệ vi xử lý đã thực hiện nội suy điểm ảnh đến giới hạn mà độ chính xác của chuyển đổi ánh sáng sang điện tích cho phép, tức là số pixel ảnh xuất ra cao hơn số photodiode của sensor." - ơ cho t hỏi pixel trên sensor và pixel trên ảnh được định nghĩa thế nào.
1. Tại sao lại là chuyển đổi sang tín hiệu số hoặc tín hiệu điện, do sensor CCD sẽ xuất ra ngoài cảm biến là tín hiệu điện (đo đạc e-), và đc số hóa qua bộ ADC riêng biệt ở ngoài. Còn sensor CMOS sẽ có bộ ADC ngay trên mỗi pixel, nên tín hiệu xuất ra ngoài cảm biến là tín hiệu số.
Còn Array với Line thì chỉ đơn giản là 1 cái xếp theo ma trận kiểu mảng nhiều pixel ghép lại, 1 cái thì là các pixel xếp liền kề nhau thành 1 đường thẳng, tùy vào mục đích sử dụng.
4. Cảm ơn bạn đã góp ý, có lẽ mình cũng nên viết riêng một bài về bán dẫn P và N sẽ rõ ràng và chi tiết hơn.
Đúng là cần những bài viết khác để giải thích những điều trên, nhưng mình đang đứng từ vai trò người đọc phổ thông để cố hiểu bài viết :3. Ý mình là:
1. Bạn nên viết theo ý hiểu chứ không hẳn dịch: vd với câu trên, mình có thể hiểu là: Bán dẫn làm bằng Silic ở điều kiện thường gần như chất cách điện nhưng dễ dàng chuyển sang trạng thái dẫn điện.
2. Nêu ra khái niệm cần giải thích qua nó (là gì, xác định thế nào, có tác dụng gì). VD như ADC, bán dẫn P-N, pixel trong bài mình vẫn gần như không có khái niệm gì về nó. À, trong cái này thì chỗ nào khó giải thích quá có thể bỏ qua :))) không càng đọc càng khó hiểu. VD: mình sẽ hiểu số pixel trên cảm biến là số lượng photodiode, số pixel trên ảnh là số điểm ảnh mà máy tính/các thiết bị số có thể xử lý.
3. Cái này klq lắm nhưng mình thích kiểu khái quát vấn đề và đặt câu hỏi trước mỗi phần: VD như cảm biến sẽ làm hai nhiệm vụ chính là: i) đo được đường độ sáng để quy đổi ra các mức xám và ii) xác định được màu sắc của ánh sáng. Vậy mỗi nhiệm vụ trên sẽ được thực hiện thế nào. ?
4. Phân loại cái gì đó thì chỉ ra sự khác nhau cơ bản nhất/cách phân loại. Cảm biến CCD với CMOS, ừ có hai loại nhưng nó là sao....
Mình công nhận những bài viết này khá khó tiếp cận với người đọc phổ thông, ngay cả chính mình học kỹ thuật nhưng khi viết bài này cũng phải đọc lại tài liệu khá là nhiều mới có thể hoàn thành được bài này và cũng chưa hài lòng lắm.