Học Copywriting từ tiệm tạp hóa: Tại sao những mẩu quảng cáo hoa mỹ lại thất bại trước một bà nội trợ?
Hết Tết, khi dòng người hối hả quay lại thành phố để nộp CV, bắt đầu những guồng quay công sở, thì tôi lại chọn một lối đi khác. Nhiều...
Hết Tết, khi dòng người hối hả quay lại thành phố để nộp CV, bắt đầu những guồng quay công sở, thì tôi lại chọn một lối đi khác. Nhiều người nhìn tôi ngồi trong tiệm tạp hóa nhỏ, họ xì xào: "Trẻ thế sao không đi kiếm tiền, đi chơi mà chỉ quanh quẩn ở nhà?". Họ nghĩ ở nhà là lười biếng, là "về già sớm". Nhưng họ không biết rằng, tiệm tạp hóa này chính là "trường học" Marketing thực tế nhất mà tôi từng có.
1. Khách hàng không mua "tính năng", họ mua "giải pháp"
Trong sách giáo khoa, người ta dạy về "Unique Selling Point" (Điểm bán hàng độc nhất). Còn ở đây, tôi thấy một bà mẹ chọn mua chai dầu ăn này thay vì chai kia chỉ vì nó có cái quai cầm dễ rót hơn.
Bài học: Độc giả không quan tâm bài viết của bạn dùng từ ngữ mỹ miều ra sao, họ chỉ quan tâm bạn có giải quyết được nỗi lo thầm kín nào của họ không. Đừng viết "hương thơm nồng nàn", hãy viết "thơm lâu kể cả khi phơi trong bóng râm".
2. Sự chân thành "đánh bại" sự hoa mỹ
Tôi vừa nhận được một email từ Shopee lúc 4:59 sáng. Họ không dùng lời mời chào "trên trời", họ chỉ hỏi: "Chúng tôi muốn lắng nghe ý kiến của bạn". Tại tiệm tạp hóa cũng vậy, khách hàng quay lại vì tôi nhớ họ thích dùng loại trà nào.
Bài học: Trong viết lách, niềm tin quan trọng hơn sự hào nhoáng. Một bài viết chân thành, có chút "mùi vị cuộc sống" sẽ chạm đến trái tim nhanh hơn bất kỳ kỹ thuật giật tít nào.
3. Lập nghiệp tại nhà: Chậm lại để đi nhanh hơn
Nhiều người nói tôi sao không đi kiếm tiền khi còn trẻ. Thực ra, tôi đang lập nghiệp theo cách của riêng mình. Hết Tết, khách không quá đông, nhưng đủ để tôi chăm sóc sức khỏe và có thời gian học Marketing mỗi ngày.
Tôi không học lý thuyết suông, tôi học từ "trường đời". Thay vì ngồi giảng đường, tôi nhìn trực tiếp cách một người đắn đo giữa hai món hàng. Đó là thực hành, là thứ kiến thức "tươi sống" nhất. Tôi không tức giận trước lời phán xét của số đông, mà lấy đó làm động lực. Tôi chọn vất vả bây giờ để đổi lấy sự tự do về thời gian và tài chính mai sau.
4. Kỷ luật là "pháo đài" cuối cùng
Có những ngày cơn đau răng nhức nhối, hay những lúc trông em học bài khiến tôi mệt nhoài. Nhưng tôi không cho phép mình quên mục tiêu ban đầu. Tôi viết không phải để giải sầu, tôi viết để xây dựng từng viên gạch cho sự nghiệp của mình.
Lời kết:
Nếu bạn đang tìm kiếm một người viết chỉ biết dùng từ ngữ rỗng tuếch, có lẽ tôi không phù hợp. Nhưng nếu bạn cần một người hiểu tâm lý khách hàng từ những điều nhỏ nhặt nhất, một người coi kỷ luật là tôn chỉ làm nghề, thì tôi luôn sẵn sàng.


Quan điểm - Tranh luận
/quan-diem-tranh-luan
Bài viết nổi bật khác
- Hot nhất
- Mới nhất