"Em bỏ hút thuốc chưa?" Liệu đó có phải tình yêu? Chúng mình có thực sự còn yêu người cũ?

Nhân dịp Bích Phương ra bài mới, vừa hay lướt Instagram thấy người yêu cũ đăng ảnh nắm tay người yêu mới :D


Tôi có một người bạn. Mối tình đầu của cậu ấy là năm lớp mười một, cách đây gần mười năm. Dù đã yêu qua một vài người, nhưng vẫn không quên được hình bóng người cũ.
Tôi có một cô em quen. Không lúc nào có thể ngừng yêu. Những mối tình chóng vánh vài tuần, vài tháng. Em đau khổ vì người ta cứ thờ ơ. Xong đâu đấy lại lao vào một chuyện tình cảm mới. Và sau vài hôm ảnh yêu đương ngập newfeed, ngày em chia tay, thay thế bằng hàng tá quote tâm trạng yêu bản thân mình :)
Năm thứ ba đại học, tôi thích một cậu bạn. Sau khi nói ra, cậu ấy vẫn im lặng. Đến lúc cậu ấy tỏ tình lại, tôi đã thích người khác. Cho đến bây giờ thi thoảng đêm muộn, cậu ta vẫn hay nhắn tin hỏi thăm nhắc nhở này nọ. Những lúc đó, tôi thường xem như chưa thấy gì.
Tôi mất gần 2 năm để quên đi mối tình đầu, đó là lúc yêu người kế tiếp. Chắc nhiều người nghĩ, tôi phải yêu sâu nặng lắm. Không hẳn. Chúng tôi yêu nhau không dài, phần lớn thời gian đó là xa cách. Khi tôi đi làm, anh đi du lịch. Tôi về quê, anh lo thủ tục du học. Và tôi ở lại Việt Nam, anh ở nước khác. Cuộc chia tay êm đẹp, mọi thứ cứ tự nhạt dần. Nhưng sau khi chia tay, tôi thường xuyên nhớ về những kỉ niệm cũ vô cùng ít ỏi. Mãi đến sau này, tôi mới hiểu. Tôi không phải là nhớ anh ấy, tôi nhớ cảm giác ấm áp của một người vượt hàng chục km đón tôi về. Nhất là những tháng năm mới ra đời đi làm, cô đơn cùng cực, tôi xem đó là phao cứu sinh để an ủi tâm hồn mình. Tôi không nhớ nổi khuôn mặt anh ấy. Hóa ra mình thật ích kỉ.
Chúng ta thường nhầm lẫn giữa yêu, rung động và sự phụ thuộc cảm xúc. Nhìn một cô gái xinh xắn, một anh zai cao ráo, muốn người ta là của mình đó là rung động. Muốn được gần gũi, được chăm sóc, yêu thương, nâng niu cưng chiều, có ai tâm sự, có ai vỗ về đó là sự phụ thuộc cảm xúc. Câu chuyện tình yêu là câu chuyện dài hơn thế. Nếu rung động không vượt qua được thử thách, nó sẽ dần biến mất và kết quả là lạnh nhạt, chia xa. Nếu phụ thuộc cảm xúc mà không được đáp ứng, sinh ra hờn giận, oán trách, gây gổ và làm tổn thương nhau. Còn khi yêu, người ta mong đối phương hạnh phúc, người ta yêu nhau dù họ là ai, không cần phải trở thành ai khác.
Cũng bởi vậy, lúc chia tay người ta thường thấy vô cùng khó khăn. Kể cả tình cảm đã phai nhạt đi phần lớn. Bởi có một nỗi sợ ngay trước mặt, đó là từ bỏ những thói quen. Những thói quen vừa làm chúng ta chán nhau, nhưng lại khó dứt bỏ được. Vì đôi khi nó ăn sâu thành một phần của cuộc sống. Người ta không bỏ được sự phụ thuộc cảm xúc, người ta sợ không có ai yêu thương, quan tâm nữa. Dù là cãi vã thường xuyên, ừ thì nhắm mắt vẫn coi như là có "người yêu", lúc bận rộn, đau ốm còn có mà cậy nhờ. Dù là đánh cho bầm dập mắt mũi, nhà vẫn còn có "chồng" có "vợ", con vẫn xem như có "cha", có "mẹ". Người ta cứ nghĩ về thứ họ đã mất, mà quên mất những thứ mình đang và sẽ mất. Cái mất của quá khứ, đổi "ba bò chín trâu" cũng không gỡ gạc lại được. Cái mất của hiện tại và tương lai, giống như cắt đi khúc ruột thừa. Đau đấy, nằm bẹp vài hôm đấy, rồi ngày mai lại sáng tươi, lại có thể tiếp tục những niềm vui mới.
Một người đi qua, cho ta nhiều "sợi dây rút kinh nghiệm". Người cũ, là người thầy tốt hay dở là ở mình. Nếu mình yêu mười người rồi đau đúng một kiểu, thì cũng chẳng có ích gì. Đau khổ có làm ta sáng mắt không cũng là ở mình. Mình có vui có hạnh phúc, tình yêu có đẹp không, cũng là ở mình. Đừng đổ hết lên người ta! Biết vậy, để tự lo lấy thân. Không ai có trách nhiệm phải làm ta vui, phải yêu ta ngoài ta cả.
Cuối cùng là chia tay rồi thì thôi, đừng dăm bữa nửa tháng lại lôi nhau ra làm gì. Người bạn vẫn nhớ, là người đó ở quá khứ, không phải là người đó ở hiện tại. Mà bạn cũng khác xưa nhiều lắm rồi. Vậy là yêu dấu theo gió bay rồi chứ còn gì nữa đâu. 
Và đây là phần kết: 

Sau khi nhìn thấy tấm ảnh người yêu cũ có người yêu mới, mình thả nhẹ một tim, và thật lòng, mong anh hạnh phúc :D
78
2239 lượt xem
78
14
14 bình luận