Đừng quá khắt khe với cảm xúc của mình!
Thật khó để bắt đầu viết một thứ gì đó, nhưng tôi nghĩ một mẩu chuyện nhỏ có thể giúp. Chẳng là mới đây công ty tôi có cậu...
Thật khó để bắt đầu viết một thứ gì đó, nhưng tôi nghĩ một mẩu chuyện nhỏ có thể giúp.

Nhưng rồi ngẫm lại, tôi còn thấy thương mình hơn. Tôi tự hỏi mình bao lâu rồi không khóc vì một người như thế? Mình đã bao giờ dám khóc như vậy trước mặt người khác hay chưa? Quả thực, tôi còn không dám nghĩ đến chuyện mình sẽ yếu mềm như vậy ở một nơi đông người, tôi luôn tự nhủ với chính mình, như cái cách bao nhiêu người vẫn tự động viên bản thân khi mệt mỏi, rằng 'mày yếu đuối cho ai xem!'
Thực ra, mình yếu đuối hay mạnh mẽ thì cũng chẳng ảnh hưởng nhiều đến ai. Thì tại sao không thử thành thật với cảm xúc của chính mình nhỉ, biết đau đấy lại là cách tốt nhất để vượt qua khó khăn. Như cậu bạn tôi bây giờ, dù không thể khẳng định là đã vượt qua được chuyện chia tay ấy, nhưng gần đây nói chuyện với nhau, cậu ấy cũng ổn hơn rất nhiều.
![Dunkirk' Tom Hardy Spitfire Fire Beach [1920x1080] | Dunkirk, Film stills, Cinematography](https://i.pinimg.com/originals/f2/36/fa/f236fae51f2ff91b89cabb0a9c1d8eee.jpg)
Để rồi, càng ngày, tôi càng ngại phải tiếp xúc. Bắt đầu với việc ngại làm quen, ngại nói chuyện và dần dần là ngại nghĩ đến chuyện yêu đương nữa. Hằng ngày, tôi đến công ty làm việc, tối lê la quán xá ăn một mình, rồi về nhà vừa tắm vừa nghêu ngao hát và làm bất cứ điều gì đó để giết thời gian. Xem phim, đọc sách, lướt web, tán gẫu trên mạng, hôm nào chán bản thân thì ra ngoài uống rượu một mình. Hôm nào may lắm thì có ông nán lại ở công ty cùng, ngồi ban công hút với nhau điếu thuốc, buôn chuyện tương lai, kể chuyện quá khứ.
Tôi của bây giờ kiểu như đã quá quen với việc tự giải quyết với những vấn đề một mình rồi,và không muốn hoặc không dám để ai làm việc ấy cùng mình nữa. Thế nên, việc hẹn hò thì thỉnh thoảng cũng có, nhưng khi về tôi cũng chẳng mảy may suy nghĩ gì, hợp nhau thì làm bạn, đôi ngày nói chuyện một lần. Không hợp thì cả tôi và nàng im ỉm cho xong.

Tôi cũng không biết mình có thực sự thích người ta hay không. Có thể là có chút rung động. Nhưng rồi tiếp nữa thì sao? Tôi cũng không muốn biết. Lúc đó, tôi thấy thế là ổn. Kiểu như, mình cô đơn thì đúng thật, nhưng lên công ty có đồng nghiệp tốt, về quê vẫn có bạn bè vui, chỉ buồn mấy tối đi làm về rồi ngồi một mình không biết làm gì thôi.
Kể lể đến đây là tôi biết mình đã và đang không ổn rồi. Và ông nào đang giống tôi thì cũng xem lại bản thân đi nhé. Tôi nghĩ, bước đầu thì nên cố gắng cởi mở hơn với bản thân, với cảm xúc của mình, cởi mở hơn với người khác nữa. Rồi dần dần, mọi chuyện sẽ ổn hơn thôi!
Thời tiết độ này đang đẹp, ra ngoài chơi đi cho đỡ ù lì!

Thinking Out Loud
/thinking-out-loud
Bài viết nổi bật khác
- Hot nhất
- Mới nhất
Caffeinium Addict
Buổi tối kiếm người nch đi bạn :v tôi cũng đang tập thói quen này
- Báo cáo

JoelBarish
Yeah, tôi đang cố nè bruv!
- Báo cáo

Sỹ Anh Evra
Mình lại nghĩ đến một hướng khác. Bạn là một người thoải mái và cởi mở, dễ hoà đồng ở ban ngày, và rồi lại thấy lười kết nối mọi người vào bữa tối, có thể do bạn là một người hướng trung (Ambivert) - tức là người sẽ xả năng lượng ra bên ngoài vào ban ngày, nhưng ban đêm cần một mình để "sạc" lại chính mình. Cái mình thấy ở đây ko phải là thật với cảm xúc, mà là hiểu bản thân để từ đó cải thiện cuộc đời của chính mình. :))))
- Báo cáo

JoelBarish
Yeah :)) Tôi cũng thấy có vẻ cái ý Ambivert của bạn đúng với tôi đó! Thanks, mate!
- Báo cáo

SuperTom
Nolan fanboy đâyyyyy
- Báo cáo
Yupo__
Tui cũng đang ở trong trường hợp tương tự bạn, thấy bản thân mình càng ngày càng xa rời đời sống xã hội, có hội bạn bè chơi cùng nhưng chẳng có ai đủ thực sự thân thiết. Chuyện tình cảm thì cũng trải qua hẹn hò với dăm ba người mà không có lần nào lâu dài. Bản thân lại cũng không thực sự hứng thú với yêu đương nên cũng khoong bao giờ chủ động tán ai. Giờ hình thành nên tâm lý ngại người lạ. Mà đã ngại rồi thì chẳng biết cởi mở làm sao. Cảm xúc lâu rồi không phát ra bên ngoài nên trong đầu lúc nào cũng dè chừng, bởi đã quá quen với việc giấu cảm xúc rồi, giờ thể hiện ra thì sinh ra cảm giác sợ. Nhiều lúc ngồi ngẫm nghĩ muốn thoát ra, nhưng đang ở trong vùng an toàn, thật khó để lấy động lực đi ra ngoài.
- Báo cáo

JoelBarish
Giống nhau thế, con người lười đi ra ngoài này :))
- Báo cáo

Thu Hằng
Mình cũng đang như kiểu tự cách ly xã hội, mỗi lần lên facebook thì lại thấy không ổn, cảm giác mọi người thật hạnh phúc làm sao, còn mình thì...Thế là suốt 3 tháng trời cũng im ỉm im ỉm, chẳng kết giao thêm hay làm quen với ai cả, đã có lúc nghĩ thôi chẳng dùng fb nữa nhưng những lần buồn chán lại lên lướt lướt như một thói quen. Rồi đa phần những lần ra ngoài là đi coffee một mình, cơ mà mình lại thích cái cảm giác đấy. Anyway, một mình mãi thì chẳng hại ai nhưng mình tự thấy một mình mãi mãi thì thật khó để tốt hơn được. Chỉ là như kiểu... đang trốn tránh và chưa thực sự tìm ra giải pháp thôi.
- Báo cáo

JoelBarish
Bạn nói đúng đấy, nhưng mình nghĩ là nên thay đổi thôi. Biết là khó, nhưng cố từng chút một!
- Báo cáo