DƯ VỊ TỪ NHỮNG TÌNH BẠN NHẠT NHÒA
Bài viết được trích từ "Nếu biết trăm năm là hữu hạn", tác giải Phạm Lữ Ân.
Này Bi ơi này Lữ ơi
hồi tụi mình còn học lớp ba
nắng chắc vàng hơn bây giờ nhỉ?
(Nguyễn Hồi Thủ)
Tôi có một người bạn rất thân khi học cấp 2. Rồi không hiểu vì sao, do đâu và từ bao giờ, chúng tôi không gặp mặt nhau nữa, không trò chuyện với nhau. Chúng tôi mất hút nhau trong cuộc đời.
Một hôm kia, tôi chợt thấy bạn đi trên đường đi làm về. Tôi không kìm được mừng rỡ đến chào hỏi bạn, bắt tay bạn và nhắc lại thời thơ ấu xưa. Nhưng bạn có vẻ ngại ngần… Và tôi, sau mấy câu xã giao bỗng nhưng không còn gì để nói. Chia tay bạn ra về, tồi chợt nhận ra tình bạn ấy đã phai nhạt từ lâu lắm. Tôi vẫn yêu bạn như ngày cũ, vẫn nhớ bạn dù bao năm trời không gặp. Và bạn, có lẽ không đến nỗi hững hờ. Nhưng những ngã rẽ cuộc đời đã khiến chúng tôi không còn gì chung để chia sẻ với nhau… Người ta thường nói tình bạn khởi đầu từ tuổi hoa niên luôn rất đẹp. Nhưng người ta quên nói rằng tình bạn ở tuổi hoa niên cũng có thể là một bước ngoặc.
Đó là thời điểm thay đổi về thể xác, tâm lý, nhận thức và tình cảm… Nững thay đổi đến từ từ và không theo trình tự nào, không giống nhau ở mỗi người. Đó là lúc ta nhận ra những thay đổi, ta khám phá ra hình ảnh của mình, ngày một rõ ràng hơn. Và rồi, cả những người bạn rất thân thiết của ta cung thay đổi.
Những người bạn đồng hành cùng ta đi qua thời mới lớn chông chênh này nhiều khả năng sẽ là những người bạn thân thiết và chân thành nhất mà ta có được trong suốt cuộc đời. Đó là những người đã thấy ta trong qua trình lột xác, có khi từ xấu xí trở nên xinh đẹp, từ yếu đuối trở nên mạnh mẽ, hoặc ngược lại. Người đã chứng kiến những thay đổi lạ kỳ nhưng vẫn ở lại bên cạnh ta, và người ta đã thay đổi nhưng ta vẫn cảm giác rất thân quen.
Có nhiều khả năng đó sẽ là một người bạn thân thiết.
Giai đoạn thơ ngây và thường vô vụ lợi này là cơ hội tốt nhất để tìm được một tình bạn thân thiết. Có mối quan hệ trong đời được mệnh danh tình bạn, nhưng những người bạn thân thiết thì thật sự hiếm hoi. Vì thế, hãy cố giữ chặt lấy họ.
Nhưng nếu…
Nếu ta không thể nào giữ được tình bạn thì sao? Trong qua trình không gì thay đổi được ấy, có những người bạn ngày càng trở nên gắn bó, nhưng cũng có khi, ta đột nhiên nhận ra rằng có những người bạn từ thời ấu thơ giờ bỗng trở nên xa là. Có thế đó là lỗi của ta, có thể là lỗi cuả bạn, có thể là lỗi cả hai, nhưng có thể (và cũng thường như thế) là không ai có lỗi.
Mary Tyler Moore đã nói rằng: “Đôi khi, bạn phải quên biết một người thật sự sâu sắc mới có thể nhận ra đó là một người hoàn toàn xa lạ”. Cuộc sống này đang chảy về phía trước. Ta thay đổi và bạn cũng đổi thay. Sự chia ly âu cũng là lẻ thường tình của đời sống, có rồi lại mất, đến rồi lại đi. Vì thế sẽ có những tình bạn keo sơn kéo dài đến tạn khi lìa cuộc đời với mái đầu bạc trắng, nhưng cũng có những người chỉ gắn kết với nhau trong một đoạn đời nào đó, rồi thôi.
“Những người bạn của cuộc đời
có người như tấm gương
có người như cái lược
có người như con dao
có người nhưu ngụm nước…”
(Nguyễn Hồi Thủ)
Theo sự đưa dẩy của cuộc đời (và đổi khi của cả lòng người), ta có thể kết thân rồi sau đó phải giã biệt không ích tình bạn qua mỗi chặng đường.
Người ta vẫn viết trong sách rất nhiều cách để giữ cho tình bạn lâu bền. Nhưng dường như chẳng mấy khi người ta nói cho chúng ta biết cách để tình bạn ra đi đúng lúc. Giữ được tình bạn đẹp là một nghệ thuật. Nhưng biết cách chia tay tình bạn (đã từng) đẹp cũng là một nghệ thuật. Đó là phải làm sao để không còn cà phê, hẹn hò hàn huyên hay quan tâm sâu sắc đến nhau nữa, nhưng vẫn không hề ghét bỏ nhau.
Nếu sống chân thành, bạn sẽ hiểu đôi khi phải buông tay để tình bạn ra đi – nhẹ nhàng trong luyến tiếc. Bởi thân mật một cách gượng ép – cốt để níu kéo một mối quan hệ đã nhạt nhòa – sẽ chỉ tạo nên những vết làm xấu xí trên gương mặt hồn nhiên của kỷ niệm.
Chi bằng cứa trả tình bạn ấy về đúng chỗ của nó – trong một ngăn ký ức của ta – để mỗi lần nhớ đến ta đều thấy lòng mình rung lên bởi chút bồi hồi rất nhẹ.
“Về đâu dăm người bạn nhỏ
tựa những vì sao đêm
lấp lánh trong dòng Ngân Hà của trí nhớ”
(Nguyễn Hồi Thủ)
Và điều đáng kể nhất, chính là những dư vị còn lại trong trái tim ta, làm đầy ấp tâm hồn ta. Những dư vị ngọt ngào của một tình bạn – dù đã nhạt nhòa.
(Bài viết được trích từ "Nếu biết trăm năm là hữu hạn", tác giải Phạm Lữ Ân).

Sách
/sach
Bài viết nổi bật khác
- Hot nhất
- Mới nhất