Chúng ta rời nhà để đi tìm thế giới, nhưng rồi lại dạo quanh thế giới để tìm về nhà. Trong tập tản văn "Nơi nào có mẹ nơi ấy là nhà", Hạ Mer gom nhặt những mảnh đời vụn vặt qua lăng kính của "nó". Tác giả kể về mẹ, về gia đình, về thời ấu thơ, về những cuộc đời thân thuộc xung quanh và về cả chính mình trong những ngày khó khăn. Qua niềm vui lấp lánh hay nỗi buồn lầm lũi, độc giả sẽ bất chợt bắt gặp hình bóng mình giữa những trang viết. Cuốn sách không chỉ kể chuyện của riêng ai, mà là sự vỗ về đầy đồng cảm dành cho những tâm hồn đang đi tìm bến đỗ bình yên.
Gia đình là vạch xuất phát đầu tiên, nơi cho ta cái tên, hình hài, và những bài học sơ khai nhất. Đó là nơi ta được phép ngã mà không sợ đau, được sai mà không sợ bị phán xét. Những trang sách của Hạ Mer nhắc tôi rằng, mọi ước mơ bay cao của người trẻ đều bắt đầu từ nền móng vững chãi của những bữa cơm chiều và lời ru của mẹ.
Nhưng kỳ lạ thay, sau bao nhiêu năm mải miết đuổi theo danh vọng, tiền tài hay những chân trời rực rỡ, điểm cuối cùng mà chúng ta khao khát được chạm tới lại chính là nơi ta đã bắt đầu. Khi mỏi gối chùn chân, khi thế giới ngoài kia quá ồn ào, ta chỉ muốn “về”. Gia đình là điểm kết, không phải là sự kết thúc, mà là sự trở về với bản thể nguyên sơ nhất, nơi ta được là chính mình mà không cần bất kỳ chiếc mặt nạ nào.
Đọc “Nơi nào có mẹ, nơi ấy là nhà”, tôi chợt nhận ra cuộc đời mỗi người thực chất là một "vòng tròn của sự trở về". Gia đình vừa là điểm xuất phát đầy bỡ ngỡ, vừa là điểm kết bình yên nhất. Chúng ta dành nửa đời người để nỗ lực thoát khỏi vòng tay cha mẹ để chứng tỏ sự trưởng thành, rồi lại dùng nửa đời còn lại để tìm cách mua một tấm vé quay ngược thời gian. Cuốn sách không chỉ kể về mẹ, nó kể về cái "gốc rễ" mà dù bạn có bay cao đến đâu, nhựa sống từ đó vẫn âm thầm nuôi dưỡng bạn. Hóa ra, đích đến cuối cùng của thành công không phải là đỉnh cao nào đó, mà là còn một nơi để về gọi là “Gia đình”.
Cuốn sách này làm tôi nhớ lại những ngày còn thơ bé, cứ mãi đứng ngóng trông ở cửa mỗi khi mẹ đi chợ về. Chẳng mong muốn gì cao sang, tôi chỉ là muốn xem trong giỏ của mẹ hôm nay liệu có một gói xôi hay một cái bánh gì không.
Đúng như Hạ Mer đã viết: "Làm con của mẹ, dù có lớn thế nào thì vẫn là một đứa trẻ thật vui khi nhận được quà."
Ngoài kia, ta phải trưởng thành và đối diện với áp lực. Nhưng chỉ cần về nhà, ta lại được phép bé nhỏ. Gia đình chính là như thế: vừa là điểm khởi đầu, vừa là nơi bình yên để trở về. Chỉ cần còn mẹ, còn gia đình, thì dù bao nhiêu tuổi, chúng ta vẫn mãi là những đứa trẻ hạnh phúc.
Vurexn