"Chuyên nghiệp" với bạn bè
1. Tôi có người anh làm gia sư. Thường vào một mỗi tuần, chúng tôi hẹn gặp nhau làm cốc bia. Anh thường là người đến trễ, rất trễ....
1. Tôi có người anh làm gia sư. Thường vào một mỗi tuần, chúng tôi hẹn gặp nhau làm cốc bia. Anh thường là người đến trễ, rất trễ. Lý do anh đưa ra là chăm giải bài, giảng bài, lố mất giờ. Chúng tôi cười đùa một hai câu, trách yêu đôi ba chữ, rồi lại ngồi rôm rả. Và đến lần sau, thường là lại như thế.
2. Nhóm bạn chúng tôi nhận được thiệp cưới, một người từng quen vài ba năm trước. Trong nhóm, người thường gặp người ấy, thường xuyên nhất, có lẽ đôi ba lần. Hôm nay, mọi người rôm rả bàn chuyện đi đến tiệc cưới. Nhưng cũng trong những hôm này, cái chủ đề gặp nhau vào một tối nào đó lại thường bị lãng quên, thường được 'seen' mà không thấy hồi âm.
3. Nhóm tôi lên kế hoạch đi chơi cùng nhau vào một ngày đẹp trời, mọi người tham gia "vốt" rộn ràng, số lượng người thật khả quan. Bất chợt, đôi người xin cáo lỗi vì phải đi một địa điểm khác, không tham gia được. Không cần giải thích, không kể lý do, kế hoạch đơn giản là bị huỷ trong im lặng.
4. Cả nhóm lên kế hoạch đi pic-nic, bàn tán xôn xao, lời ra lời vào, rồi một người nêu lý do này, kẻ viện lý do kia, người bận ngày trước, kẻ cấn ngày sau, đùa giỡn vài ba câu nữa, và tất cả cùng hiểu rằng không có buổi pic-nic nào nữa.
5. Chúng ta, phải chăng có một niềm tin rằng, những người bạn của chúng ta sẽ lại gặp ta vào ngày mai, sẽ luôn như vậy. Tình bạn đôi khi không có gì phá vỡ, chỉ là nó quen thuộc nên phai phôi.
Yêu thương nhiều quá, hoá nhạt nhoà.
Yêu thương nhiều quá, hoá nhạt nhoà.

Truyền cảm hứng
/truyen-cam-hung
Bài viết nổi bật khác
- Hot nhất
- Mới nhất

duongAQ

Khi 1 người bạn không còn chú ý giữ lời hứa, không còn tới đúng hẹn... điều đó đồng nghĩa họ có thứ khác quan trọng hơn.
Khi mở rộng các mối quan hệ trong cuộc sống, đặc biệt là khi đi làm, khi lập gia đình, khi có con nhỏ... có rất nhiều thứ khiến người ta phải cắt giảm thời gian cho bạn bè, cho cá nhân, thậm chí "coi vợ/chồng/người yêu/sếp... hơn bạn" là chuyện rất BÌNH THƯỜNG.
Vấn đề là cách chúng ta ứng xử và tỏ thái độ.
Thay vì trông chờ ý thức, hãy dùng 2 cách:
- Cách 1: bạn cũng cần có mối quan tâm khác, thay vì chỉ có 1 mối duy nhất là bạn bè. Bởi họ bận còn bạn thì rảnh? Hãy xem lại vấn đề này 1 cách nghiêm túc. Sao bạn lại rảnh? do bạn hay do họ?
- Cách 2: vun đắp tình bạn trở nên thân thiết hơn 1 cách chủ động từ bạn, thay vì chờ đợi họ trở nên tử tế hơn.
Với mình, việc kỳ vọng những người bạn THÂN (mình có 1 nhóm bạn thân chơi với nhau từ hồi cấp 2 tới tận bây giờ, gần 20 năm rồi) trở nên nhiệt tình với nhau hơn (mà ko có động thái gì) là vô lý. Tình bạn nguội dần, thay vào đó là áp lực gia đình, công việc... Nó nguội chứ không tắt. Thỉnh thoảng vẫn gặp gỡ, cà phê, vẫn hẹn nhau, vẫn tới trễ, vẫn rủ đi du lịch, vẫn phá sản kế hoạch... nhưng mình lại thấy đó là tất yếu. Hãy tôn trọng những thứ họ đang quan tâm, thay vì đòi hỏi họ quan tâm tới bạn (tới nhóm của bạn).
Thay vào đó, mình sẵn sàng xách ba lô đi du lịch với vợ mình, dù chỉ 2 đứa với nhau. Điều đó thật tuyệt. Tự do, thoải mái, vui, tốn tiền... mà cũng chả ảnh hưởng gì tới tình bạn. Nếu các bạn bận, tôi vẫn giữ kế hoạch và đi với người khác. Tình bạn là chơi cùng nhau, còn không có nghĩa phải hy sinh vì nhau. Hy sinh vì gia đình là đủ rồi.
- Báo cáo

michelle
Chỉ là 1 nhóm bạn không thể lên lịch đi chơi cùng nhau được thôi mà. Thú thực thì tui là thằng thường xuyên đến muộn khi có hẹn với lũ bạn, nhưng là với những đứa thân thiết thôi, vì tui biết chúng nó sẽ không hề trách. Còn với những người bạn bình thường thì "không bao giờ" . Vậy nên ông anh làm gia sư của ông có vẻ coi ông rất thân đấy.
- Báo cáo

tuna_salad
stimmt
- Báo cáo
trainer1996
Ý dưa hấu kìa
- Báo cáo