Đang ngồi thả trôi đầu óc thì mình chợt nghĩ ra một giới hạn mà bản thân mình từng vượt qua và mình kiểu òa thần kỳ dữ vạy. Rồi mình lại nghĩ tiếp và thấy quá trừi những lần mình unlock được skill mới luôn. Hóa ra mình siuuu hơn mình tưởng hihi.

1. Giới hạn sức khỏe

Sức khỏe của mình thật ra phèn hơn mọi người thấy. Có lúc mình đang ngồi tự nhiên lại khóc tại sợ sau này sinh con khó. Người ta thường nói khí huyết của người phụ nữ rất quan trọng, cơ mà mình và Dương xing lại có cái gen máu 6 quá trời. Chả là tụi mình bị thiếu máu và huyết áp siu thấp, cả hai chị em mình đều thể hàn, dễ bị nhiễm lạnh. Hồi còn đi học, có lần mình thức dậy mà đôi chân còn không cảm nhận được xíu gì. Lần đầu thì hoang mang, vừa lết vừa khóc gọi mẹ. Chứ lần sau thì cứ nằm phè đấy gọi mẹ thôi haha. Người ta thì số đo 3 vòng 90/60/90, mình cũng 90/60 cơ mà là số đo huyết áp =))) Năm nay thì xuống thấp hơn còn có 82/57. Vậy mà, tin được hông? Mình có thể không ăn gì và vừa ngồi trên ô tô đang chạy đường dài vừa gõ laptop làm việc luôn đó. Khoảng năm 2024 mình bắt đầu làm quen với việc sử dụng điện thoại trên ô tô do đặc thù công việc. Nhưng chỉ sau khoảng 3 tháng thì mình đã có thể sử dụng laptop được lun rồi. Bây giờ thì dù đói mốc meo vẫn có thể sẵn sàng on job trên xe được luôn hehe. Cơ mà nếu được thì mình vẫn muốn lên xe ngủ một giấc cho đã.
Bứt phá giới hạn sức khỏe có lẽ cần sự thích nghi dần dần. Đừng liều kẻo "shock nhiệt" á.

2. Giới hạn tinh thần

Mình từng vì mất đi cô bé chóa của mình mà buồn và ám ảnh đến hơn chục năm. Mình cứ dằn vặt giá như ngày đó mình tin vào linh cảm của bản thân và gọi thú y khi thấy bạn ấy có dấu hiệu vỡ khối u thì tốt biết mấy. Cơ mà đến khi lần nữa mất đi Vằn (bạn chóa thứ n của gia đình mình) thì mình mới hiểu thì ra thời gian vốn chẳng chữa lành điều gì, chỉ là thời gian làm tăng bề dày những trải nghiệm của mình. Cũng không hẳn mình biết chắc chắn cách xử lý những vấn đề ấy như nào, nhưng não bộ sẽ biết học cách chấp nhận sự vô thường, đột ngột của tạo hóa, trong một số trường hợp khác là sự biến động của công việc, xã hội, sự thay đổi của con người nữa... Sự chấp nhận giúp mình bình tĩnh hơn, điềm đạm hơn, cái dáng vẻ của trường thành đó phải không ta? À. Mình sẽ không gọi là chai sạn cảm xúc đâu, vì nghe nó cứ vô cảm lạnh lùng sao á, rõ ràng mình vẫn rất buồn, mình chỉ chấp nhận điều đó nhanh hơn thui.
Bứt phá giới hạn tinh thần có lẽ cần thời gian và trải nghiệm.

3. Giới hạn nhận thức

Ngày lớp 4, mình chưa bao giờ nghĩ mình có thể nói được tiếng Anh, eo ôi sao nó khó nó nhiều từ vựng thế, chả hiểu gì. Thế mà, cô bé Thủy lớp 5 quyết tâm học tiếng Anh để thi vào cấp 2 ngày ấy đã giúp Thủy bây giờ lấy lại gốc tiếng Anh, mình cứ thế thi học sinh giỏi tiếng Anh, rồi xét Đại học bằng khối D, rồi học cử nhân bằng tiếng Anh và giờ đi làm cũng sử dụng tiếng Anh lun. À nhưng mình thấy tiếng Anh mình vẫn bập bẽ đủ dùng thui, mình vẫn phải cố gắng hơn mới "hịn" được.
Tương tự lúc học Đại học cũng dị, năm 2 bảng điểm của mình 6 ơi là 6, nhiều C lắm hic. Mải mê đi làm và tham gia hoạt động ngoại khóa, mình đặt nhẹ việc học. Đến lúc ngoảnh đầu nhìn lại thì ôi thôi chếc, điểm tệ thế. Tưởng như chưa từng biết cách học đại học nhưng mình vẫn mở bát năm 3 với học bổng xuất sắc và hoàn thành năm 4 với số điểm đủ để mình tốt nghiệp loại Giỏi.
Vượt ngoo thì cần quyết tâm và chiến lược. Lấy cần cù bù thông minh.
Mình nghĩ không phải ai cũng được ưu ái cho tài năng bẩm sinh đâu. Chắc hẳn chúng mình được ban phát cho một lượng tiềm năng bằng nhau, và việc của chúng taaa là sống một đời thú vị và khám phá từng tiềm năng một. Vượt lên chính mình rồi, chắc chắn tụi mình sẽ chinh phục được những giới hạn lớn hơn mà cuộc sống đặt ra ha.
Nhưng còn giới hạn gì của bản thân mà mình chưa nghĩ ra khong nhỉ....
Khung cảnh qua cửa xe ô tô vào cái lần đầu mình nhận ra mình đã có thể sử dụng laptop trên xe quá mượt lun. Đoạn này ở rừng nào đó trên cung đường công tác từ Long An sang Vũng Tàu, chỉ nhớ lúc đi qua đoạn rừng này bị mất sóng nên không làm việc được nữa, thế là rút điện thoại ra tận hưởng thui hihi. Đoạn này đẹp lắm, mình chụp 6 nên trông cứ đểu đểu thế thui.
Khung cảnh qua cửa xe ô tô vào cái lần đầu mình nhận ra mình đã có thể sử dụng laptop trên xe quá mượt lun. Đoạn này ở rừng nào đó trên cung đường công tác từ Long An sang Vũng Tàu, chỉ nhớ lúc đi qua đoạn rừng này bị mất sóng nên không làm việc được nữa, thế là rút điện thoại ra tận hưởng thui hihi. Đoạn này đẹp lắm, mình chụp 6 nên trông cứ đểu đểu thế thui.