Pháp Thuật Tình Yêu
Bùa yêu cổ xưa: từ cỏ may luyến ái đến lá ngón chí mạng. Liệu thảo mộc có kết nối được tâm hồn? Bài thơ về sự ảo tưởng của lễ nghi và sức mạnh thực sự của nụ hôn — thứ không cần gì ngoài sự chân thành của trái tim.

Trong đêm khuya tĩnh mịch,
Dưới ánh trăng rằm soi,
Bạn thắp nến vàng, tay phải nhẹ bồi,
Gương khung gỗ đặt ngay phía trước,
Ảnh người thương, trắng đen không nhạt bước.
Trong chậu gốm, nước suối nguồn đầy ắp,
Thả cỏ may buộc chặt mối duyên ngầm,
Lá ngải, tía tô hái buổi tối tăm,
Lá lốt nồng nàn, rễ si già bám dặn,
Ba nhành mẫu đơn, lá chanh thơm đậm,
Cánh hoa sim và thạch anh vỡ đôi,
Hạt nén, trầm hương bảy khối nồng thôi,
Nụ đào đỏ vẫn còn đang e ấp,
Bỏ thêm lá ngón, bùa xưa thường gặp,
Và bạn đọc chú ba lần, tâm không ngủ:
Yêu anh/em!
Cần anh/em!
Hãy yêu tôi chân thành!
Nhưng khi bạn đã đi đến tận đây,
Điều này hãy nhớ, chớ có lung lay:
Bùa yêu thực sự chẳng hề tồn tại,
Đừng phí công làm, mặc gió thổi bay!
Hãy thử trao nhau hai nụ hôn,
Một từ tình cảm, một từ tâm hồn.

Sáng tác
/sang-tac
Bài viết nổi bật khác
- Hot nhất
- Mới nhất

