Từ xưa tới nay, cứ hễ có chút tiền, là ông bà, cha mẹ chúng ta lại mua vàng bỏ tủ. Mỗi dịp cưới xin, ma chay, đầy tháng, mọi người đều tặng nhau vàng, dù ít hay nhiều, như một cách gửi gắm giá trị lâu dài, không lo mất giá. Trong tâm thức người Việt, vàng không chỉ là tài sản,  mà còn là niềm tin.
Thực vậy, trong nhiều giai đoạn bất ổn, chiến tranh, lạm phát, dịch bệnh, vàng luôn giữ được giá trị, đôi khi còn trở thành phương tiện thanh toán trong đời sống hàng ngày.
Lịch sử Việt Nam từng chứng kiến những thời khắc vàng trở thành biểu tượng thiêng liêng của lòng yêu nước. Năm 1945, chỉ một tuần sau khi nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ra đời, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã ra lời kêu gọi toàn dân đóng góp “Tuần lễ vàng” để ủng hộ chính quyền cách mạng non trẻ. Người dân từ Bắc tới Nam – từ cụ già đến em bé – đã tự nguyện mang vàng, bạc, nhẫn cưới, dây chuyền… đến góp cho Chính phủ. Chỉ trong một tuần, hàng trăm kg vàng và hàng triệu đồng bạc Đông Dương đã được quyên góp. Vàng lúc đó không chỉ là của cải, mà còn là lòng tin gửi vào tương lai của dân tộc.
Trong khủng hoảng tài chính châu á 1997-1998, đồng Baht Thái Lan mất giá hơn 50%, hệ thống ngân hàng đổ vở, Nhiều người dân đã dùng vàng thay thế tiền tệ trong các giao dịch lớn hoặc khi đi nước ngoài. Hay như tại Hàn Quốc vào cùng giai đoạn đó, khi đất nước lâm vào khủng hoảng nợ và phải vay IMF, chính phủ đã kêu gọi người dân quyên góp vàng để cứu quốc. Chỉ trong 2 tháng, hơn 3 triệu người đã tự nguyện nộp lại 226 tấn vàng, giúp đất nước vượt qua khủng hoảng và viết nên một trang cảm động trong lịch sử kinh tế Hàn Quốc. Và lúc ấy không còn là vật trang sức, mà còn là biểu tượng của niềm tin, lòng yêu nước và đoàn kết dân tộc.
Chính vì vậy, không có gì lạ khi tới tận bây giờ, nhiều gia đình vẫn giữ thói quen tích trữ vàng như một lá chắn tinh thần, hơn là một kênh đầu tư sinh lời.
Đến chiều ngày 5 tháng 8 năm 2025, giá vàng miếng đã tăng 123,8 triệu đồng/ lượng, chỉ cách đỉnh lịch sử hồi tháng 4/2025 là 200 000 đồng.
Tuy nhiên, cần phải lưu ý rằng, vàng không phải tấm áo giáp bất khả chiến bại. Vàng cũng có chu kỳ lên xuống. Khi thị trường hoảng loạn, nhà đầu tư có thể bán cả vàng để xuất tiền bù lỗ ở nơi khác. Khi đó, giá vàng cũng sẽ điều chỉnh mạnh, và ai mua ở đỉnh sẽ mắc kẹt,  khó có thể bán với giá mong muốn, khi cần tiền khẩn cấp.
Ngoài ra, vàng không tạo ra dòng tiền, không sinh lãi, không cổ tức, khác hoàn toàn với các kênh đầu tư khác (cổ phiếu, trái phiếu, đầu tư kinh doanh…). Nếu chỉ giữ vàng trong thời gian dài, giá không tăng hoặc tăng chậm, khoản đầu tư đó sẽ bị hao mòn cơ hội so với các kênh khác.
Không thể phủ nhận, với nhiều người lớn tuổi, việc cắt vải chỉ vàng trong nhà là cách để… ngủ ngon hơn. Trong một thế giới biến động, giữ một phần tài sản dưới dạng vàng vẫn là hợp lý. Nhưng nếu muốn tài sản phát triển bền vững, chỉ cầm vàng là chưa đủ. Giới trẻ cần học các phân bổ tài sản : có thể giữ một phần vàng để phòng thân, đồng thời cân nhắc các kênh đầu tư sinh lời khác hay kinh doanh thêm để tăng thu nhập.
Nếu có 500 triệu trong tay, tôi nghĩ việc trích ra 5 đến 10% mua vàng để giữ phòng thân là hợp lý. Nhưng dồn hết vốn vào vàng chỉ không khác để tiền vào tủ mà bỏ quên những cơ hội phát triển khác. Vàng có thể là hầm trú an toàn, nhưng đừng để nó trở thành nhà tù cho dòng tiền của chính mình.